Đại ca, anh chịu khổ, anh
yên tâm, quay về tôi nhất định bắt Trình Thất cho anh. . . . . ." Hàn
Dục xoa mồ hôi lạnh một chút, Trình Thất, cô cũng quá độc ác rồi, thua
thiệt cho đại ca vẫn dung túng đối với cô.
Bắt? Làm sao bắt? Sợ rằng người đã sớm cao bay xa chạy rồi, lắc đầu nói: "Thôi, không liên quan đến cô ấy, xem như học hỏi kinh nghiệm!" Cảm
giác được Khâu Hạo Vũ nắm mình, vừa muốn theo thủ hạ đi khỏi, lại dừng
bước, nhìn về phía ông già vẫn không có mở miệng, cảm nhận được đối
phương thất vọng, chuyện đã hứa rồi nhất định phải thực hiện: "Cho ông
ấy hai chục ngàn đô, những ngày này, nhờ có ông ấy hết lòng chăm sóc!"
Ông già liên tục lùi về phía sau, thật giống như bị cái gì đả kích, sững sờ nhìn chằm chằm Hàn Dục, một người hóa thành tro ông ta cũng sẽ không quên, lại chuyển ánh mắt tới trên mặt Lạc Viêm Hành: "Lạc Viêm Hành!"
"Không sai, tôi chính là Lạc Viêm Hành!" Lạc Viêm Hành đã từng làm
chuyện xấu hổ, ép người ta cửa nát nhà tan, vợ chạy theo người tình, con trai bị người đánh chết, hít sâu một hơi, cau mày nói: "Tôi nhớ ông đã
nói, ông đã buông xuống từ lâu!"
Đôi tay già nua chợt nắm chặt, chỉ trong chốc lát, vài giọt máu tươi
theo kẽ hở ngón tay chảy xuống, cuối cùng lại chậm rãi buông ra, tự giễu nói: "Đúng vậy, buông xuống. . . . . . cậu lại chính là Lạc Viêm Hành,
cậu là Lạc Viêm Hành. . . . . . Không buông xuống thì phải làm thế nào
đây?" Không còn hơi sức ngồi co quắp, không phải nói đây là Thượng Đế
sao? Thì ra Thượng Đế cũng thích đùa, một phần ngàn khả năng bị ông ta
đụng phải.
"Con người khi còn sống, không có gió êm sóng lặng vĩnh viễn, giống như
tôi, cũng làm ăn xin một ngày nhưng tôi không hối hận, bởi vì mỗi một
bước đều chứng tỏ mình lớn lên, trước kia nếu ông đủ cẩn thận, như vậy
cũng sẽ không cho chúng tôi thừa cơ lợi dụng, tôi rất nể phục nghị lực
của ông, đáng để tôi học tập!"
Ném xuống một câu này, cũng không quay đầu lại đi về phía xe hơi nơi xa.
Lúc này Hàn Dục mới nhận ra ông già, là ông ta? Không trách được nghe
tên của đại ca lại kích động như thế, kẻ thù không đội trời chung, cũng
may trước đó đại ca không có nói cho ông ta biết, nếu không chạy trời
không khỏi nắng, sau khi để xuống hai cọc tiền, lại lấy ra mười gói thức ăn: "Công ty Thực phẩm của ông chúng tôi hoạt động rất tốt, dĩ nhiên,
thu hoạch bằng hai phần ba của ông, đây là danh thiếp của tôi, nếu như
có lòng trở về quản lý tiếp tục, vị trí giám đốc vẫn là của ông!"
"Đây được xem là gì? Thù lao chăm sóc cậu ta ?" ông già hừ lạnh, cũng không nhìn cọc tiền kia một cái.
Châm chọc lớn nhất cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.
"Thứ nhất, vợ của ông, ngay từ trước lúc ông phá sản đã đi với người
rồi, thứ hai, con của ông chết đi cũng không phải là bởi vì nguyên nhân
ông phá sản, dĩ nhiên, cũng không hoàn toàn chính xác, lúc ông còn huy
hoàng thì anh ta ỷ vào người cha có tiền, làm xằng làm bậy bên ngoài,
mạnh mẽ cưỡng hiếp một bé gái mới mười hai tuổi còn trong lứa tuổi vị
thành niên, lúc ấy bởi vì gia thế lớn mạnh của ông, bên phía bé gái
không dám kiện lên, sau khi ông phá sản, bọn họ mới xử anh ta, thứ ba,
không phải thù lao, là đáng giá cao tài năng của ông!" Sau khi ném xuống danh thiếp, cũng tự nhiên đi khỏi.
Ông già khiếp sợ nhìn một nhóm người đi xa, cố gắng hồi tưởng, nhớ có
một lần con trai hỏi ông muốn không ít tiền, nói là sau khi say rượu khi dễ một cô gái nhỏ, dùng tiền là có thể giải quyết, hơn nữa Long Hổ
không cần thiết tới lừa gạt ông ta, về phần công ty, đúng là không cách
nào kháng cự hấp dẫn, dù sao đó là chính ông ta tạo dựng lên.
Nâng lên đôi tay đen nhánh, nhưng ông ta đã không còn là người tràn ngập nhiệt tình như lúc trước kia, cuối cùng cầm lên một đống tiền chạy về
phía phương xa, để mặc cho tấm danh thiếp kia theo gió bay đi, không ngờ còn cám ơn Hàn Dục nói cho ông ta biết tin tức này, cho dù là thật hay
giả, ít ra để cho ông ta an ủi, không giết được kẻ thù
"Theo tin tức của chúng tôi, Hội Trưởng tập đoàn quốc tế Long Hổ hôm nay trở về từ Tòa thành Vatican, từ một nguồn tin đáng tin cậy, trước hôm
qua, vị kiêu hùng trong thương giới đã ở tại Tòa thành Vatican làm kẻ
lang thang áo quần cũ rách, nhếch nhác tất cả mười bốn ngày, nhưng không biết nhân vật hô gió gọi mưa này vì sao đột nhiên cao hứng. . . . . ."
"Chị Thất, trở về rồi!" Ma Tử chỉ chỉ TV.
Trình Thất đã thấy, kẻ lang thang? Là ăn xin sao? Không thấy bộ dạng
nghèo túng của người này, thật đúng là một tổn thất lớn, lúc này người
đàn ông trên TV được hàng trăm người bảo vệ đi ra sân bay, tươi cười
rạng rỡ, tinh thần sáng láng, mái tóc đen nhánh sáng bóng, mặt mũi tinh
tế như điêu khắc, đường nét góc cạnh rõ ràng, cùng với mắt kính gọng
vàng trên sống mũi, nhìn thế nào cũng không giống đã làm kẻ lang thang.
Mọi người đoán anh đi trải nghiệm cuộc sống, chỉ có cô biết là bị cưỡng
bức bất đắc dĩ, xem ra mắt đã tốt hơn, không người nào nâng đở, còn có
thể bước đi như bay, hiên ngang mạnh mẽ.
Không ai dặn dò, còn có thể tìm đúng vị trí cửa sau xe, cái khác duy
nhất là đáy mắ