pacman, rainbows, and roller s
Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn

Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325631

Bình chọn: 10.00/10/563 lượt.

phiếm giết thời gian.

Tôi tò mò hỏi anh ta: « Lôi đại soái, anh là trợ lý cơ

mà, sao lại giúp tôi đi đón người ? »

Anh ta mỉm cười, tựa như có ý che giấu điều gì đó : «

Có người nhờ tôi sắp xếp … »

Ồ, là ai nhỉ ? Branny ? Avrile ? Còn ai khác nữa nhỉ ?

Phía cửa ra vào đột nhiên xuất hiện 2 mỹ nữ khiến cho

người ta bắt buộc phải nhìn trân trối, không thể dời mắt đi.

Gì vậy? Không biết vị yêu nữ đi cạnh Trúc Diệp là ai

nhỉ ?

Cô ta mặc một bộ váy áo thời thượng, nét mặt kiều diễm

tựa hoa hồng, làn da trắng như hoa tuyết, dáng đi uyển chuyển tựa hoa lan. Quả

thực là một bức tranh trăm hoa đẹp mắt.

Khi đóa hoa kia tiến thẳng đến khoác tay Lôi Thần,

những tò mò trong lòng tôi đã được giải đáp. Tôi định hỏi anh ta: « Anh quen

biết cô ấy sao ? »

Trúc Diệp không kiên nhẫn trợn mắt hét to: « Anh dám

không duy trì khoảng cách với người lạ? »

Tôi sửa lại cho đúng : « Là người con gái lạ »

« Cô ấy tên là Lã Tang Tang, là thạc sỹ chuyên ngành

thiết kế »

Ặc, lời giới thiệu kia xém chút nữa làm tôi bất tỉnh

nhân sự!

Bản năng tò mò lại nổi lên, tôi túm lấy Lôi Thần lắp

bắp ; « Vị này chính là … là …là … bạn gái cũ mà « người kia » vứt bỏ ? » Âm

thanh nghẹn lại trong cổ họng không thoát ra được.

Lôi Thần gật đầu rồi quay ra giới thiệu tôi : « Vị này

chị dâu của tôi, vợ mới của lão quan »

…Vợ mới ? Lôi Thần có ý gì vậy?

Tôi nhiệt tình bước tới trước mặt cô ấy: « Đã nghe đại

danh cô từ lâu, tên tôi là Mạc Nhan Hinh »

Tôi quả nhiên nên bán mồm miệng đi cho xong.

Cô ấy cười rạng rỡ : « Xin chào, bọn họ chỉ quá lời

thôi, cứ gọi tôi là Lã Tang Tang »

… Tốt lắm, để xem bọn họ giải thích như thế nào?

Trúc Diệp không cam lòng chịu yên lặng, cô chen vào :

« Thì ra là tất cả mọi người đều quen biết nhau, vị này chính là người mà Lôi

đại soái đã kể từ lâu »

Rồi lại quay về phía Tang Tang : « Nghe danh đã lâu,

cô là Tang Tang, nhưng khi nhắc đến cô tâm trí tôi thường hướng về … »

Lã Tang Tang bất chợt biến sắc di di gót giày, ừ hữ

cho qua chuyện. Cảm xúc của Trúc Diệp từ ái muội chuyển sang vặn vẹo …

Tôi cố gắng giữ im lặng, vừa xuống máy bay thì sao? Sẽ

phát sinh quan hệ ngay tức thời sao?

Bốn người đều chậm rãi mà đi, hôm nay Lôi Thần không

dùng xe thể thao Ferrari, nếu không chả biết chúng tôi sẽ đi theo cái kiểu gì ?

