Ring ring
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214885

Bình chọn: 8.00/10/1488 lượt.

inh đã cảm kích trước tấm lòng của Đình Phong.

_Vâng, tất nhiên là có thể thế, nhưng chỉ với một điều là cô ấy không

biết đến tình cảm của Hạo Du, chứ em không tin, Tiểu Minh biết Hạo Du

yêu mình mà vẫn chọn Đình Phong. Cô ấy tuy là người nhút nhát trong

chuyện tình cảm, nhưng cô ấy sẽ không chấp nhận làm người yêu một người

khi thật lòng tình yêu không dành cho người đó đâu, nếu có, thì chỉ có

thể vì một nguyên nhân đặc biệt nào đó khiến cô ấy phải làm như vậy.

Tôi quả quyết nói. Ai chứ Tiểu Minh thì tôi sao lại không hiểu rõ cô ấy cho được.

Rồi sau câu nói của tôi một vài phút, Hạo Nhiên mới lên tiếng:

_Em có chắc chắn Tiểu Minh biết Hạo Du yêu mình không, lúc đó em đi du học mà, nhỡ không ai nói cho cô ấy biết…

_Có chứ, trước khi đi em đã nói với Tiểu Phần mà, anh biết Tiểu Phần

chứ, đúng không? Không thể nào Tiểu Phần lại giấu Tiểu Minh được, mà

cũng chẳng có lí do gì để làm thế.

_Ừ. Anh biết. Mà thôi, chuyện đó mai về nói chuyện với Tiểu Minh em sẽ

biết mà. Mà em có nói cho Hạo Du biết mai anh em mình về không?

_Có ạ, em bảo anh ấy ra sân bay đón mà, chẳng biết anh ấy có ra không, hình như anh ấy ngại gặp Tiểu Minh với Đình Phong.

_Được rồi. Thằng nhóc chắc cũng khổ, giờ vẫn còn yêu Tiểu Minh như thế… Mà em gặp lại Hạo Du sẽ không ngại gì chứ?

Thấy Hạo Nhiên nói thế, tôi chỉ cười:

_Ngại gì, bốn năm qua rồi, thời hạn cho lời hứa đó đã kết thúc, em cũng nghĩ là mình nên kiếm người yêu mới đi thôi, hihi.

_Ừ, đúng đó. Thế em có tiếc không? Tên đó về nước rồi, cậu ta không kiên nhẫn chờ em nữa, em không tiếc chứ?

_Haiz, thôi anh đừng nhắc nữa. Mà thôi, em về phòng đây, em cũng phải xếp đồ đã, sáng mai lên đường đi sớm rồi còn gì.

_Ừ, vậy em về phòng đi, đừng vì hồi hộp quá mà không ngủ được nhé, hihi.

Nghe Hạo Nhiên trêu, tôi chỉ cười cười, không nói gì, rồi tôi đứng luôn

dậy về phòng mình. Hạo Nhiên cũng ra tận cửa tiễn tôi, chờ tôi đi rồi

mới đóng cửa.

Ngồi xuống lại giường mình, thở dài một cái, tôi mới uể oải đứng dậy xếp đồ. Tự nhiên tôi thấy không muốn trở về nhà nữa, nghĩ đến việc gặp lại

Hạo Du… Tuy tôi tin mình có đủ can đảm để đối mặt với anh như hai người

bạn lâu ngày không gặp, tôi vẫn sợ mình không kiềm chế được cảm xúc. Bốn năm qua rồi, tôi tuy đã có thể nói chuyện được với Hạo Du sau khoảng

thời gian quá dài không dám nghe giọng anh sợ mình không kìm lòng được

mà khóc, quyết định tìm người mới cũng đã đến lúc phải thực hiện, nhưng

sao tôi vẫn cảm thấy đau lòng khi biết Hạo Du không được hạnh phúc. Lần

trở về nước lần này, gặp lại và nói chuyện với Tiểu Minh là một chuyện,

chủ yếu là tôi muốn xem cuộc sống Hạo Du thế nào, xem anh có khác đi

nhiều không, có béo lên không, hay gầy đi, chắc anh sẽ cao hơn và chín

chắn hơn so với trước. Tôi quả thực…nhớ anh nhiều lắm, tuy nỗi nhớ theo

thời gian đã phần nào vơi đi không còn da diết và dày vò tôi như lúc mới sang đây. Giờ được gặp lại…có khi nào vừa nhìn thấy anh tôi đã khóc?

Không đâu, một con người mạnh mẽ như tôi đến bây giờ sao lại để cảm xúc

chi phối mình như thế được chứ, tôi sẽ vẫn có thể mỉm cười nói “chào

anh” với thái độ bình thản được thôi, cùng lắm là tỏ ra thương nhớ

một-người-bạn-thân-thiết lâu năm gặp lại.

Nghĩ đến việc mai trở về, tự nhiên trái tim tôi cứ nhảy rộn ràng, đập nhanh đến mức khó thở…

Ngày mai đã là ba mốt tháng mười hai, một ngày đối với tôi là quá đỗi vui

mừng, ngày mai, cô bạn thân của tôi, sau bốn năm không gặp lại, sẽ về

nước, chúng tôi sẽ được gặp nhau sau bao lâu xa cách. Thực sự tôi không

thể diễn tả sự vui mừng của mình lúc này nữa, quá vui mừng, từ hôm biết

tin Tú Giang sẽ trở về vào Tết dương lịch, tôi cứ nhẩm đếm từng ngày,

từng ngày, còn thấy thời gian sao trôi qua chậm ghê đến thế. Haiz, cuối

cùng thì cũng đến…đêm cuối cùng. Chỉ còn chưa đầy một ngày nữa, Tú Giang nói dự kiến khoảng bốn giờ chiều mai cô ấy và anh Hạo Nhiên sẽ đáp

xuống sân bay. Tôi và Đình Phong chắc chắn sẽ đến đón hai người, cứ nghĩ đến việc gặp Tú Giang và Hạo Nhiên, tôi lại thấy vui ghê gớm.

_Vợ yêu, em cười vừa thôi, anh ghen đó.

Tiếng Đình Phong đó, hihi, tại tôi cứ nằm trên giường cười…một mình,

Đình Phong thì không thích tôi cười với bất kì ai khác ngoài anh ấy đâu. Mà không hiểu anh ấy ghen với Hạo Nhiên hay…Tú Giang???

_Phong Phong à, em đang vui lắm mà. Thế anh ghen với ai, Hạo Nhiên hay Tú Giang đây, hihi.

_Cả hai.

Đình Phong từ ngoài vào ngồi bên giường, khẽ cúi đầu xuống định thơm tôi một cái vào trán vừa cười nói. Tôi tránh anh, bĩu môi:

_Anh…biến thái thật, con gái cũng ghen.

_Ừ, anh biến thái thế đấy, thế có yêu không nào.

Đình Phong nói rồi nằm hẳn xuống giường, kéo tôi gối đầu lên tay anh,

lại thơm lên trán tôi. Lần này tôi không tránh nữa, cứ để anh thơm. Rồi

thấy anh ôm lấy tôi, nói như thì thầm:

_Vợ yêu này…

_Dạ?

_Hì, không có gì, nhưng bạn cũ em về rồi, em đừng bỏ lơ anh đó nha, đừng có lúc nào cũng đi cùng cô ấy mà bỏ anh lại một mình.

Nghe Đình Phong nói mà tôi không khỏi buồn cười. Tôi dụi đầu vào ngực anh:

_Nghe anh kìa, hihi, cô ấy về có ngày mai, ng