ức giận, tại sao cô
ấy lại thối giống Lý Quân Thành chứ?
“Nếu so sánh mặt cậu với cô ấy, ách…” Cô ấy ấp a ấp
úng làm cho tôi hận không thể bóp ngay một cái vào cái cổ vênh vênh đấy.
“Lãng phí!” Cô ấy gật đầu khẳng định độ chính xác của
từ này.
“Giống như một đóa hoa tươi mà…”
Tôi vừa choáng váng vừa tức giận…
Có kiểu so sánh như vậy sao?
Hai chúng tôi ở trên sô pha đùa giỡn loạn xị bát nháo
hết lên, hậu quả là đem đại sói xám, à, là đại BOSS kéo tới.
Hắn ở trên cao nhìn xuống chúng tôi, sắc mặt xanh mét.
Giờ phút này, hai tay của tôi để trên cổ Trúc Diệp, một chân cô ấy đặt trên
người tôi, không còn hình tượng gì để nói…
Cô ấy phản ứng trước, dường như cũng kinh sợ khí thế
to lớn của hắn, ngượng ngùng thu hồi cánh tay đang muốn quấy nhiễu tôi, đứng
lên phủi quần áo rồi trở về phòng, trong cả quá trình đầu cũng không dám ngước,
giống đứa bé ở nhà trẻ.
Tôi nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cô ấy, nếu Quan Ứng
Thư không đứng trước mặt, tôi đã sớm cười đau sốc hông …
“Cô theo tôi đến thư phòng.” Trong giọng nói của hắn
mơ hồ có một chút tức giận khó nhận ra, trời mới biết vì sao tôi lại nhận ra.
Tôi can đảm theo hắn đến thư phòng, đây là lần thứ 2
tôi đến chỗ này. Nhưng bây giờ, tôi cảm giác mình giống một đứa học sinh mắc
lỗi bị gọi đến phòng giáo vụ. Trước đây, cứ mỗi lần tôi mắc lỗi, thầy chủ nhiệm
sẽ lập tức lôi tôi đi giáo huấn một trận cho ra trò.
Tôi cúi đầu bước theo dáng người cao ngất ngưởng của
hắn, cái bóng cao lớn ấy đổ dài trên mặt đất, ngắm nhìn nó rất thú vị! Trước
đây tôi thường thích chơi đùa với những cái bóng vì khi đi học tôi không có
nhiều bạn thân, ngày nào đi học chỉ có một mình. Nhất là mỗi buổi chiều hoàng
hôn tan học, chiếc bóng đi cùng với tôi tạo thành một đôi bạn tốt, có thể cùng
nói chuyện, cùng chơi đùa vui vẻ.
Nhưng dần dần lớn lên tôi mới hiểu: Thế giới này thật
không dễ dàng gì, không phải lúc nào cũng là thiên đường.
Vì thất thần đi theo sau hắn nên tôi đã đến cửa thư
phòng lúc nào không hay, lại còn không cẩn thận húc đầu vào lưng Quan Ứng Thư.
Tôi chạy lui nhanh về sau cúi đầu lia liạ theo kiểu
người Nhật Bản: “Thật sự xin lỗi, thật sự xin lỗi, tôi không cố ý!” Tôi vội vã
giải thích, sợ rằng hắn nổi điên lên rồi sẽ dí tôi xuống địa ngục mất.
Hắn ngồi thoải mái trên ghế chủ tịch, hai mắt nhìn tôi
đăm đăm như muốn đâm thủng mục tiêu là tôi trước mắt hắn. Tôi có chút hoang
mang, chỉ sợ sẽ chết trước khi có thể mở miệng thanh minh với hắn:
“Sau này tôi nhất định sẽ an phận ở nhà nấu cơm, không
dám nữa …”
“Hôm nay cô đã làm cái gì vậy?” Cuối cùng hắn cũng mở
miệng, miệng dùng để nói sao cứ phải im lặng cái kiểu chết người ấy chứ?
“Không có, tôi vào chuyển tài liệu, sau đó nhận được
điện thoại của anh nên đặt tài liệu lên bàn và ra ngoài.”
“Phanh” Hắn chụp lấy sấp tài liệu bìa đen ném lại lên
bàn.
“Cô có vẻ rất thẳng thắn” Thà hắn tỏ thái độ sai khiến
như trước đây còn tốt hơn, lần này có vẻ như hắn rất tức giận.
Ngược lại với hắn, tôi bình tĩnh nhìn xuống đất ”Đúng,
tôi cũng động động vào đôi chút.”
Tôi dám chắc trong lòng, nếu không phải tôi thì chính
Trúc Diệp đã làm chuyện này.
Hắn đột nhiên chuyển từ giận giữ sang cười sằng sặc
dọa tôi một trận sốc lớn. Hắn chưa từng cười to như vậy, thậm chí lúc chụp ảnh
đăng ký kết hôn, hắn ngay cả một cái nhếch mép giả cười cũng không có, trong
khi tôi thì ngoác miệng cười đến ngu ngốc.
“Sao? Cô nói rõ cho tôi biết, cô động vào cái gì?” Hắn
giả tốt bụng hỏi.
Giờ phút này tôi thật sự muốn nguyền rủa Trúc Diệp một
trăm lần: “Anh thật sự biết rồi, còn hỏi lại làm gì?”
Tôi làm bộ không sợ trời, không sợ đất ưỡn ngực ngửa
đầu, rất giống một tráng sỹ hùng dũng oai vệ dũng cảm trước đoạn đầu đài: “Muốn
chém muốn giết tùy anh.”
Thực ra tôi dường như đang run rẩy ở trong lòng…
Hắn giống như không tin vào tai mình, nhìn bộ dạng
ngạc nhiên của hắn tôi càng thêm hoảng hốt, xem ra so với thầy chủ nhiệm cũ hắn
còn uy nghiêm hơn nhiều phần:
“Mạc Nhan Hinh, đừng cho là tôi không tốt, cô một chút
cũng không kiêng nể gì tôi!”. Lúc nãy hắn có tỏ ra phẫn nộ, nhưng hiện giờ tôi
thấy thái độ của hắn phải gọi là vô cùng tức giận.
Trước đây hắn quanh năm chỉ có một biểu hiện lạnh lùng
tựa núi băng khổng lồ, rốt cuộc cũng … có hương vị của núi lửa.
Rất lâu sau, tôi không cần biết phong ba bão táp đang
chờ trước mắt nữa, cũng chả coi cơn tức giận của hắn ra cái khỉ gì. Nhưng vẫn
phải giả bộ nói năng có tình có lý một chút: “Thật ra thì sự việc cũng có gì to
tát đâu, anh cứ quan tâm thái quá như thế thật chẳng ra dáng đàn ông!”
Hắn bước tới gần tôi.
Theo bản năng tôi lùi về phía sau, hắn tiến 1 bước tôi
lại lùi 1 bước, giống như sư tử cùng thỏ con so tài cao thấp, cùng lặp lại trò
chơi. Thảm thay, sau lưng tôi là cánh cửa phòng và lúc này tôi vừa vặn lùi đến
mức đường cùng, giờ đây tôi hận nhất là không thể tự cắn lưỡi chính mình, tự
tay vặn cổ mình.
Bây giờ tôi không còn đường lui, chỉ còn chờ chịu chết
….
Tôi chấp nhận số mệnh, từ từ nhắm mắt lại ….
Được rồi, thật ra tôi đã đọ