ruyện đi bất kỳ đâu.
"Không sai nha..., chẳng qua nếu như không phải có cậu tớ cũng sẽ không đến hội Liệt Diễm, sẽ càng không phát hiện tớ là một thiên tài. Tớ cảm thấy được mình bẩm sinh đã hợp với nghề này, đen ăn đen, ha ha. . . . . . Tớ còn nên cám ơn cậu ấy chứ, nếu không có khi lão nương bây giờ còn đang là một người mẫu cấp ba đấy." Dịch Đình nói xong, cảm tính vùng dậy,
Dịch Đình cảm giác mình có được ngày hôm nay mặc dù quan trọng nhất là nhờ con mắt biết nhìn anh hùng của Tây Môn Dật, hơn nữa anh ta còn buông tay để cho cô tự làm, cho nên mới tự nhiên có sự nghiệp, nhưng muốn cảm ơn nhất vẫn là Y Hi Nhi. Nếu như không phải do Y Hi Nhi, cô cũng sẽ không biết Tây Môn Dật, càng sẽ không trở thành lãnh đạo đứng thứ hai của hội Liệt Diễm. Nhớ tới cô bây giờ thuận buồm xuôi gió, trong lòng Dịch Đình liền bắt đầu lặng lẽ xây dựng một tòa cung điện, muốn làm vua một cõi, từ đó có thể tìm một đám trai lơ, mặc áo ngủ khêu gợi ngày ngày đi tới đi lui trước mặt cô, cảm giác này, thật sự là quá tuyệt vời. (_ _!)
"Được rồi, tớ cũng không dám làm cậu day dứt, tớ còn sợ sẽ phá hủy vẻ đẹp tuyệt mĩ nhân sinh của cậu." Dù sao lăn lộn trong xã hội đen cũng không phải dễ như vậy, quan trọng nhất là gặp không đúng người.
"Không đâu, là mở ra vũ đài của cuộc đời tớ mới đúng, trước hết không nói những thứ này nữa, mau nhìn xem tớ mang vật tốt gì tới cho cậu đây, là. . . . . ." Dịch Đình mở túi xách ra, lấy quà tặng của mình ra cùng Y Hi Nhi thưởng thức.
Hai chị em tốt mấy tháng không thấy, cười cười nói nói, thời gian đã nhanh chóng trôi qua rồi.
Đợi đến buổi trưa, Vũ Văn Bác trở lại đảo Cổ Lãng với Y Hi Nhi cùng nhau ăn bữa trưa, Y Hi Nhi vui vẻ nhắc tới chuyện buổi chiều trở về thành phố, Vũ Văn Bác ngược lại không phản đối, rất nhanh đã đồng ý.
Nhưng Y Hi Nhi cảm giác mình còn đang sung sướng vì gặp lại Dịch Đình, còn chưa kịp ăn mừng tự do của bản thân, càng không kịp đi ra xem đường phố phồn hoa mà cô luôn một lòng nghĩ về, cảnh đêm có đèn nê ông lấp lánh cùng với nhà cao tầng, quan trọng nhất là chưa dùng sản phẩm công nghệ cao thế hệ mới thế kỷ hai mươi mốt của thời đại Internet mà loài người quen thuộc, Vũ Văn Bác đã lại đem cô đên một nơi chim không đẻ trứng khác.
Provence (provence) là một tỉnh của đế quốc La Mã, tên gọi tắt tiếng Anh là paca. Hiện nay là một bộ phận ở Đông Nam nước Pháp, bên bờ Địa Trung Hải và tiếp giáp với Italy, có con sông lớn Rhone bắt nguồn từ núi Alpes chảy ngang qua, gần Provence con sông chia thành hai nhánh sông lớn, sau đó đỏ vào Địa Trung Hải. Provence nổi tiếng khắp thế giới về loài hoa oải hương, là thắng cảnh du lịch.
Chỗ Y Hi Nhi ở là Avignon, nơi đây là khu sản vật phì nhiêu, ánh nắng tươi sáng, phong cảnh tươi đẹp. Nói cho oai thì là thắng cảnh dưỡng thai, thật ra chính là cách xa phạm vi hoạt động của người bình thường. Một người cũng không có, ngay cả muốn dùng bữa cũng phải tự mình lo, điểm tốt duy nhất chính là khắp nơi là biển hoa đẹp không sao tả xiết, nhưng hoa đẹp nhìn cả một ngày cũng chán, huống chi còn phải đợi cho đến đứa trẻ được sinh ra được mới thôi.
Y Hi Nhi cảm giác mình nhất định điên rồi mới có thể không chịu nổi cám dỗ và quyến rũ của Vũ Văn Bá, cuối cùng chấp nhận đến đây.
Thật ra thì cũng không đến mức gọi là nơi chim không đẻ trứng, đây thực là ở Provence. Vũ Văn Bác mua một trang viên, rau dưa hoa quả để ăn đều là người của nông trang trồng, ngay cả gà vịt dê bò cũng đều là nuôi thả, ngay cả cá cũng là tự câu từ dưới sông lên, tuyệt đối bảo đảm thực phẩm không bị ô nhiễm.
Vũ Văn Bác vừa ý với cái hành động như đứa trẻ này mới có một ngày đã khiến Y Hi Nhi bộc phát.
Chiến tranh bắt đầu như vậy, Vũ Văn Bác đút Y Hi Nhi ăn điểm tâm, trong điểm tâm có một phần trái cây, nhưng trái cây này gần như không có mùi vị, điểm tốt duy nhất chính là đặc biệt dinh dưỡng, hơn nữa còn có lợi cho sữa sau khi sinh, cho nên dù Y Hi Nhi không muốn ăn, Vũ Văn Bác vẫn là ép buộc yêu cầu Y Hi Nhi phải ăn, vì cái này có lợi đối với thai nhi.
Vì vậy, Y Hi Nhi nổi giận ra ngoài.
"Lão nương không ăn thì sao? Anh có gan thì ăn hết đi, anh hãy thử xem xem có tiêu hóa được không?" Y Hi Nhi giận đến đập bàn. Làm ơn, bây giờ cô mới mang thai hơn ba tháng, có cần phải khoa trương như vậy không, tương lai còn hơn sáu tháng nữa, muốn cô tiếp tục sống như thế này sao?
"Nghe lời, không cho quậy phá, ăn vào mới có lợi đối với em." Vũ Văn Bác không tức giận. Anh đã càng ngày càng quen với tính xấu của Y Hi Nhi rồi. Bác sĩ nói, trong lúc mang thai tâm tình phụ nữ tương đối không ổn định, nhất định phải khiêm nhượng thương cảm.
"Có ích lợi gì với lão nương chứ, ăn uống của tôi quá tệ phải không? Tôi thấy căn bản anh chỉ coi trọng đứa trẻ không coi trọng tôi, hiện tại đã bắt đầu ghét bỏ tôi, không bằng tôi rời khỏi anh sớm một chút tránh cho anh nhìn không vừa mắt." Tính khí phụ nữ có thai là kỳ quái nhất,Y Hi Nhi nói xong thấy mình vô cùng uất ức, trong mắt cũng đã nén lệ.
"Em đừng suy nghĩ nhiều quá, đương nhiên anh vẫn quan tâm em nhất. Em là cô gái duy nhất anh thích trên
