i
cũng thường hay nói như vậy.Mỗi lần được nghỉ đông hay nghỉ hè, ngày nào bà
cũng nói thế, cứ đúng giờ y như bài tập thể dục vào lúc sáng sớm của trường
tôi.
Mà hiện tại, đã đến lúc đó rồi, nhưng người cũng đã
không thể vui mừng, mà tôi cũng đã làm đánh mất hương vị của nó…
Trong lòng có chút xót xa, nấu mì xong lên lầu gọi
người, khi đi qua phòng của Trúc Diệp tôi không có nghe thấy động tĩnh gì, nên
cũng không muốn đánh thức cô ấy.
Trên bàn chỉ có tôi cùng Quan Ứng Thư không nói một
lời vùi đầu vào ăn.
Phòng ăn chỉ bật đúng một chiếc đèn mờ nhạt ái muội,
chiếu vào mi mắt của người đối diện, có vẻ nhu hòa ngoài ý liệu. Ánh sáng mờ
nhạt như bị phủ lên 1 tầng sương mỏng như ánh mặt trời mới mọc phá mây mà ra.
Hắn hơi cúi đầu, tôi không nhìn rõ vẻ mặt bị khuất bóng. Cảm xúc hư vô mờ mịt
giống như ngọn đèn lại nổi lên, buồn bã nói không ra lời khiến cho tình huống
càng thêm lúng túng, đương nhiên, khẳng định hắn sẽ không cảm thấy
“ Nóng ? “ Hắn đột nhiên lên tiếng, âm thanh nhu hòa,
giống như nam chính hoàn mỹ trong phim.
Nhưng tôi sợ tới mức liên tục lắc đầu: “ Không không
chỉ là muốn im lặng thôi, sợ đánh thức Trúc Diệp.”
Hắn khó có được sự hưng trí liền cãi nhau với tôi: “Xa
như vậy mà cũng bị đánh thức ? Chẳng lẽ cô ấy biến thái đến mức, mỗi lần ngủ cứ
có ngọn gió thổi cỏ lay đều không ngủ lại được?”.
… …
Quả nhiên là không nên nói xấu sau lưng người khác ==
Tôi hừ một tiếng trong lòng, dùng sức hút mỳ sợi, sột
sột soạt soạt, vẻ mặt như uống phải nước nóng.
“Xin nghỉ mấy ngày?” Hắn lơ đãng hỏi.
Tôi có điểm không thích ứng được, Boss Đại Nhân như
vậy có phải là chú ý tới tôi không? Cho cái gì chúc tết phải không…
Tôi giơ hai ngón tay: “Hai ngày rưỡi, thứ Hai tuần sau
đi làm như bình thường.”
“Thứ Hai tuần sau ngày 17 tháng 10.”
Tôi có điểm không hiểu: “Anh muốn đi công tác sao?”
“ Cô không định trở về thành phố W sao?” Vẻ mặt của
hắn ở trong bóng tối nên tôi không nhìn rõ, nhưng tôi nhận ra tiếng nói có sự
không kiên nhẫn.
Bây giờ tôi mới nhớ 17 tháng 10 là ngày giỗ bà nội
tôi, tâm tình lại tụt xuống đáy cốc.
Tôi mệt mỏi ăn nốt bát mì sợi: “Vậy tôi sẽ xin nghỉ
thêm 2 ngày.”
Cứ nghĩ đến bà quản lí tiền mãn kinh tôi lại thấy đau
đầu, lần này xin phép tôi đã bày tỏ tình yêu cuồng nhiệt với toàn bộ cơ thể
lạnh lẽo của bà ta đến n lần, đến cái rắm cũng phải tâng bốc lên ba cấp mới
được đi , hiện tại lại kéo dài thời hạn…
Tôi lại nghĩ đến hình ảnh bộ dáng sư tử Hà Đông của bà
ta…
Hắn đứng dậy, nói một câu”Hôm nay hơi mặn” rồi bỏ đi,
để lại tôi nhe răng trợn mắt, có ăn là tốt rồi, hơn nửa đêm, cẩn thận ngày mai
họp không tiêu hóa được, tanh tách…
== tôi thật tà ác…
Ngày hôm sau, tôi ngủ một mạch tới tận lúc mặt trời đã
lên cao mà chẳng ai gọi tôi dậy, tôi rời giường cầm di động lên, phát hiện ra
đã gần giữa trưa, nên vội chạy xuống ăn cơm sáng. Trúc Diệp đã không còn ở
trong phòng nữa, cô ấy gửi tin nhắn báo cho tôi rằng cô ấy đang cùng Lý Quân
Thành đi thăm miếu nhân duyên nổi tiếng ở trị trấn M.
Thực ra tên chùa vốn là Tĩnh Chương, có điều không
biết vì sao chùa có một truyền thuyết cây tình duyên nổi tiếng, chân thật đến
kì diệu. Cứ như vậy một truyền mười mười truyền trăm, có rất nhiều cô gái muốn
cầu nhân duyên đến chen chúc, hoặc phần lớn mọi người chỉ muốn cầu một ít may
mắn, một phần thưởng thật tuyệt.
Tôi cũng không thể nào tin được, mới trước đây bà nội
cầu cho tôi một lá thăm, là lá thăm tốt nhất, nói chuyện gia đình của tôi sẽ
trở nên tốt đẹp, mọi sự thịnh vượng. Nhưng hãy thử nhìn tôi một lần đi, tôi bây
giờ, nhà tan cửa nát, phiêu bạt tha hương, còn phải giả mù sa mưa làm một người
vợ hiền thục, đức độ cho người khác, tất cả chỉ vì tôi lỡ bẻ gãy một chiếc thắt
lưng năm phân …
Tôi cứ như vậy lăn qua lăn lại, cẩn thận suy nghĩ, đây
hoàn toàn là một hành vi lười biếng đáng xấu hổ với mọi người, thậm chí còn tồi
tệ hơn cả những ngày trốn học trước kia …
Có điều ước muốn lười biếng xấu xa vẫn chiến thắng
trách nhiệm và lòng tự trọng, tôi mặc kệ chiếc điện thoại di động tiếp tục bổ
sung giấc ngủ… = =
Chiều tối khi Trúc Diệp trở về, tôi vẫn chưa ăn trưa,
ôi dào, vẫn còn bữa sáng, tôi nằm úp xuống bàn phím máy tính rầm rì. Cô ấy dứt
khoát bước vào nhà hẳn hoi, hai tay vẫn còn xách một đống túi quần áo.
Mắt tôi lập tức biến thành mắt cú mèo: “Không phải cậu
đi thăm miếu nhân duyên sao? Nơi đó mà cũng có cửa hàng bách hoá à? Này, hiện
giờ ngay cả các sư cụ cũng được mở mang tầm mắt đấy …” Vừa nói vừa lăn lộn loạn
xạ, có ý muốn tìm món Fastfood hoặc vài thứ đồ ăn vặt, thật sự muốn an ủi cái
bụng đang vang lên những tiết tấu vui mừng này.
“Có gì bỏ bụng không?” Tôi đang trong tình trạng kiệt
sức, không, là đói đến mức hoa mắt chóng mặt ấy chứ.
Cô ấy nhẹ nhàng vuốt mặt tôi bằng đám móng vuốt đó:
“Đây đều là quần áo và giầy dép, chỉ còn lại đống tôm tớ ăn thừa này thôi… Biết
ngay cậu có chết cũng thèm rời giường mà!”
Miệng tôi mở rộng, tươi cười hớn hở, mặc kệ mấy lời
quát mắng của cô ấy.
Cô ấy ngồi trên sô pha than thở,