ưng nghĩ rằng chi bằng nhân cơ hội đó đem mấy thứ tùy thân đã mang theo n năm ra dùng, vì vậy liền giả say, vào quán rượu, cũng vì vậy mà thiếu chút nhóm lửa **, bị kẻ thù không đội trời chung biết mình trúng mỹ nam kế, không biết sẽ làm cô nhục nhã ra sao nữa.
Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.
Làm một nữ cường đạo thành công, Dịch Đình cảm giác mình không thể tiếp nhận lấy điểm nhơ như thế trong cuộc sống, cho nên mặc dù rất có cảm giác với mỹ nam đó, thân thể của cô giống như cũng rất muốn mỹ nam, nhưng vì tôn nghiêm nữ cường đạo của mình, cô vẫn dứt khoát kiên quyết mà đi.
Dù sao thì sau này tự cô cũng sẽ mở hậu cung, ha ha ha, trái ôm phải ấp thật nhiều mỹ nam
"Cậu điên rồi, nhưng cuối cùng là chuyện khiến cậu có tâm trạng tốt như vậy?" Y Hi Nhi không nhịn được hỏi.
"Ha ha, đó là vì sự nghiệp của tớ rất tốt, tự nhiên cả người cũng trở nên vui vẻ mặt mày hồng hào hơn. Gần đây tớ lại thắng Lam Lăng Thiên một địa bàn lớn, hơn nữa anh ta còn bị tớ làm cho thua lỗ, hừ hừ, đấu với tớ, còn không bằng tự bảo hổ lột da." Dịch Đình nhắc tới sự nghiệp vinh quang của mình, bộ mặt sáng loáng lấp lánh, giống như được mạ một lớp vàng.
"Dạ dạ dạ, lão nhân gia chính là nữ cường đạo trời sinh, chỉ có sự nghiệp mới có thể làm cho tinh thần người phấn chấn được chưa. Lại nói sao tự nhiên cậu lại chạy tới đây, hội Liệt Diễm thì làm thế nào? Không phải là Tây Môn Dật không ở tổng bộ sao?" Y Hi Nhi hỏi, một mặt là thật sự quan tâm, mặt khác là thử hỏi thăm một chút xem rốt cuộc có phải Lâm Hựu Lật từng trốn thoát khỏi truy đuổi của Tây Môn Dật.
"Ừm, anh ta. . . . . . Tớ nói với cậu nhưng cậu ngàn vạn lần đừng nhiều lời biết không?" Dịch Đình làm nữ cường đạo đã lâu, đột nhiên ở chung một chỗ với chị em tốt, lại trở về là một cô gái bình thường, thích tán gẫu nói nhiều chuyện.
"Cái gì cái gì? Nói nhanh một chút?" Y Hi Nhi làm ra vẻ mặt rất muốn biết, làm cho có chút khẩn trương, mà thật ra thì nội tâm cô cũng rất muốn biết.
"Sau khi cậu rời khỏi hội Liệt Diễm, Lâm Hựu Lật thật ra căn bản không trở lại Los Angeles, cô ấy bị cái tên Tây Môn Dật kia nhốt trong phòng bí mật. Lúc đầu Tây Môn Dật cũng không có ý định để tớ biết, là tự tớ trong lúc vô tình mới phát hiện ra, Tây Môn cũng không gạt tớ nữa, sau này Lâm Hựu Lật tự sát, Tây Môn mới đem cô ấy ra khỏi phòng, nhưng Lâm Hựu Lật lại mang theo vết thương chạy trốn." Dịch Đình hạ thấp giọng nói.
Nhớ tới Lâm Hựu Lật, thật ra thì trong lòng Dịch Đình cũng có một chút xíu áy náy, nhưng sau nghĩ lại, chuyện này vốn không liên quan chuyện gì đến cô, cô có gì cần áy náy chứ.
"Tự sát? Cô ấy làm được thật đúng là tuyệt nha." Y Hi Nhi không biết Lâm Hựu Lật thế mà đã từng lấy tính mạng mình ra để đánh cuộc, sau khi biết rõ, trong bụng âm thầm thở dài, may mắn lúc đó cô lựa chọn giúp đỡ Lâm Hựu Lật, nếu không với thủ đoạn cực đoan này của Lâm Hựu Lật rất có thể sẽ càng lựa chọn phương thức cực đoan hơn để đối mặt Tây Môn Dật.
"Đúng vậy, thật ra thì khi tớ phát hiện Lâm Hựu Lật bị nhốt cũng đã nói Tây Môn thả Lâm Hựu Lật ra, dù sao dưa hái xanh không ngọt, nhưng Tây Môn căn bản không nghe lọt tai lời của tớ vậy nên không thể làm gì. Sau đó lúc Lâm Hựu Lật chạy trốn tớ cũng làm như mắt nhắm mắt mở cho qua, bằng không hội Liệt Diễm như vậy làm sao có thể dễ dàng để cô ấy chạy ra ngoài thế." Dịch Đình bất đắc dĩ nói, nhớ tới Lâm Hựu Lật, mặc dù tình cảm không phải rất sâu, tuy nhiên cũng là bằng hữu, hơn nữa trên người Lâm Hựu Lật có một loại khí chất có thể làm cho người ta an định lại. Dịch Đình vẫn luôn thật sự yêu thích Lâm Hựu Lật, chỉ tiếc Lâm Hựu Lật không muốn ở chung một chỗ với Tây Môn Dật, mà cô cũng chỉ có thể lựa chọn đứng bên cạnh Tây Môn Dật thôi.
"Vậy còn bây giờ?" Y Hi Nhi làm bộ như hoàn toàn không biết chuyện gì hỏi tới.
"Không biết, từng phát hiện bóng dáng Lâm Hựu Lật ở Hạ Môn sau đó lại mất dấu. Tây Môn Dật vẫn không chịu buông tha, lần này nếu không phải tớ mãnh liệt yêu cầu anh ta phải trở về tổng bộ thì chỉ sợ hiện tại không biết anh ta đang ở quốc gia nào tìm Lâm Hựu Lật đấy." Dịch Đình bĩu môi nói, nghĩ đến cái tên bằng hữu khác phái không có nhân tính đó. Dịch Đình cảm giác mình trước kia mắt bị mù nên mới cùng người như vậy cấu kết với nhau làm việc xấu, đáng tiếc, đã lên thuyền giặc rồi, đời này xem ra cũng chạy không thoát, ai kêu cô không có tiền đồ, cũng chỉ có thể kết giao được bằng hữu như thế thôi.
"Vậy chẳng phải là cậu rất vất vả sao? Cậu vốn không phải là xã hội đen, tức thì lại muốn cậu đảm đương trọng trách lớn vậy." Y Hi Nhi vẫn còn có chút đau lòng với Dịch Đình. Lúc hội Liệt Diễm trong tay Vũ Văn Bác thì người tài rất đông đảo, hiện tại Vũ Văn Bác buông tay, Đoan Mộc Thác trực tiếp tuyên bố rời khỏi hội Liệt Diễm, Đoan Mộc Triển mặc dù còn phủ lên chức danh ở hội Liệt Diễm nhưng cũng không khác biệt một lãnh đạo đã buông tay lắm, vỗn dĩ còn có cây cầu bắc giữa tập đoàn Vũ văn và hội Liệt Diễm lại cũng dứt khoát phủi tay không làm mang theo Đinh Tiểu Vũ tới mấy nơi nào đó đi đào mộ.
Truyện chỉ được post ở diễn đàn Lê Quý Đôn, không chấp nhận mang t