Cười Lên Rồi Mọi Chuyện Sẽ Qua Thôi

Cười Lên Rồi Mọi Chuyện Sẽ Qua Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321650

Bình chọn: 7.00/10/165 lượt.

n,

nó cũng chẳng khác gì đâu.

- “Cứ vậy đi, nhưng 1h – 6h e đi làm trừ giờ đó ra thì sao cũng được” _ Nó bực mình, thà làm osin chứ không làm bạn gái

- “Hả, em thật sự muốn thế à … Được rồi nếu em thích thì anh

chiều bắt đầu từ mai em phải ở bên anh 24/24 trừ giờ đi làm ra, e nên

chuẩn bị dọn qua nhà anh đi” _ Hắn hơi giật mình nhưng nghĩ lại thì nếu

nó làm osin hắn sẽ có cách hành hạ khác

- “hả vậy là trừ 5 tiếng đi làm phải ở bên anh suốt còn phải dọn qua nhà a, bị khùng à” _ Đang nói chợt nó khựng lại, tự nhiên chửi hắn, nó quay qua nhìn thì thấy mặt hắn đang hầm hầm liếc ánh mắt cực sắt vào nó

- “Cấm nói nhiều tối nay sẽ dọn qua, anh sẽ qua đón, không đi

thì đừng có trách” _ Hắn liếc nó làm nó sợ toát mồ hôi, cuối cùng đành

ngậm ngùi chấp nhận

Nó bực bội mà không dám làm gì hắn, lỡ làm phật lòng hắn thì băng nhóm

của nó có nước tiêu tùng. Nó cố gắng mở miệng hỏi hắn lần cuối :

- Nhưng mà anh ơi, em qua nhà anh chắc không được đâu, ba mẹ anh sẽ không cho với lại bất tiện lắm … _ Nó đang cố gắng cười để cho hắn

khỏi nghi ngờ

- Kệ, nếu em mà không qua thì đừng trách anh làm gì với hội SKY, về sớm chuẩn bị đi tối anh qua đón _ Hắn liếc nó 1 cái rồi bỏ đi 1 nước để lại mặt nó ngơ ngác và khó chịu

Được hắn xin phép, nó cũng ngoan ngoãn đi về chuẩn bị dọn đồ. Đang chán nản thì điện thoại nó reo lên

We clawed we chained our hearts in vain

We jumped, never asking why

We kissed, I fell under your spell

A love no one could deny

- Alo, ai thế _ Nó

- San nè Si ơi, tối nay tao về, mày ra sân bay đón tao được không? _ San

- Mày về à, mà sao báo trễ vậy, tối nay tao sợ không ra được, tao bận rồi _ Nó

- Vậy à, không sao mai mình gặp cũng được mà giờ mày sao rồi học hành thế nào hả? _ San

- Tao chuyển qua RMIT rồi, có gì tao gặp rồi nói mày sau nha _ Nó

- Ừm, bye cưng _ San

Nó thất thiểu đi về chuẩn bị đồ đạc rồi chạy đi làm, nhiều chuyện thế

này chán quá. Không biết hắn nghĩ gì lại kêu nó qua nhà hắn, hay hắn

muốn hành hạ mình, nghĩ tới nó lại rùng mình. Nó suy nghĩ về bản thân

mình “cuộc đời mình rồi sẽ trôi nổi sao đây, a Hoàng ơi mau về đi” Sau 1 buổi làm việc mệt mỏi , nó chạy chiếc xe đạp cà tàng về nhà, bộ dạng

nó bây giờ trông thiểu não. Chả lẽ nó đường đường là 1 thủ lĩnh băng

nhóm lại phải làm osin cho hắn à, làm thế này không phải rất mất mặt

sao. Nó lại thở dài, nhưng giờ có chơi có chịu, nếu nó từ chối thì hắn

sẽ làm gì nhóm nó, a Hoàng đã tin tưởng nó vậy mà. Suy nghĩ hồi cuối

cùng cũng tới nhà, nó chạy lên thu dọn 1 số vật dụng cần thiết rồi chuẩn bị tới nhà hắn. Trong lòng nó giờ đây rất rối rắm

