mặc dù lúc này trong nhà chẳng có ai
ngoài hai bọn tôi, Uyên Nhi – cô bạn đồng hương của tôi đang trong giờ
làm thêm chưa về.
Ngồi xuống giường, nhận cốc nước từ Hạo Nhiên, tôi mới cất lời:
_Anh xếp đồ rồi à, em còn chưa xếp đây.
_Ừ – Hạo Nhiên vừa nói vừa ngồi xuống cạnh tôi – sáng mai lên máy bay rồi còn gì, hi, lâu mới về nước, anh thấy…hơi hồi hộp.
Nhìn vẻ mặt Hạo Nhiên lúc này, tôi không kìm nổi mà cười một cái híp tịt mắt:
_Hì, em cũng đâu khác gì anh, tính ra đã hơn bốn năm rồi không trở lại, nhớ mọi thứ ở đấy, nhớ từ cảnh vật lẫn con người.
_Ừ, xa quê tất nhiên là nhớ, mẹ anh lại còn về bên đó với bố anh rồi, anh cũng định bao giờ chuyển hẳn về nhà, không ở đây nữa.
_Hì, vâng.
Tôi nói rồi im lặng. Hạo Nhiên cũng không nói gì nữa. Bỗng dưng không
khí trong phòng lại chùng xuống, tôi cứ ngồi cầm cốc nước trong tay, Hạo Nhiên lại tiếp tục xếp đồ, dọn dẹp phòng. Chúng tôi vốn vẫn thế, tôi
với Hạo Nhiên, thường không hay nói chuyện nhiều với nhau, cơ bản là
không có gì để nói. Mà những lúc có nhiều tâm sự (hồi tôi mới sang đây
và mới gặp Hạo Nhiên), tôi kể với anh vì anh là người thân duy nhất của
tôi nơi xứ người, chúng tôi cũng không hẳn là nói chuyện. Hạo Nhiên là
người lớn, dù sao cũng lớn hơn tôi, những lúc có chuyện buồn, anh thường là nơi tôi trút bầu tâm sự hay là tấm bia cho tôi dựa vào mà…khóc. Anh
không nói nhiều, chỉ yên lặng ở bên tôi nghe tôi kể lể. Đến lúc sang
đây, tôi mới biết Hạo Nhiên chín chắn hơn tôi tưởng, anh cũng không
giống như vẻ bề ngoài, suy nghĩ thực sự của anh ấy, thường chỉ có mình
anh ấy biết, không ai có thể chạm vào thế giới riêng của Hạo Nhiên, kể
cả…Uyên Nhi.
_Mai em bảo Tiểu Minh và Đình Phong ra đón chúng ta đó. – sau hồi lâu yên lặng, tôi mới lên tiếng trước.
_Ừm, vậy à.
_Vâng.
_......
_......
_Bốn năm rồi không biết Tiểu Minh có thay đổi gì không nhỉ, cả Đình Phong nữa, anh nhớ nhất hai người ấy.
_Đừng gộp cả Đình Phong vào, em biết anh chỉ nhớ Tiểu Minh.
Tôi trầm giọng nói. Ngay lập tức thấy Hạo Nhiên quay ra nhìn tôi, rồi
anh không nói gì lại quay đi. Một lúc lâu nữa, có vẻ như đã sắp xếp đồ
xong anh mới ngồi xuống cạnh tôi, thở dài một cái. Anh nói nhưng không
nhìn vào tôi:
_Sao em nghĩ thế?
_Không phải sao?
_Không.
_Thế sao anh không cho Uyên Nhi về?
_Cô ấy không muốn, đâu phải anh không cho.
_Em biết hôm trước anh đã nói chuyện với cô ấy, anh không muốn cô ấy về. Anh thuyết phục được cô ấy thế nào thì em không biết, nhưng sau khi từ
phòng anh ra Uyên Nhi đã bảo không muốn về cùng em nữa, mà rõ ràng trước đó cô ấy đã rất hào hứng.