Anh ta chở tôi và Trúc Diệp về trước, Trúc Diệp nhìn

theo bóng xe ngày càng xa của anh ta, khẽ thở dài : « Quả nhiên là rất xinh

đẹp, khó trách cứ nhớ mãi không quên »

Tôi huých huých tay cô ấy : « Không cần nhìn, cậu mà

trang điểm ăn mặc đẹp như thế thì đến tớ còn mê »

Đang chờ Trúc Diệp tắm rửa, Đại Boss gọi điện thoại

đến : « Ở đâu ? »

« À, hôm nay Trúc Diệp đang ở đây, tôi vừa tan làm,

hiện đang ở nhà »

“Lá gan không nhỏ nhỉ, vẫn đang trong thời gian thực

tập mà dám về sớm. Tôi hôm nay không về nhà ăn cơm tối, cô không cần chuẩn bị

.”

Ha ha, ruột gan tôi như nổi lên tiếng nhạc xập xình,

gật đầu như bổ củi: “Tốt tốt, vậy anh lái xe cẩn thận nhé.”

Rốt cuộc cũng được thoải mái cả đêm, thật sướng muốn

phát điên!

(Điều chêm vào thứ nhất: Quan Ứng Thư tắt điện thoại

di động xong cảm thấy hơi nghi ngờ, hôm nay anh nghe thư ký nói rằng các nhân

viên mới tới bộ phận hàng hoá đều được nhận công việc, không nhịn được lập tức

gọi điện thoại hỏi thăm cô… Chiếc điện thoại bị vứt ra thật xa, thư kí đứng bên

ngoài nghe tiếng mà toát mồ hôi lạnh. = = Đây là lời tác giả ạ)…

Trúc Diệp vừa lau tóc vừa không ngừng ngó nghiêng:

“Nhà các người so với nhà tôi còn lớn hơn nhiều, cho dù có phải chứa 10 xe

trượt tuyết cũng không thành vấn đề.”

Tôi bị ý tưởng của cô bạn doạ hết hồn: “Này, đó không

phải là nhà của tớ, người ta không biết, nhưng cậu thì biết rõ ràng còn gì?”

“Ôi chao, dù gì các người cũng đã mặc áo cưới chào hỏi

họ hàng, chồng cậu cũng đẹp trai tao nhã, nhà cửa sang trọng. Nhìn thế nào cũng

ra long phượng trùng phùng.”



“Tớ từng đánh giá rất cao về anh ta đúng không?” Tôi

trầm mặc nói.

“Nhưng anh ta lại có phần kiêu ngạo, tính đến thời

điểm này còn thêm sự háo sắc.” Cô ấy nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

… %>_<%

Cậu không thể dựa vào đó mà vặn vẹo ý của tớ, không

thể vu cho tớ tội bất nghĩa được!

Tôi tức giận đến mức muốn lật bàn.

“Kích động cái gì, tớ nói sự thật mà, buồn thật hay

giả vậy? Trong lòng cậu đang nghĩ cái gì tớ đều biết rõ.”

Tôi im lặng không lên tiếng, không phải do cam chịu,

thật sự, chỉ là không thể tìm cách biện luận cho chính mình…

= = Căn bản là ngữ văn có phần hạn chế, không thể dùng

lời lẽ để chống lại Trúc Diệp o(>_<)o



Trúc Diệp vẫn nhớ kĩ ảnh kết hôn, tôi cũng đành phải

lấy cho cô ấy xem.

“Chúng tớ chỉ làm chứng, không có hôn lễ cùng ảnh

cưới…”

Cô ấy im lặng một lát rồi nói: “Vậy đem giấy chứng

nhận kết hôn cho tớ xem đi?”

“… Cậu xác định? Cậu cũng biết ảnh đăng kí nếu không

phải xấu như ma thì cũng giống tội phạm đang bị cải tạo…”

“Tớ xác định cho dù anh ta có khoác lên tấm thảm Ấn Độ

thì cũng sẽ không khó coi bằng cậu…”

Cho dù với khuê nữ tháo vát ngọt ngào, cánh tay khuỷu

tay vẫn bị dài ra bên ngoài… =