hế nào?
Trình Thất ngồi trên xích đu dây, đã bao lâu không có cùng nhau nghỉ
ngơi rồi? Tay nắm chặt hơn hai tỷ, không chỗ tiêu xài, rất thú vị, có
tiền không chỗ tiêu xài, nhìn thấy thủ hạ của Khúc Dị, Nhị Cẩu Tử bưng
tới nước đá, tò mò nói: "Các người còn chưa có tìm được Hội Trưởng sao?"
"Cả Tòa thành Vatican cũng lật tung, không tìm được!" Nhị Cẩu Tử thở
dài, cái này gọi là chuyện gì? Long Hổ đều lật tung lên rồi, rốt cuộc
đại ca đi nơi nào?
Một cô gái nào đó nghe vậy, ít nhiều gì cũng có chút đau lòng, tên kia
không có báo cảnh sát? Tòa thành Vatican có bao lớn, làm sao không tìm
được đây? Chẳng lẽ. . . . . . Từ từ ngồi thẳng, tròng mắt trầm tư, lúc
đi không thấy có người khả nghi đi theo chứ? Cô rất cẩn thận, như vậy
không có tồn tại sát thủ, nhưng vấn đề là người ở đâu?
Mười hai ngày rồi, không chút tin tức, móc ra thẻ điện thoại trong áo
lót, thử mở cuộc gọi quốc tế đường dài, nhưng mã số người kia không gọi
được, trong lòng tự nhiên nảy sinh lo lắng, cô chỉ muốn lấy hàng, thật
không muốn anh chết, điện thoại di động không phải bị trộm chứ?
"Chị Thất, nếu chị thật lo lắng, có thể đi Tòa thành Vatican. . . . . ." Đông Phương Minh sớm nhìn ra suy nghĩ của Trình Thất, nếu không tại sao gọi là tâm phúc chứ?
"Ai nói tôi lo lắng?" Không đợi đối phương nói xong, liền chặn lại, cô
sẽ lo lắng cho người lấn áp cô sao? Cũng không phải là kẻ ngu ngốc.
Đông Phương Minh cười không nói, không lo lắng tại sao một ngày cô muốn
hỏi mấy lần? Anh không có bạn gái, không hiểu chỗ kì diệu bên trong,
nhưng anh cũng hiểu như thế nào tình cảm, đây chính là yêu sao? Chỉ là
không hiểu từ trước đến giờ, bất cứ chuyện gì Trình Thất cũng dám làm
dám chịu trách nhiệm, tại sao lại đối với tình cảm ăn ở hai lòng như
thế?
Trình Thất biết Đông Phương Minh không tin cô, dứt khoát nói sang chuyện khác: "Tôi nói cậu cũng trưởng thành rồi, dáng dấp không tồi, người cao lớn, thân thể khỏe mạnh, hôm nay cũng xem như là Tiểu Phú Ông, trong
lòng chứa tài trí mưu lược hơn người, cô gái thích cũng không ít, tôi
còn nhớ lần trước trong bang có một cô gái nhỏ thổ lộ với cậu chứ? Thế
nào? Nhìn không khá? Là ánh mắt cậu quá cao hay là Liễu Hạ Huệ?" Nhiều
năm như vậy, chưa từng nghe người thủ hạ này để ý tới cô gái nào, làm
người đứng đầu phải có nghĩa vụ suy tính hạnh phúc cả đời của cậu ta.
Đông Phương Minh cười lắc lắc đầu: "Chuyện tình cảm, không miễn cưỡng được!"
"Ồ! Còn rất cao thượng, nói một chút, thích dạng gì?"
Lông mày xinh đẹp nhướng lên, nghiêm túc suy tư hồi lâu, sau đó nói:
"Không biết, chuyện này lão đại cũng không cần quan tâm, vẫn là lo lắng
cho cô đi!" Thích dạng gì, anh thật không biết, từ từ thôi.
Trình Thất không hỏi thêm nữa, đúng vậy a, mình cũng không phải là tám
lạng nửa cân sao? Hay là suy nghĩ phải phát triển bang hội như thế nào,
trở về làm sao để đối phó với La Ngọc Khôn. La Ngọc Khôn, Lạc Viêm Hành
trở về ông ta nên khóc chứ? Không thể chờ đợi nghĩ đến La Hiểu Hiểu đi
cầu cô trả lại tiền.
Một ngày lại một ngày, thời gian thoáng chốc mới đó đã mười lăm ngày,
Lạc Viêm Hành không yên lòng nằm ở ven đường, tóc đen dính đầy bụi bậm
dơ dáy bẩn thỉu không chịu nổi không ai bằng, gương mặt hiện đầy dơ bẩn, quần áo cũ rách như mấy trăm năm chưa từng giặt qua, tản ra mùi hôi
thối nồng đậm, dù vậy, khí chất vương giả lại không giảm chút nào, thật
là thân thể Đế Vương khổ sở cũng không khác gì dân gian.
Một chân cong lên, ngón tay phải thon dài gõ xuống phiến đá mặt đường có vần điệu, tay trái nhặt điếu thuốc tàn ông già chuẩn bị cho anh, mặc dù con ngươi thỉnh thoảng chuyển động, nhưng cũng không có tiêu cự, toàn
thân cao thấp, cũng giống như con ngươi xanh biếc trong suốt tỏa sáng
không vấy bẩn, ở một bên ông già đã sớm bộ mặt chỉ tiếc rèn sắt không
thành thép rồi, kiêu ngạo như vậy, ai sẽ cho anh tiền?
Dĩ nhiên, để cho ông ta tò mò là con ngươi của người đàn ông: "Cậu thật
không nhìn thấy? Bẩm sinh hay là sau khi lớn lên?" Ông ta cũng là người
có kiến thức, dựa theo đường viền mắt và người đàn ông mù này cũng chẳng hề để ý, chắc rằng bị mù vô cùng lâu, lâu đến nổi ông ta không cách nào suy nghĩ, căn cứ hành động cử chỉ, đối với chuyện người mù, đối phương
hiểu như lòng bàn tay, có thể là bẩm sinh.
Vì sao con ngươi có thể tùy ý chuyển động? cái này thật không thể tưởng tượng nổi.
Ông ta cho rằng người mù, con ngươi đều vĩnh viễn chỉ nhìn một phương
hướng, bọn họ không nhìn thấy, cho nên không hiểu được làm sao chuyển
động con ngươi, nhưng người ở trước mắt . . . . . . Chẳng lẽ là ông ta
nhìn lầm, là sau khi lớn lên sao?
Lạc Viêm Hành liếc qua, sau đó tiếp tục nhìn phía trước: "Lúc sáu tuổi!" Nhắc tới cũng thật là trùng hợp, cô gái kia sáu tuổi mất đi người cha
duy nhất, mà anh lúc sáu tuổi mất đi hai mắt, người thân duy nhất. . . . . . Tỉnh ngộ ra cái gì, chợt ngồi thẳng thân thể: "Không đúng!"
‘Mang theo hai con gái đi về quê, sau đó lại không biết tính sao, vừa
nặng nghiệp cũ, rồng vẫn là rồng, nói làm thì làm ngay. . . . . . ’
Nhớ tới lần đầu tiên bị bắt cóc trở