cô ấy, kể cả người anh yêu. Tất nhiên,
khi đó anh không hề có cảm tình với cô gái đó, thậm chí còn cố tình đối
xử quá đáng với cô ấy để cô ấy thấy khổ quá mà rút lui. Nhưng anh không
thể ngờ là cô ấy lại yêu anh nhiều đến thế, bất chấp mọi khổ đau đều vẫn dành tình cảm, sự quan tâm, chăm sóc cho anh. Và đến một ngày, sau bao
lâu đấu tranh nội tâm, anh đã phải chấp nhận một điều là, trái tim anh,
đã dần dần dành một chỗ cho cô ấy, một chỗ rất đặc biệt, một chỗ mà
trước kia chỉ dành cho người anh yêu…
Anh…anh ta đang nói gì vậy??? Tôi…tôi không hiểu. Có phải…có phải…tôi nghe nhầm không vậy???
_Nhưng chính khi đó, khi mà anh biết anh không thể sống thiếu cô ấy, anh lại phải đưa ra quyết định của riêng mình, về việc chọn người yêu anh
bao nhiêu lâu nay, hay là chọn cô ấy – vợ, cũng là người anh nhận ra là
anh đã yêu rất nhiều. Và…sự lựa chọn của anh…không phải là cô ấy. Anh đã sống trong dằn vặt, sống trong khổ đau khi nhìn người mình yêu phải
chịu thiệt thòi. Nhìn thấy cô ấy khóc, anh chỉ hận sao mình không chết
đi để đừng làm khổ cô ấy nữa. Anh đã không làm gì được, bất lực nhìn cô
ấy bị chà đạp, hoàn toàn bất lực, anh gần như sống với con tim đã chết.
Nhưng rồi, một biến cố đã xảy ra khi đó, cô gái ấy, tự tử. Đau xót nhìn
người mình yêu nằm trên giường bệnh, anh đã phải đưa ra một quyết định
khác, đó là…anh sẽ suốt đời chỉ yêu thương mình cô ấy mà thôi. Anh biết
anh làm như thế sẽ khiến cho người yêu anh phải đau khổ nhưng anh không
còn sự lựa chọn nào khác, anh không thể dối lòng mình thêm được nữa. Vì
người anh yêu bây giờ là cô ấy, là vợ của anh. Anh đã tự hứa với lòng sẽ nói ra những lời nói đó ngay khi cô ấy tỉnh lại. Nhưng… Cuộc đời thật
lắm chữ nhưng, cô gái đó đến khi ấy lại không cần anh nữa. Cô ấy đã bỏ
rơi anh, cô ấy không, không muốn làm vợ anh nữa. Cô ấy đã có chàng trai
khác bên cạnh rồi. Anh đã cố hỏi lí do, nhưng cô ấy chỉ nói là đã không
còn yêu anh nữa. Tiểu Minh, em…có biết cô gái ấy tên gì không?
Tôi, lúc này, sau khi nghe Hạo Du nói, cơ thể dường như đã ngừng hoạt
động. Tôi có nghe, có hiểu, nhưng…không tin, không tin một chút nào.
_Tôi không biết, anh đã nói xong rồi thì về thôi.
Tôi nói rồi đứng dậy ngay, cố làm ra vẻ bình tĩnh nhưng đầu óc tôi đang
chao đảo, cả trái tim tôi nữa, đập nhanh như muốn vỡ tung ra.
Bất giờ, anh ta nắm chặt lấy tay tôi như muốn giữ tôi lại. Không…tôi muốn đi mà, đừng giữ tôi lại.
Tôi hoảng sợ nhìn anh ta.
_Tiểu Minh, anh thực sự đã rất yêu em, ngay cả bây giờ cũng vậy, và mai
sau cũng thế. Tiểu Minh à, em không tin những gì anh vừa kể sao, tất cả
mọi chuyện….
_Không, tôi không muốn nghe. Tôi muốn về, anh không đưa tôi về thì tôi sẽ tự về, buông tay tôi ra.
Tôi nói rồi giằng tay ra, nhưng Hạo Du lại một lần nữa nắm chặt lấy. Tôi có thể thấy cơ thể tôi đang loạng choạng, lảo đảo.
_Tất cả mọi chuyện đều là thật, em phải nghe anh, anh thực sự đã chọn
em, người anh chọn là em, là em đó Tiểu Minh, tại sao em không tin anh.
_Buông tôi ra, tôi không cần.
Tôi hét lên rồi thu ngay tay mình lại. Tôi không cần mà, tình yêu dành cho Hạo Du đã chết từ bốn năm trước rồi.
_Tiểu Minh, em phải tin anh.
_Không, Hạo Du, chấm dứt tại đây đi, anh với tôi không còn quan hệ gì
nữa, anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Tôi hết yêu anh rồi, từ lâu
rồi, đừng làm phiền tôi nữa.
Tôi nói rồi chạy thẳng, không ngoái lại chút nào, Hạo Du cũng không kéo
tôi lại hay đuổi theo tôi nữa, còn tôi không hiểu sao lại thấy vô cùng
sợ hãi và hoảng loạn, cứ mải miết chạy. May sao có một chiếc taxi đang
đỗ ngay tại đó, có lẽ vừa trả khách. Tôi vội vàng mở cửa xe chạy vào,
chỉ nói mỗi được địa chỉ rồi gần như lịm đi vì tim đập nhanh quá không
thở được. Trấn tĩnh được một chút, tôi mới từ kính sau của ôtô nhìn ra
ngoài. Hạo Du đang đứng nhìn theo xe tôi, ánh mắt buồn đến thảm thương,
là ánh mắt như “hôm ấy”. Cái nhìn như cấu xé tâm can người đối diện.
Không được quan tâm nữa, Minh Minh, chấm dứt tại đây.
Một tiếng nói vang lên trong đầu, tôi nghe thấy, tôi biết, nhưng mắt tôi vẫn chăm chăm nhìn vào người con trai đang khuất dần sau tầm mắt kia,
nhỏ dần, nhỏ dần rồi khuất hẳn.
Tôi thôi không nhìn nữa nhưng ánh mắt của Hạo Du vẫn ám ảnh tâm trí tôi, cũng như lời hét lên “hôm ấy”, vẫn cứ ám ảnh tôi.
Tôi sợ…rất sợ…tôi không muốn tin, cũng không muốn nhớ…
Sợ lắm!
_Em ơi, đến nơi rồi.
_Vâng vâng.
Cuống cuồng trả tiền, vội vã chạy lên phòng, tôi đang trốn tránh cái gì
mà bản thân tôi cũng không biết nữa, tôi chỉ thấy rất sợ, muốn chạy thật nhanh…
Ra khỏi ánh mắt ấy, những lời nói…
_Không, để tôi yên…
Hét lên nhưng chẳng biết trong đầu hay ngoài miệng nữa, tôi lao vào
trong thang máy, ấn loạn xạ rồi chờ nó dừng lại. Sau đó làm thế nào tôi
về được phòng cũng không biết, tôi đóng sập cửa rồi đưa tay khóa nó lại. Và tôi vứt túi xách đấy mà lên giường nằm, nước mắt từ đâu bỗng ồng ộc
chảy ra. Tôi vùi mình vào trong chăn, cố gắng để không gào lên theo dòng nước mắt. Tôi chỉ cố được thế thôi chứ không sao ngăn mình không khóc
được.
Mà tôi cũng đan
