The Soda Pop
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222873

Bình chọn: 8.00/10/2287 lượt.

m đó, tôi

không được cho ăn bất cứ thứ gì, may mà còn có nước.

Tôi nằm lả đi, mắt mở cũng như nhắm, không thấy được gì cả. Trong đầu

tôi cũng chỉ nghĩ được đến duy nhất khuôn mặt của em. Tiểu Minh lại cười rất rạng rỡ, nụ cười mà lâu lắm rồi tôi không được thấy. Tôi lại nhớ

em, lại gào thét tên em trong vô vọng.

Nằm một chỗ không cử động, vì mỗi khi cử động là máu lại chảy ra, tôi

nghe thấy tiếng mẹ khóc. Mẹ đang cầu xin bố. Tôi khóc. Bố tôi không phải con người nhẫn tâm, nhưng ông rất gia trưởng và nghiêm khắc. Một khi

ông đã nói thì không có điều gì có thể thay đổi được ý ông. Nghe thấy mẹ khóc gọi tên tôi, tôi thương mẹ vô cùng. Tôi cố gắng lết người ra cửa

để trả lời mẹ. tôi nói tôi không sao cả, tôi không đau, cũng không đói,

bảo mẹ không phải lo cho tôi, cũng đừng cầu xin bố, tất cả là lỗi của

tôi, tôi đáng bị trừng phạt. Rồi mẹ cũng thuyết phục tôi nghe theo bố,

nhưng tôi nói tôi không thể.

Rồi những ngày sau đó, bố vẫn tiếp tục dùng roi mây đánh tôi. Tôi lúc

này chỉ có thể nằm cho ông đánh, tôi vẫn ý thức được nhưng mắt tôi thì

cứ nhắm nghiền. Bố đánh xong rồi, tôi lại lê cái thân bê bết máu vào

trong góc. Vẫn nhớ Tiểu Minh đến quay cuồng, tôi gọi tên em nhưng chỉ

rên rỉ được những tiếng ngắt quãng vì yếu quá rồi. Tôi chỉ uống nước,

chẳng biết có thể cầm cự được bao lâu.

Rồi đến hơn một tuần bị đánh đập, nỗi đau về thể xác và tinh thần sâu

sắc khiến tôi xuất hiện những dấu hiệu của bệnh trầm cảm. Tôi bắt đầu

lẩm bẩm những gì mà chính tôi bây giờ cũng không hiểu. Tôi bắt đầu thấy

sợ hãi cùng cực khi nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra và có tiếng chân

người, cứ nghe thấy hai tiếng ấy là tôi lại ôm đầu, miệng không ngừng

rên rỉ van xin: đừng đánh tôi…đừng hành hạ tôi nữa… Tôi không nhận ra

ai, kể cả mẹ, bất kì ai chạm vào người tôi, đều bị tôi đẩy ra, thậm chí

là làm họ bị thương. Tôi sợ hãi ngồi trong góc tự ốm lấy thân mình, còn

nhiều lúc tự cào cấu mình đến toạc máu vì không còn kiểm soát được hành

vi của mình nữa. Tôi không ăn được, cứ ăn là lại nôn. Thân thể tôi bây

giờ chỉ còn da bọc xương, nhưng chi chít những vết roi, máu khô rồi, chỉ cần tôi cử động mạnh là lại rách toạc.

Tôi được đưa vào viện trong tình trạng như thế. Bác sĩ phải liên tục

tiêm thuốc an thần cho tôi để chữa trị vết thương ngoài da trước, nếu

không khi chúng được băng bó, bôi thuốc, tôi lại làm chúng rách ra, bật

máu. Rồi sau khi chữa trị xong, những vết roi chỉ còn lại sẹo, tôi mới

được chữa trị về mặt tinh thần. Tôi bị mắc trầm cảm nặng, tôi sợ tiếp

xúc với tất cả mọi người, sợ bóng tối, nhưng tôi vẫn nhớ đến Tiểu Minh, vẫn gọi tên em trong hoảng loạn. Đôi khi tưởng tượng ra Tiểu Minh trước mặt, tôi còn định nhảy ra ngoài cửa sổ, may mà có y tá phát hiện kịp

thời.

Cuộc sống của tôi trải qua hai năm tối tăm và đau khổ như thế. Cuối

cùng, nhờ sự tận tâm của các bác sĩ; sự động viên, khích lệ yêu thương

của bố mẹ tôi mới lấy lại được cuộc sống cân bằng, tôi mới có thể đi học bình thường được. Đó quả thực là quãng thời gian khủng khoảng và kinh

hoàng nhất của cuộc đời tôi.

Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ và một phần là nghe mẹ kể lại!

_Hạo Du, con sao thế, sao tự dưng lại thừ người ra như thế.

Thấy mẹ lay người tôi, gọi dịu dàng, tôi mới trở về thực tại. Khẽ nở một nụ cười, tôi bảo mẹ:

_Con không sao ạ. Thôi còn lên phòng thay quần áo ạ.

_Ừ, con mau thay đồ rồi xuống ăn cơm kẻo đói.

_Vâng.

Tôi khẽ gật đầu rồi khoác cặp luôn lên phòng. Căn phòng bây giờ cả ngày

cả đêm đầu được bật đèn sáng trưng. Nói gì thì nói, tuy tôi đã lấy lại

được cuộc sống bình thường, nhưng tôi vẫn bị ám ảnh bởi không gian tối

tăm với bốn bức tường lạnh lẽo, nồng nặc mùi máu khi đó. Mà không riêng

gì phòng tôi, căn nhà lúc nào cũng phải để đèn sáng, phòng tôi khi không cần thiết, tôi cũng mở toang cửa. Có lần bác Lan (bác giúp việc nhà

tôi) đi ngủ trước mà đóng cửa tắt đèn tối thui, tôi đi học về muộn đã sợ hãi đến nỗi không dám lên phòng, ngồi run rẩy một góc rồi còn ngất xỉu. Sau lần đó, bác Lan cũng hiểu và không bao giờ tắt đèn khi đi ngủ nữa.

Chuyện tôi sợ bóng tối như vậy, chỉ có duy nhất bác Lan và tôi biết, tôi sợ nói ra, bố mẹ biết rồi lại phiền lòng.

12.30 p.m

_Vợ yêu, em không nhanh lên là sẽ bị muộn học đó. – Đình Phong đứng bên ngoài gọi lớn.

_Dạ vâng, em ra ngay đây.

Đây là cuộc nói chuyện quen thuộc giữa tôi và Đình Phong, anh đang ở

ngoài chờ đưa tôi đến trường mà. Còn tận ba mươi phút nữa mà cứ cuống

hết cả lên. À, phải rồi, chiều nay Đình Phong cũng phải đi học nữa. Học

sinh ưu tú như anh thì không thể đến muộn được.

Tôi quàng vội túi xách rồi chạy ra cửa đi guốc, hớt ha hớt hải mà miệng vẫn cười toe:

_Em xong rồi đây.

Những tưởng Đình Phong thấy tôi đã ra được đến cửa rồi thì phải mừng lắm chứ. Nào ngờ…anh nhìn tôi cau có, hai bên lông mày chau lại, rõ là đang tỏ vẻ không hài lòng.

_Vợ yêu, anh chẳng phải đã bảo em…

_Em biết rồi, biết rồi mà. Lần sau em sẽ không lề mề thế này nữa. – tôi nhanh nhảu tiếp lời, vẫn cười tươi.

_Không phải. Anh đã nói bao nhiêu lần rồi,