nào chảy nước mắt, cảm thấy xấu hổ, im lặng khi đối mặt với người đời…
Hai người rất thức thời đã quỳ gối trước mặt Trình Thất, chị dâu tương lai, quỳ xuống cũng không có gì, giữ được núi xanh, lo gì thiếu củi đốt.
Trình Thất lại không định xong việc lúc này, có thể nói hai người này luôn xem thường cô, miệng hèn hạ mà thôi, cũng không có bao nhiêu lỗi lầm, không đến nỗi tinh thần thất thường như vậy, mang theo hai người cùng toàn bang chúng đi vào trong sân, ném xuống 1 cái xẻng:”Lập tức đào 2 cái hố!”
Đây là muốn chôn sống sao?
“Ha ha, Trình bang chủ, Trình chủ tích, trước kia là chúng tôi có mắt không biết vàng khảm ngọc, cần gì làm thật chứ? Cái này là Bạch Ngọc Quan Âm sản xụar1 thời Tần!” Hàn Dục lấy ra bảo bối yêu mến nhất trình lên.
Bạch Diệp Thành cũng không ngu:”Bút tích của Đường Bá Hổ!”
“Trời ơi, thật sự là bút tích của Đường Bá Hổ!” Từ trước đến giờ trầm tĩnh lạnh lùng trái tim Đông Phương Minh cũng không khỏi run lên, đây cũng không phải là có tiền là có thể lấy được.
“Bạch Ngọc Quan Âm thật là tinh xảo!” Ma Tử yêu thích không buông tay nhận lấy, tên nhóc giỏi, loại bảo bối này cũng có.
Trình Thất nói thầm trong lòng, là trừng phạt bọn họ hay…vì sao không một tên hạ hai con chim? Hài lòng nói:”Quà hôn lễ không tệ, thu vào, mau đào hố!”
Hàn Dục cắn răng, bánh bao thịt đánh chó rồi, đại ca, anh đối đãi với thuộc hạ thế này sao? Hừ lạnh nói:”Đào thì đào, cô có gan thì chôn chúng tôi!” Vì tương lai có thể ôm đến cháu, nhịn.
Ba giờ sau, hai người bị chôn sống dưới đất, còn chừa lại 2 cái đầu bên ngoài, đến hiện tại cũng không biết rốt cuộc đối phương muốn gì, hơn nữa cửa hố không lớn không nhỏ, nếu gặp nguy hiểm có thể rúc vào.
Mà Trình Thất muốn chính là hiệu quả như vậy, cầm lấy 1 cái búa lớn màu đen, đứng ở trước mặt 2 người, vui vẻ nói:”Chúng ta chơi trò chơi nhỏ!” Nói xong cũng nhắm ngay trên đầu Bạch Diệp Thành đập xuống.
Bạch Diệp Thành vội vàng co cổ, quyết định vĩnh viễn cũng không đưa đầu ra để cho người ta làm nhục thì chớp mũi vừa vặn chạm vào bùn đất, không cách nào thở nổi, khiến cho đầu thò ra.
“Đập chuột đất, chơi vui không?” Trình Thất cũng nhắm ngay đầu Hàn Dục đập xuống, chỉ cần người nào ló đầu sẽ đập xuống, vô cùng vui vẻ.
“Ha ha ha ha làm tôi cười chết ha ha ha ha !” Ma Tử và Lộ Băng ôm thành 1 khối, bọn họ cũng sẽ có hôm nay? Quá buồn cười.
Hàn Dục giận sôi, cái này so với trực tiếp róc xương lóc thịt còn đáng hận hơn, đáng thương cho anh đường đường đàn ông 7 thước lại phải bị sỉ nhục như thế, nếu không phải tay chân không cách nào nhúc nhích, thật muốn hành động sảng khoái 1 lần.
Trình Thất chơi 1 hồi, hung hăng ném cái búa cho đám người Ma Tử:”Các người nghe kỹ cho tôi, không muốn thay cho bọn họ thì 7 ngày này, mỗi ngày làm xong việc thì hung hăng đập cho tôi, chỉ cho ăn thức ăn còn dư lại, không ăn thì đổ cho tôi, hiểu chưa?”
“Chị Thất uy vũ!” Ma Tử giơ lên ngón cái, sau khi diệu võ dương oai nhìn về phía 2 cái đầu đập mạnh, chơi quá tốt, cái gì trưởng lão hộ pháp, còn không phải là bị giẫm dưới chân sao:”Đây chính là kết quả đắc tội với chúng tôi, xem sau này các người còn dám hay không!”
Cuối cùng tức giận trong lòng Trình cũng tiêu mất, ngày mai đi gặp cha nuôi Lạc Viêm Hành, tặng quà gì thì tốt? chợt nghĩ tới :”Đi mua mấy chân gấu!”
“Chị Thất, không phải cũng là tai gấu sao?”
“Cô nói cũng là thì cũng là, chúng ta phải mới mẻ độc đáo, thì mua vài bao lớn tai gấu, lộc nhung, nhân sâm, huyết yến, trở về giã nát lộc nhung, nhân sâm, trộn huyết yến vo làm 100 viên đại bổ hoàn, ngày mai phải đi gặp đám người cha nuôi Lạc Viêm Hành, cho nên không thể ăn bớt ăn xem nguyên vật liệu!” Mình thật là tài tình, không giống người khác:”Các người nói, có cần dứt khoát mua 1 con gấu đưa qua hay không?”
“Chị Thất, gấu thật sẽ gặm người!” Ma Tử lau mồ hôi.
“Vậy thì tốt, đi làm việc đi!”
Nghe lời này, nét mặt Hàn Dục rất khoa trương, vật gì tốt đến trong tay cô gái này đều lãng phí, nhà giàu mới nổi, tên nhà quê, còn đại bổ hoàn, quả thật đủ bổ, chắc là mấy ông già kia ăn không chảy máu mũi ròng ròng là không thể!
"Thủ trưởng, tôi. . . . . . đã hết sức !"
‘Soảng!’
Ly trà rơi mạnh xuống đất, vỡ tan, bốn người đàn ông mặc quân trang hoảng sợ lùi lại mấy bước, sau đó rối rít quỳ xuống đất: "Thủ trưởng, ngài cũng đã nói, chuyện này không liên quan đến chúng tôi!"
La Ngọc Khôn tháo xuống mũ sĩ quan, cười nhạo nói: "Không liên quan đến các người? Nếu không phải các người chủ quan, hàng có thể bị mang đi sao? Bây giờ thì tốt rồi, người ta kết thân rồi, các người bảo tôi đòi tiền ai đây?" Hơn hai mươi tỷ, tuy nói những năm này quả thật tham không ít, nhưng tổng cộng cũng chỉ có năm ba trăm triệu, hai mươi tỷ đó, hoa kiều chỉ cho ông ta 230 triệu, gánh lấy món nợ khổng lồ gần hai mươi tỷ, cấp trên biết được không xử bắn ông ta sao ?
Mặc dù cấp trên không biết chuyện, nhưng mắc nợ thật mệt mỏi, sớm hay muộn chủ nợ cũng tìm tới cửa.
"Thủ trưởng, tôi xem chuyện này làm không tốt là vì Lạc Viêm Hành cố ý, ngài nghĩ xem, Phi Vân Bang và Long Hổ sẽ kết thân, tiền không