hễ nhại mồ hôi kể ra cũng thấy tội nghiệp, nhưng ai bảo anh ta muốn đi theo tôi nào, tôi không có ép. Mà lúc tôi hỏi có mệt không để tôi giúp thì anh
ta đều cười rất tươi nói rằng không sao hết. Đấy, anh ta có lòng thì tôi phải có dạ thôi.
Ai bảo, anh ta muốn “chơi trò ngày xưa” với tôi nào.
_Nhanh lên, làm gì mà chậm thế hả?
Tôi quay lại nhìn anh ta khệ nệ xách đến chục túi đồ, ra vẻ bực dọc nói. Rồi thấy anh ra đang mệt lắm đấy mà vẫn cố cười, vội chạy lại gần tôi.
_Anh đây.
_Lấy xe đi, tôi ra ngoài chờ.
_Ừ, anh sẽ ra ngay.
Không nói thêm gì nữa, tôi liền đi ra ngoài trước, mặt vẫn lạnh tanh.
Haiz, đi cầu thang bộ bảy tầng đối với một cô gái đang đi guốc bảy phân
và vừa bị trẹo chân như tôi cũng là một cực hình đấy chứ (cũng may là
tôi đã vài lần “thử” ở trường đại học) nhưng tôi vẫn làm, vì tôi muốn
cho anh ta biết, tôi đã không còn là con bé sống bằng cái tình thương
hại anh ta “ban” cho tôi như trước nữa, cũng sẽ không lúc nào cũng bám
theo anh ta và coi anh ta là tất cả một cách khờ dại, ngốc nghếch như
thế. Minh Minh bây giờ đã hoàn toàn khác rồi, ít nhất, là đối với Hạo
Du. Tôi muốn cho anh ta biết điều đó, mong anh ta hiểu và đừng dùng cái
cách trước kia anh ta ân cần chăm sóc tôi để mà giết chết con người tôi
một lần nữa. Đó là điều vô ích mà thôi.
_Tiểu Minh, em chờ anh lâu không?
Thấy anh ta mỉm cười hiền hòa phi xe lại gần, tôi định bực tức nói lâu
quá nhưng lại thôi, chỉ phẩy phẩy tay lắc đầu không nói gì.
_Hì, Tiểu Minh này, giờ cũng gần trưa rồi, anh đưa em đi ăn gì đã rồi về sau nhé.
_Thôi khỏi, tôi muốn về.
_Ăn đã rồi về em, cũng đã gần trưa rồi mà. Anh…có chuyện muốn nói với em, được không em. Một chuyện vô cùng quan trọng.
Tôi với anh ta còn chuyện gì quan trọng để mà nói ư?
Nghĩ là vậy nhưng sau vài phút đắn đo tôi lại gật đầu.
_Vậy ăn gì nhanh nhanh, tôi cũng mệt rồi.
_Ừ, được thôi, vậy em muốn ăn gì?
_Gì cũng được, tùy anh.
Tôi nói rồi lên ngay sau anh ta ngồi, yên chỗ rồi mới bảo Hạo Du đi.
Trên đường, anh ta cũng hỏi han tôi vài câu nhưng tôi cũng chỉ ậm ừ, ra
vẻ không hứng thú. Thực thì cũng không hứng thú mà, tôi còn đang lo cái
điện thoại ở nhà đây, thế nào Đình Phong cũng gọi. Biết thế trước khi đi nói với anh một tiếng trước, à cũng tại cái máy, hết pin màn hình tối
om mãi mới khởi động lên được.
Sau vài phút vòng vèo, chiếc xe dừng lại trước một quán ăn nho nhỏ
tên..Small. Không quan tâm lắm. Quán khá sạch sẽ, vậy là đủ, hình như
Hạo Du là khách quen ở đây.
Bọn tôi ngồi một bàn ở gần cửa ra vào.
_Anh gọi gì thế?
Tôi hỏi khi thấy Hạo Du quay lại từ chỗ anh chủ.
_À, mì xào, hì.
_Mì xào? Ý anh là…mì tôm xào?
_Ừm, hì, ngon lắm đấy. Em ăn ở đây bao giờ chưa? Mì xào ở đây rất nổi đấy.
Tôi khẽ lắc đầu, rồi nhìn quanh, có mấy khách đâu mà kêu nổi.
_Bình thường đi học thêm anh thường ăn ở đây, vừa ngon vừa nhanh.
Hạo Du đi học thêm? Trước kia ở cùng nhau, tôi chưa thấy anh ta đi học
ngoài bao giờ, mà học đại học thì có cái gì mà đi học thêm chứ, không
hiểu nổi. Nhưng nghĩ vậy thôi chứ tôi cũng không hỏi. Mà không biết giờ
Hạo Du đang học gì. Trước kia…ước mơ của anh ta là trở thành luật sư,
chắc là đang học luật chăng.
Đúng lúc tôi định hỏi thì người ta mang mì ra nên tôi cũng thôi luôn.
_Hì, em ăn đi, ăn thử xem, ngon lắm. Ăn xong rồi mình nói chuyện nhé.
_Ừm.
Rồi nghe theo Hạo Du, tôi cũng quấn lấy một dĩa mì đưa vào miệng. Đi từ
sáng đến giờ mệt lại chưa có gì vào bụng, ngửi mùi mì thơm ngào ngạt
thấy đói ghê. Mà không biết có phải đói không mà sao ăn mì tôm thấy ngon đến thế, sợi mì rất dai, mì lại đậm vừa vặn, ngon chỉ thua đúng mì Đình Phong nấu thôi. Tôi thích thú quấn ngay một dĩa mì nữa. Đúng là không
uổng công vào nhà hàng chỉ để ăn mì tôm.
_Thế nào, ngon lắm đúng không? Nhưng mà…
Tôi khẽ ngước lên nhìn Hạo Du đang mỉm cười hiền lành trước mặt, lại vô
tình bắt gặp ánh mắt có vẻ gì tiếc nuối của anh ta nên lại vội cúi mặt
xuống, chỉ gật đầu một cái, cũng không hỏi thêm gì.
Bọn tôi ăn ngon lành hết dĩa mì, sau đó phục vụ mang cho mỗi người một
cốc nước cam. Chắc vì Hạo Du thích cam, còn tôi thì bảo anh ta gọi gì
cũng được. Chậm rãi uống hết một hụm nước cam, tôi quay sang nhìn thẳng
vào mắt Hạo Du, nói:
_Anh có gì muốn nói thì cứ nói nhanh đi còn về, trưa rồi.
_À ừ, chuyện là thế này… Nhưng trong khi anh nói, em hãy chỉ lắng nghe thôi, được không?
_Ừm, được rồi.
_Em nghe này, Tiểu Minh, tất cả những gì anh nói sau đây đều là thật
lòng, là những gì anh đã khổ sở giấu kín suốt bốn năm nay… – Hạo Du hít
một hơi dài rồi cũng nhìn thẳng vào mắt tôi – hm…m…trước kia, cụ thể là
bốn năm về trước, có một cô gái đã rất yêu anh, sau đó, vì mối quan hệ
của hai gia đình, anh và cô gái ấy đã trở thành vợ chồng, khi cả hai mới 16 tuổi.
Cô gái đó…chẳng phải là tôi sao, anh ta nói lại chuyện này là có ý gì vậy chứ.
Tất nhiên, vì đã hứa, tôi chỉ nghĩ trong đầu chứ không nói ra, tiếp tục nghe xem anh ta muốn nói điều gì.
_Lúc đầu, anh chỉ đồng ý mối quan hệ này vì bố anh không muốn anh lấy
bất kì cô gái nào làm vợ ngoài