on ngươi màu xanh lá, nhìn kỹ, quả thật khác với người bình thường, mặc dù lúc này anh đang nhìn chằm chằm bàn thủy tinh, nhưng bên trong cũng không bất kỳ vật gì tồn tại, cho đến khi cái bật lửa dập tắt, người đàn ông cũng không có ý lên tiếng, không muốn tiếp tục suy nghĩ, kín đáo nói: "Tôi. . . . . . Tôi cho rằng đôi mắt của anh đã tốt hơn!"
Hồi tưởng trước kia, thế nào cũng không giống người mù chứ? Có người mù nào có thể giống như người bình thường, con ngươi luôn nhìn ngay người khác? Vả lại không cần người đỡ có thể đi ở phía trước nhất, có thể nói đến nay vẫn còn trong nghi ngờ, nhưng mọi chuyện lúc nảy giải thích thế nào? Mắt lại bị thương?
Lạc Viêm Hành lười biếng ném cái bật lửa trên mặt bàn, phun ra khói mù mới lắc đầu cười nói: "Không sao cả, thói quen!"
Thừa nhận?
Trình Thất nghiêng đầu đưa tay đè xuống vị trí tim, cho dù lúc cha chết đi, trái tim cũng không co rút đau đớn như thế, giống như một thanh đao nhọn đang khoét vào trong, rất đau, nhưng cô đau cái gì chứ ? Người ta mắt có tốt hay không mắc mớ gì tới cô? Anh là gì của cô? Hung hăng lau mắt một cái, con mẹ nó, vẫn khóc, giống như nước mắt không tốn tiền.
Nhưng cho dù khống chế được, âm thanh cũng biến thành vô cùng khàn khàn: "Tại sao anh không nói sớm?"
"Nói hay không nói, có khác nhau sao?" Lạc Viêm Hành nhíu mày, sau đó không có hình tượng nằm vắt ngang, giày da đập trên tay vịn,
Vẻ mặt tự giễu:” Cô đi đi!”.
Khóe miệng người đàn ông nở nụ cười làm cho Trình Thất tức giận không giống như từ trước đến nay, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm, một hân đạp bàn thủy tinh, đứng dậy ném tới con dấu:” Lạc Viêm Hành, ở trong lòng anh, có phải Trình Thất tôi là một cô gái vì tư lợi, không đáng thổ lộ tình cảm hay không?”
Vốn là tức giận ngập trời, người đàn ông nghe vậy, cũng vứt bỏ thuốc lá lật người đứng lên, căm hận gầm nhẹ nói:” Chẳng lẽ không đúng sao? Trong lòng của cô chỉ có bản thân mình, lần đó ở đảo Quan Nham, không phải tôi nói với cô rồi sao? Bẫy hàng của tôi sau đó tới bán cho tôi, có nói qua chưa? Làm cho Hạo Vũ không còn mặt mũi gặp người nào, tôi trách cô chưa? Bị cô đánh cho như vậy, tôi có…Mà cô thì sao? Gạt tôi đi tòa thành Vatican, tôi có phòng bị cô sao? Khi tôi tin tưởng cô nhất thì ngược lại cô trực tiếp đem tôi ném ở chỗ đó, có nghĩ qua có bao nhiêu người chờ muốn mạng của tôi không?” Lửa giận ngập trời từng bước từng bước ép sát :” Trình Thất, cô có cân nhắc qua cảm thụ của tôi không? Tôi ở tại nơi đó chờ cô nửa tháng, mà cô ở đây làm gì? Nghĩ cách làm thế nào tiêu xài số tiền kia thật sao?”
Trình Thất hút hút lỗ mũi, không phải lớn tiếng hơn người ta sao? Nắm lên cổ áo người đàn ông, khàn giọng gâm thét :” Con mẹ nó, anh không cần làm cho mình rất cao thượng, so về ích kỉ, tự nhận không bằng Lạc Nhị gia ngài, cảm thụ? Ha ha, anh có cân nhắc qua cảm thụ của tôi không? Đúng vậy, lần đó ở đảo Quan Nham là đại não tôi bị động kinh, tại sao anh không suy nghĩ một chút tại sao tôi làm như vậy? Dùng máu chồng chất để xây thành tường bị anh trong một đêm đẩy ngã, nếu không phải có một đám anh em ở bên ngoài chờ tôi, người đàn ông cứng hơn nữa cũng sẽ lựa chọn liều mạng, bẫy hàng anh? Được gọi là bẫy sao? Đó là tiền kiếm được bằng bản lãnh, xem như ban đầu không phải là anh, chúng tôi cũng sẽ làm như vậy, đây chính là xã hội đen, chúng tôi không có lựa chọn khác, về phần đánh anh, Lạc Viêm Hành, dạy ra thủ hạ như vậy, anh cảm thấy anh không nên bị đánh sao? Hả?”
Lần này đến phiên người đàn ông không phản bác được, nhưng khí thế không ngã, mặc kệ cô gái bức bách như thế nào, trước sau không chịu lùi một bước.
“ Salsa chỉ là đứa bé, đúng vậy, ban đầu do cô ấy hành động không bị kiềm chế đi cái loại địa phương đó, nhưng sau khi trở về, thương tích khắp người, khi đó tôi có tới tìm các người sao? Tài nghệ không bằng người, chúng tôi nhịn, nhưng cũng không nên khi dễ người như vậy chứ? Biết rõ cô ấy không hiểu gì hết còn lừa cô ấy đi phá bỏ đứa bé, chúng tôi cũng có tôn nghiêm, cũng có mặt mũi! Hừ!” Khinh bỉ nhổ mấy bãi nước miếng.
Khóe môi Lạc Viêm Hành co quắp một trận:” Vậy Tòa thành Vatican thì sao?”
“ Đó là anh geo gió gặt bão, anh cảm thấy anh rất ủy khuất sao? Cảm thấy tôi không phải là người sao? Lạc Viêm Hành, nếu như đổi lại là anh, mang theo tất cả anh em trong bang, ở trong mưa bom lửa đạn giành thắng lợi, lại không vui mừng nổi, bởi vì đã chết đi rất nhiều anh em cùng vào sinh ra tử, nhưng không quan hệ, bọn họ ở dưới chín suối cũng sẽ nhắm mắt, bởi vì chúng tôi thắng lợi, bọn họ quan tâm nhất là anh em có thể được sống cuộc sống tốt hơn, mơ ước chung của mọi người sẽ trở thành sự thật, lúc này đột nhiên xông ra tới một nhóm người muốn không tốn chút sức lực cướp đi thành quả chiến đấu, tôi tin tường, mặc kệ đối phương có lý do gì, anh cũng đã đâm một đao vào tim, không còn hơi sức trở mình!” Nhớ tới hình ảnh các anh em sững sờ tại chỗ lúc ấy, đến nay cũng vẫn lựa chọn trốn tránh, dù sao tất cả đều do cô tạo thành, nếu không phải cô và Lạc Viêm Hành tùng quen biết, Lạc Viêm Hành cũng sẽ không viện cớ chèn ép