Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223621

Bình chọn: 10.00/10/2362 lượt.

của em rồi sẽ gặp lại em, tôi mới tiếp tục đi cho kịp giờ học. Tim vẫn có

đập không thành nhịp.

_Hạo Du à, con đã ngủ chưa?

Tiếng gõ cửa sau đó là tiếng mẹ, tôi nghe thấy rồi như người đang ngủ mơ bừng tỉnh dậy. Tôi ngồi dậy rồi liền ra cửa mở, nhẹ nhàng trả lời:

_Con chưa mẹ ạ. Sao vậy mẹ?

Cùng lúc ngó đầu ra, tôi ngửi thấy mùi mì tôm thơm ngào ngạt. Mẹ đang bê bát mì trên tay.

_Mẹ lo con đói nên nấu mì cho con. Con ăn đi cho nóng.

_Mẹ, muộn rồi, mẹ đi nghỉ đi, còn cất công nấu mì cho con làm gì hả mẹ.

Tôi nói thế nhưng vẫn đưa tay đỡ bát mì từ tay mẹ, không quên mở cửa phòng cho mẹ vào.

_Mẹ lo con đói. Với lại là bố cứ giục mẹ dậy nấu gì ăn cho con, ông bảo nãy thấy con có vẻ mệt.

_Hì, con sao đâu mà. Mẹ ngồi xuống đi ạ.

_Ừ, con ăn đi cho nóng.

Mẹ vừa xoa đầu tôi vừa dịu dàng nói. Bà ngồi xuống ghế đối diện, nhìn

tôi hết sức hiền từ. Tôi nhìn mẹ khẽ gật đầu nhìn bát mì hơi đang bốc

lên nghi ngút trên tay mà xúc động vô cùng. Tôi vội để nó lên bàn rồi

dùng đũa gắp miếng mì đầu tiên đưa vào miệng. Tôi thề là nó còn ngon hơn gấp mấy lần những thứ cao lương mĩ vị khác. Rồi tôi ăn liền miếng thứ

hai, thứ ba. Và, bên dưới bỗng hiện ra…

_Ở dưới có trứng ốp–la đó con, trộn đều lên mà ăn.

Trứng ốp–la…

Tiểu Minh…

Mắt tôi bỗng cay xè. Mùi vị mì tôm trứng ốp–la mang lại cho tôi bao kỉ

niệm, những ngày tháng bình yên và hạnh phúc, những phút giây tôi không

biết trân trọng. Tôi nhớ Tiểu Minh lắm, nhớ em đến điên dại.

_Hạo Du…

Tiếng ai gọi tên tôi dịu dàng, êm ái thế kia. Tôi vội ngẩng mặt lên

nhìn, trước mặt tôi là…là Tiểu Minh, đúng là em. Em đang nhìn tôi, lông

mày hơi nhíu lại.

_Sao thế, Hạo Du, ăn đi, không ngon à?

_Tiểu Minh…

Tôi hét lên rồi quàng tay ôm chặt Tiểu Minh vào lòng, người tôi run lên

bần bật. Hơi ấm, hơi ấm từ Tiểu Minh lan tỏa khắp cơ thể tôi, làm ấm dần lên trái tim lạnh giá của tôi. Tôi cứ ôm ôm, muốn nói nhiều lắm nhưng

lại nói không thành lời, chỉ biết ngả vào vai em, vuốt ve mái tóc em.

Ôi, tôi nhớ em, nhớ!!!

Bỗng…em đẩy tôi ra.

_Hạo Du, con làm sao thế. Mẹ đây mà, là mẹ đây.

_Ơ…

Tôi nói không nổi nữa, mở to mắt nhìn mẹ đang ngồi trước mặt. Mẹ đang lay vai tôi. Thế Tiểu Minh đâu, cô ấy đâu rồi.

_Mẹ, Tiểu Minh đâu rồi hả mẹ? – đến lượt tôi lay vai bà.

_Tiểu Minh? Con hỏi gì lạ vậy Hạo Du, ở đây chỉ có con với mẹ thôi mà.

_Lúc nãy, cô ấy đã ngồi đây mà. Con còn ôm cô ấy…

Nói rồi, tôi dáo dác nhìn quanh. Lẽ nào là do tôi tưởng tượng ra, không phải Tiểu Minh vừa ở đây sao. Rõ…rõ là có hơi ấm mà.

