Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326852

Bình chọn: 7.00/10/685 lượt.

ời ông già mặc tây trang ngồi thành một hàng, con mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa lớn, tại sao còn chưa tới?

Tôn Kế Trung vô cùng kích động lôi kéo tay ông già họ Hàn: "Lão Hàn, nghe nói chưa? Trình Thất mang thai, là một thằng nhóc mập mạp!"

"Lời này ông đã nói từ sáng sớm rồi !" Ông già họ Hàn bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ là con nuôi, nếu là con ruột còn không biết như thế nào đấy.

"Trong lòng tôi vui mừng, kể từ sau khi bà ấy ra đi, Viêm Hành là hy vọng duy nhất của tôi, tôi cũng sắp ôm cháu nuôi rồi !" Tôn Kế Trung vỗ mạnh lồng ngực, tự nhận Lạc Viêm Hành xem như chính mình sinh ra, đứa bé kia cũng hiếu thuận kính trọng ông, có khác gì ruột thịt chớ? Còn sống có cháu trai ẵm, là trời xanh che chở.

"Tới rồi, tới rồi!"

Nghe vậy mọi người rối rít ngồi thẳng, rất sợ thất lễ.

"Lạc Viêm Hành, mấy người cha nuôi anh là Lão Ngoan Đồng sao?"

Ở bên trong xe, Trình Thất lo lắng nhìn về phía người đàn ông, cô sợ nhất cái loại ông già xảo trá, tai quái.

Lạc Viêm Hành vỗ vỗ mu bàn tay người yêu: "Thả lỏng, không phải còn có anh sao? Đi thôi!"

Đúng vậy, còn có anh mà, chỉ cần không chỉ vào lỗ mũi mắng, đừng cầm cây chổi quét, cô đều có thể chịu được, sửa sang lại lại áo sơ mi màu xanh dương đậm và quần dài màu trắng, lần đầu ăn mặc nghiêm chỉnh như vậy, sau khi xuống đất, thấy bảo vệ đứng đầy trước cửa, , điệu bộ này. . . . . . Áp lực như núi, đi vào cửa chính, nhìn mấy ông già mặt mày hồng hào, tiến lên lễ phép khom lưng: "Chào bác trai !"

Mười mấy ông già nhìn kỹ một hồi, bắt đầu châu đầu ghé tai.

Người đầy sân đều đưa mắt tập trung trên người Trình Thất, điều này làm cho một cô gái nào đó càng thêm không được tự nhiên, nhưng hôm nay không cách nào trốn tránh, ngàn vạn lần không được nói lời khắc nghiệt, bằng lương tâm mà nói, cô hi vọng lấy được sự đồng ý của mấy người này, Lạc Viêm Hành là người mù, có thể ngồi được vị trí này không dễ dàng, cô không muốn vì cô mà hại anh, nếu như tất cả mọi người không đồng ý, cô có thể rời khỏi.

Lạc Viêm Hành nhận thấy cô gái dường như rất khẩn trương, kê vào lỗ tai nói: "Thả lỏng một chút!"

"Nếu như. . . . . . Nếu như bọn họ hết sức phản đối. . . . . ."

"Vậy thì phải xin Trình bang chủ chứa chấp anh !" Lạc Viêm Hành mỉm cười trêu ghẹo.

Trình Thất nuốt nước miếng thật mạnh, tuy có cảm động cũng không bù đắp được vừa nhìn mấy ông già rất có uy vọng liền cảm giác bị áp bức, những ông già hắc đạo này mới thật là càng già càng lão luyện, Lạc Viêm Hành có thành tựu như ngày hôm nay, còn phải cám ơn bọn họ, càng tôn kính thì càng thận trọng, mọi cử động hy vọng có thể nhận được sự đồng ý.

Ma Tử kéo kéo Lộ Băng, rỉ tai nói: "Anh nhìn chị Thất, lần đầu tiên tôi thấy chị ấy lễ phép như vậy !"

"Đó là tôn trọng đối với người ta, đừng nói chuyện!" Lộ Băng cũng không nghĩ đến Trình Thất sẽ có một ngày này nhưng nhìn vẻ mặt mấy ông già, không phải không hài lòng chứ?

Tôn Kế Trung đứng dậy đi tới trước mặt Trình Thất, thở dài nói: "Giống quá, giống quá!"

Trình Thất không dám nói lời nào, chỉ đành phải rửa tai lắng nghe, giống cái gì? Rốt cuộc là có hài lòng hay không ? Cho một lời sảng khoái được không ?

A Lãng Cách cũng vội vàng đi theo: "Không hổ là con nào con nấy, Trình lão cửu nên nhắm mắt rồi !"

"Bác. . . . . . Các người biết cha của con?" Trình Thất ngước mắt không thể tin nổi.

"Đó là đương nhiên, nếu không phải là ông ấy cố ý muốn một mình gây dựng, chúng tôi và cha của con đã sớm thành người một nhà, ha ha!" A Lãng Cách vỗ vỗ bả vai Trình Thất.

Trình Thất nhíu mày, tại sao Lạc Viêm Hành không có sớm nói chuyện này cho cô biết? Làm hại cô vô cùng hoảng sợ, cười nói: "Cha của con đã mất sớm rồi !"

Tôn Kế Trung gật đầu tiếc hận: "Chúng ta biết, con gái, về mặt tình cảm xem như Viêm Hành đàng hoàng, về sau liền giao cho con, cha nuôi cũng không có quà gì tặng cho con, đây là đồng hồ đeo tay năm đó cha của con tặng cho cha nuôi vào sinh nhật, cho con!" Nhét vào trong tay của cô gái một chiếc đồng hồ đeo tay cổ xưa, ông ta nghĩ, không có quà tặng nào quý giá hơn so với cái này.

Trình Thất nhìn chằm chằm đồng hồ đeo tay một lúc, sau đó từ từ ngửa đầu nhìn ông già, đây chính là Tôn Kế Trung như lời đồn sao? Thần thoại trong hắc đạo, cha nuôi Lạc Viêm Hành, là bạn cũ của cha, mặc dù đồng hồ đeo tay chế tạo bằng vàng ròng, nhưng đối với ông già này mà nói, cái này cũng không tính là gì, dường như người ta quý trọng hơn hai mươi năm, hôm nay còn đưa cho cô, có chút cảm động: "Cha của con . . . . . . Là người như thế nào ?" Khi đó mới sáu tuổi, chỉ biết ăn uống vui đùa, sau khi đi tới thành phố F, không có tin tức về cha, mặc dù rất muốn hỏi, cũng không biết tìm ai.

"Ha ha ha, cha của con là người rất giỏi, ba ngày ba đêm cũng nói không xong, nếu con muốn nghe, sau này chúng ta từ từ nói cho con biết, hôm nay chúng ta bàn bạc chuyện hôn lễ, không nói chuyện cũ!" Tôn Kế Trung càng nhìn Trình Thất càng thích, ai nói con dâu của ông không có đẳng cấp ? Muốn gương mặt có gương mặt, muốn vóc người có vóc người, còn kính trọng người già, không tệ không tệ.

Hôn lễ. . . . . . Trình


Snack's 1967