Rồi tôi thấy Hạo Nhiên lại im lặng không nói gì. Tôi biết mà, Hạo Nhiên
có Uyên Nhi rồi nhưng vẫn luôn để Tiểu Minh ở một vị trí đặc biệt trong
tim, một vị trí không ai có thể thay thế.
_Anh đừng làm như vậy. Nếu Uyên Nhi biết anh yêu cô ấy chỉ vì cô ấy có vẻ ngoài giống một cô gái khác, cô ấy sẽ buồn lắm.
_Anh yêu Uyên Nhi thật lòng. Em đừng nói như vậy.
_Vậy sao anh không thay ảnh trong ví là ảnh Uyên Nhi, mà vẫn để ảnh lúc nhỏ của Tiểu Minh?
_Chỉ là anh…
_Anh chưa quên được cô ấy chứ gì.
_......
_Anh biết mà Hạo Nhiên, anh biết anh không có cơ hội, anh cũng không
muốn tranh giành, anh không muốn ai phải khổ vì mình, tại sao anh không
quên Tiểu Minh đi. Uyên Nhi tuy giống Tiểu Minh nhưng cô ấy có tâm hồn
riêng, cô ấy không phải Tiểu Minh, nếu anh nghĩ việc yêu Uyên Nhi chỉ để nguôi đi nỗi nhớ Tiểu Minh thì anh…tốt nhất hãy để cô ấy yêu người
khác.
_Anh đang cố gắng.
_Cố gắng chấp nhận Uyên Nhi hay cố gắng quên Tiểu Minh?
_Cả hai.
_Anh là người hiểu biết, tốt nhất anh nên làm thế sớm nhất có thể. – tôi dịu giọng nói.
Bỗng thấy Hạo Nhiên nói có vẻ bực tức:
_Em đang dạy bảo anh sao?
_Uyên Nhi, cô ấy hôm trước đã hỏi em có phải anh đang lấy cô ấy làm
người thay thế, còn hỏi em có biết cô gái trong ảnh anh để ở ví là ai
không.
Tôi vừa nói xong thì thấy Hạo Nhiên quay sang nhìn tôi chằm chằm.
_Ý em là Uyên Nhi biết rồi?
_Ừm.
Tôi gật đầu, ậm ừ chứ không nói gì.
_Ừ, anh biết rồi, cám ơn đã nói cho anh biết.
_Không có gì, em chỉ muốn tốt cho anh thôi, em coi anh như anh trai vậy, Uyên Nhi lại là bạn thân của em, cô ấy là một cô gái tốt, anh đừng vì
một tình yêu vô vọng mà quên đi hạnh phúc ngay trước mắt. Nếu cố gắng,
anh và Uyên Nhi sẽ là một cặp đôi đáng để người ta ngưỡng mộ đấy.
_Anh sẽ cố gắng mà, hết sức có thể, như em! Mà em định thế nào, lần về này…?
_Ừm, em chỉ muốn xem Tiểu Minh sống thế nào, có tốt không. Với lại…cũng muốn gặp lại Hạo Du.
_Ừ, anh biết rồi. Nhưng anh nghĩ Tiểu Minh sẽ sống tốt thôi. Ai chứ Đình Phong thì anh tin cậu ấy có thể khiến Tiểu Minh hạnh phúc, không ai yêu Tiểu Minh nhiều như cậu ấy đâu.
_Anh nói y hệt Hạo Du, hì. Em cũng biết thế, nhưng em vẫn cảm giác…sao sao ý anh ạ.
Tôi thật thà nói, mắt khẽ đưa sang nhìn Hạo Nhiên.
_Ý em là sao?
_Chắc anh cũng biết Tiểu Minh yêu Hạo Du đến thế nào. Vậy mà đến lúc em
chấp nhận ra đi để hai người được bên nhau thì cô ấy lại chọn Đình
Phong.
_Ừm. Tình cảm cũng có thể thay đổi, có thể Tiểu M