_Hạo Du, con đột nhiên gọi Tiểu Minh rồi ôm chầm lấy mẹ, con không sao đấy chứ? – mắt mẹ tôi tràn ngập sự lo lắng.

_Con…vừa ôm mẹ sao?

_Ừ, lại còn ôm rất chặt nữa.

_Vậy ạ, ha…

Tôi cười nhạt. Ra là vậy, chỉ là ảo giác, chứ Tiểu Minh thực sự…đâu có ở đây. Cô ấy làm sao mà ở đây được giờ này chứ, tôi nhớ cô ấy quá không

còn tỉnh táo nữa rồi.

_Hạo Du, con…vừa nhầm mẹ là con bé hả?

_Dạ…

Tôi ngước lên nhìn mẹ rồi khẽ gật đầu.

_Con trai ngốc của mẹ, con nhớ con bé quá nên vậy đấy.

_Dạ vâng.

Tôi lại khẽ gật đầu rồi nhìn xuống bát mì đã không còn nóng như vừa nãy

nữa. Tôi dùng đũa đảo nó một cách chán nản. Tôi không muốn ă nữa, không

còn tâm trạng nào mà ăn bữa. Nếu ăn tiếp khéo tôi lại nhầm tưởng mẹ là

Tiểu Minh lần nữa.

_Mẹ – tôi để đũa xuống rồi quay sang mẹ – con thấy no rồi mẹ ạ.

_Con mới ăn có vài miếng mà Hạo Du, con ăn thêm đi, không nhỡ đói đêm không ngủ được thì sao.

_Dạ thôi mẹ ạ, con no rồi. Mẹ có gì nói với con ạ?

_Ừm, Hạo Du này…chuyện trưa nay con nói với mẹ, con thực sự…vẫn muốn làm chồng con bé sao?

Mẹ tôi nói rồi nhìn chăm chăm vào mắt tôi khiến tôi bỗng dưng bối rối. Tôi gật đầu rụp một cái chứ không nói gì, mặt nóng bừng.

_Hạo Du, mẹ…mẹ sợ con buồn nên đã giấu con. Ngoài việc biết nơi con bé ở ra, mẹ đã có mấy lần gặp Tiểu Minh, con bé đi cùng một cậu con trai.

Hai người có vẻ…vui vẻ và hạnh phúc lắm.

Người con trai đó…hẳn là Đình Phong. Hạnh phúc lắm ư? Tôi không quan tâm.

_Vậy ạ…

_Phải. Hạo Du à, con có nghĩ là Tiểu Minh, nó…không còn mong trở lại với con như trước.

_Mẹ! – tôi bỗng gắt lên với bà. Nhưng tôi không muốn nghe, thực sự không muốn nghe những lời đó.

_Con bé đã có chỗ dựa mới rồi, nó không còn nhớ đến con nữa đâu.

_Mẹ, sao tự nhiên mẹ nhắc đến chuyện này làm gì chứ, con không muốn nghe!

Tôi hét lên mất tự chủ.

_Hạo Du, mẹ rất sợ, mẹ rất sợ con trai mẹ lại phải đau khổ thêm lần nữa. Bốn năm trước con đã phải đau khổ thế nào vì con bé đó, không lẽ con

vẫn còn muốn…

Mẹ nói rồi nắm chặt lấy hai bàn tay tôi, người bà run run và mắt đã đầy

ăm ắp nước. Tôi nhìn thấy vậy, tất cả những giận dữ vừa nãy đều lắng

xuống. Tôi thở hắt ra một cái rồi nhẹ nhàng nói:

_Cho dù là như vậy… Trước kia là con có lỗi, con đã làm cô ấy phải đau

khổ. Con đã hứa với lòng con sẽ vẫn yêu cô ấy cho dù cô ấy có không yêu

con nữa. Con đã hứa thì con sẽ thực hiện…

_Vậy còn định làm thế nào đây chứ. Nếu bây giờ con bé không còn bất kì

tình cảm gì với con nữa, người phải nhận đau khổ sẽ là con, và chỉ mình

con thôi. Tiểu Minh chẳng phả


Polaroid