y chứ, nếu không em cũng nên hôn anh một cái đi, thế nào?" Đoan Mộc Thác chỉ chỉ vào môi, cười đến rất rất tà ác.
Di●ễnßđànΓL●ê▬Quý↨Đ●ôn.
"Cũng không phải là. . . . . ." Y Hi Nhi vừa muốn nói "Cũng không phải là không được, chỉ xem thử tiểu Vũ tử có đồng ý hay không thôi, nếu anh ấy đồng ý thì em với anh hôn lưỡi cũng không có ý kiến."
Nhưng Y Hi Nhi chưa kịp nói ra khỏi miệng, Vũ Văn Bác đã buông eo Y Hi Nhi ra, đồng thời đè bả vai Đoan Mộc Thác xuống, hung hăng hôn. Ngay tức thì Đoan Mộc Thác không kịp phản ứng chỉ sững sờ, cho đến khi kịp phản ứng thì đã không kịp rồi.
D♡iễn∟dàn¥L♡eδquýµĐ♡ôn.
Dùng sức đẩy Vũ Văn Bác ra, ngón tay Đoan Mộc Thác run chỉ vào Vũ Văn Bác rồi lại chỉ vào Y Hi Nhi, không biết nên nói gì.
Vũ Văn Bác mặc dù bị dùng sức đẩy, cơ thể vẫn ổn định, vì anh biết rõ Đoan Mộc Thác sẽ đẩy anh, cho nên thuận thế lui về sau một bước, trở lại bên người Y Hi Nhi, đưa tay lau miệng.
"Chuyện của hoàng hậu chính chuyện là tôi." Vũ Văn Bác hiếm khi lộ ra nụ cười xấu xa.
Y Hi Nhi bị một màn này làm sợ đến nói không ra lời. Có thế nào cô cũng không nghĩ đến có một ngày Vũ Văn Bác sẽ đè Đoan Mộc Thác ra và hôn anh ấy, nhìn một màn kích thích của hai mỹ nam ướt át xinh đẹp, Y Hi Nhi còn cảm thấy mình không thể tiêu hóa nổi, huống chi là Đoan Mộc Thác luôn theo chủ nghĩa đàn ông.
Bị chính chính anh em tốt của mình cưỡng hôn là loại cảm giác gì đây? Đoan Mộc Thác khóc không ra nước mắt.
Vũ Văn Bác lại còn như không có việc gì, lau miệng, dùng sữa nóng Đoan Mộc Thác đem tới súc miệng, sau đó lại hôn Y Hi Nhi, từ tình cảm nồng nàn sang nụ hôn nhiệt liệt kích tình. Edit + Beta: Tóc gió thôi bay
Khi Y Hi Nhi mở mắt ra thì trong mắt là đôi mắt đen bóng thấu đáo của Vũ Văn Bác. Thật ra thì bây giờ mắt đã rã rời rồi nên lại nhắm lại, lông mi vẫn dài và dày, chớp mấy cái, rốt cuộc vẫn phải mở hai mắt ra.
Kể từ sau khi mang thai, Vũ Văn Bác hầu như đem hết thời gian đặt trên người của Y Hi Nhi. Ngày ngày chăm sóc Y Hi Nhi, yêu cầu hết sức nghiêm khắc. Thí dụ như không thể đụng vào càng không thể cầm vật bén nhọn, ngay cả móng tay cũng là Vũ Văn Bác cẩn thận từng li từng tí cắt cho, ăn uống là do chuyên gia và đầu bếp cao cấp chế biến, Y Hi Nhi muốn ăn hay không muốn ăn cái gì hoàn toàn không thể tùy ý. Ghen ghét làm cô nổi đóa, vì thế, Vũ Văn Bác lại cho thêm bên cạnh cô một chuyên gia nghiên cứu tâm lý phụ nữ mang thai trong thời kì không ổn định.
Còn có hai y tá chuyên khoa và hai giúp việc nữ, bên cạnh Y Hi Nhi vĩnh viễn luôn có một đám người đi theo phía sau mông vòng tới vòng lui, Y Hi Nhi muốn chạy trốn đi hóng mát một chút cũng không có khả năng.
Tây Môn Dật, Dịch Đình cũng đã biết tin Y Hi Nhi mang thai, đưa tới không ít thứ mà không biết là vơ vét mồ hôi nước mắt từ nơi nào của nhân dân. Y Hi Nhi nhận lấy toàn bộ, dù khái niệm tiền tài đối với cô không phải rất mãnh liệt, càng không phải là đặc biệt coi trọng, cũng không phải là người thấy tiền sáng mắt, nhưng là phụ nữ thì thích nhận quà tặng đã là bẩm sinh, đạo lí hiển nhiên .
Trong lồng vàng, Y Hi Nhi mắc phải chứng yêu tự do nên mỗi ngày đều mong đợi mình qua hết ba tháng mang thai. Vì bác sĩ khoa phụ sản nói, ba tháng đầu tiêng khi mang thai thai nhi tương đối không ổn định, ba tháng sau căn bản đã ổn định rồi, sau đó chỉ cần chú ý thật tốt, tiến hành khám thai đúng kì là được rồi, vậy nên Y Hi Nhi bắt đầu đếm ngón tay mong đợi thời gian mau mau trôi qua.
Ngày Y Hi Nhi chờ cuối cùng cũng đến nhưng hiện tại triệu chứng thích ngủ càng ngày càng rõ ràng, cũng bởi vì cả ngày lẫn đêm ngủ mãi nên một đôi mắt như trong veo nước biến thành đôi mắt rã rời, toàn thân càng ngủ càng lười, mỏi mệt nhưng nếu không ngủ lại rất khó chịu.
"Phu nhân, cẩn thận." Y Hi Nhi muốn dùng tư thế chó bò để đứng dậy, một y tá vội vàng chạy tới đỡ cô dậy, động tác dè dặt cẩn thận.
Y Hi Nhi nhìn vẻ mặt và thái độ y tá như đối đãi với báu vật, trong lòng nổi lên một trận phiền muộn, cô cần được nuông chiều như vậy sao? Tại sao chính cô cũng không biết, đây cũng không phải ở cổ đại, mẹ kiếp chế độ cấp bậc gì đây, bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt, quốc gia Xã Hội Chủ Nghĩa, tại sao toàn bộ đám người này đều khiến cô trở thành hoàng hậu rồi, nếu không phải tâm trí vẫn còn tỉnh táo, Y Hi Nhi cũng cảm giác mình thật sự là xuyên qua đến hậu cung cổ đại rồi.
Giúp việc nữ bưng dụng cụ lau rửa tới, thái độ quả thật có thể nói là như hầu hạ, hầu hạ người mà hôm nay thân thể đáng giá như hoàng hậu nương nương tiến hành rửa mặt.
"Vũ Văn Bác đâu?" Y Hi Nhi thuận miệng hỏi. Một y tá đỡ cô đi đến phòng ăn. Thường thường Vũ Văn Bác đều ngủ cùng với cô, sáng hôm sau thông thường cũng chờ Y Hi Nhi tỉnh lại rồi mới rời đi, nhưng hôm nay không nhìn thấy Vũ Văn Bác, Y Hi Nhi không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái.
"Tiên sinh về thành phố, trong công ty có một hội nghị rất quan trọng, tiên sinh dặn dò nói giữa trưa sẽ trở lại ăn cơm với phu nhân." Giúp việc nữ ở một bên tích cực trả lời.
Y Hi Nhi trầm ngâm, cũng được, dù sao hiện tại cũng sắp mười giờ, đợi cô cơm nước xong, làm xon