“thôi dù gì đã thế rồi đành phải cố thôi, chứ nhất thiết không bao giờ làm người yêu của tên đào hoa đó”

Lần mò địa chỉ nhà hắn gần tiếng đồng hồ cuối cùng cũng tới nơi. Trước

mắt nó hiện ra 1 căn nhà màu xanh dương vô cùng lớn, cách thiết kế ngôi

nhà vô cùng đẹp mắt và lạ lẫm khiến nó không khỏi trầm trồ khen ngợi. Nó chạy đến bấm chuông cửa thì có 1 ông bác nhìn khoàng chừng 50 đang dần

bước tới chỗ nó hỏi:

- Cháu là ai đến đây có việc gì không? _ Ông ấy hỏi nó

- Dạ cháu là Si, hôm nay a Niz có kêu cháu tới, không biết anh ấy có nhà không ạ _ Nó ân cẩn trả lời

- Si à, cậu chủ đã dặn khi nào cháu tới thì dắt cháu vô nhà, đây đi vào theo bác dắt cháu dô gặp cậu chủ … nhưng mà chắc cháu phải ngồi

đợi lát _ Đang nói đột nhiên bác ấy có vẻ ngập ngừng đôi chút

- Vâng ạ _ Nó thấy được vẻ ngập ngừng của bác ấy thì hơi có chút khó hiểu nhưng vẫn bước vào theo bác.

Vào đến nhà nó choáng ngợp bởi cách thiết kế nội thất quá độc đáo mà

trước giờ nó chưa từng thấy qua. Nó được bác ấy dắt tới phòng khách dưới nhà, sau đó kêu nó ngồi xuống đợi, bác ấy liền đi thẳng lên cầu thang.

Khoảng chừng 5p thì nó thấy hắn đang bước xuống, sau lưng hắn là 1 nhỏ

con gái đang ỏng a ỏng ẹo chạy theo cố bám níu lấy hắn. Nhưng hắn chả

thèm nhìn tới, mà ngược lại còn nhìn nhỏ bằng ánh mắt lạnh như băng làm

nhỏ ấy sợ sệt lùi lại phía sau.

- Anh Niz à, khi nào em qua nhà với a nữa, em không chịu nổi nếu thiếu anh đâu _ Nhỏ nói bằng cực kì nhão nhẹt

Hắn liếc nhỏ cười 1 cách khinh bỉ rồi lên tiếng:

- Từ nay cô không cần tới nữa, tôi không chơi với ai tới 2 lần _ hắn nói 1 câu làm nhỏ ấy mặt đỏ bừng, tức giận nhưng không dám làm gì.

Đột nhiên như nhỏ ấy nhìn thấy nó, nhỏ chạy lại tiến về phía nó liếc nó 1 cái rồi hét lên:

- Nhỏ xấu xí này nhìn luộm thuộm đã vậy còn đeo cặp kiếng bự

chảng, đến đây làm gì, cỡ mày không đủ trình độ quyến rũ anh Niz đâu.

- Thì em đây xấu xí, nhưng mà xinh đẹp như chị cũng chỉ được lên giường 1 lần, nên em đâu dám so sánh với chị được_ Nó cũng chả vừa gì

nói 1 câu mà làm nhỏ kia giận đến đen mặt

- Mày muốn chết à _ Nhỏ ấy giơ tay định tát nó nhưng hắn đứng đó hét lên

- Biến ngay còn ở đây làm loạn à _ Hắn lạnh lùng hét 1 câu làm nhỏ giận tím mặt chỉ biết bỏ về

Hắn nhìn sang nó khuôn mặt có vẻ tức giận

- Sao giờ này mới qua, biết anh đợi lâu rồi không hả?

- Em không biết nhà a nên phải đi kiếm, với lại em qua trễ thế

này anh có thời gian mây mưa với nhỏ kia


Old school Easter eggs.