nhẫn kim cương đưa tới trước mắt lần nữa, ngừng thở đưa tay trái ra, nâng ngón áp út, nhìn người đàn ông thận trọng đeo chiếc nhẫn vào, nước mắt rơi như mưa, dưới suối vàng cha mẹ nên nhắm mắt chứ? Cái gì cô cũng có, có đứa bé, có chồng, cũng sắp kết hôn: "Lạc Viêm Hành, mặc dù trước kia em lừa anh, nhưng từ nay về sau, anh và đứa bé đều là người thân của em, anh không được gạt em, không thể tìm Tiểu Tam, em không dễ dàng tha thứ cho sự phản bội! Trong mắt không được dụi ra hạt cát."
Lạc Viêm Hành vẫn giữ tư thế quỳ, khẽ hôn trên lưng bàn tay cô gái, mặt tràn đầy chân thành: "Mặc dù đây là bệnh chung của tất cả đàn ông, nhưng anh không biết, vĩnh viễn!"
Con ngươi màu xanh lục lưu chuyển, thật giống như nói lời thề rất rõ ràng, đưa tay đỡ người dậy: "Được rồi, gả cho anh !" Cô gái luôn cho rằng người giống như cô, đừng nói là đứa bé, kết hôn cũng là hy vọng xa vời, không ngờ có thể trở thành cô dâu hạnh phúc nhất trên thế giới, nhớ tới những chiếc đĩa kia, vô cùng đau lòng: "Nếu khi đó em biết đưa anh trở về sẽ hại anh, tuyệt đối sẽ không làm như vậy!"
Anh yêu em, nghe ba chữ thật tốt, cô nghe được.
"Anh biết rõ!" Ngón tay lần nữa khắc họa lên gương mặt của cô gái: "Thật rất muốn nhìn gương mặt này một chút, rốt cuộc hình dáng như thế nào !"
Trình Thất ngồi thẳng: "Không thấy được không sao, em miêu tả cho anh nghe, ừm. . . . . . lông mày như lá liễu ! Cái miệng anh đào nhỏ nhắn, sống mũi cao, mắt to, còn nữa làn da trắng nõn, tóm lại vô cùng xinh đẹp, nếu không phải khí chất theo không kịp, sớm trở thành ngôi sao chói trong giới người mẫu sáng rồi !" Dù sao khoác lác không phạm pháp, dĩ nhiên là tốt như vậy mà.
Lông mày như lá liễu. . . . . . Người đàn ông lọt vào vô hạn ảo tưởng, một tay gác lại dưới nách, một tay chống cằm, thân thể dựa vào ghế sau lưng, nhưng trong đầu xuất hiện cũng chỉ là một đống thực vật cây cỏ, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, nhỏ đến không thể nhỏ hơn nữa, lắc đầu nói: "Thôi đi, dù sao anh cũng không nhìn thấy, đẹp hay không đẹp cũng như nhau !"
Có cần nói trắng ra như vậy hay không ? Trong mắt người mù, rốt cuộc thế giới là hình dạng gì ? Vô cùng tò mò, dĩ nhiên, hiện tại để cho anh miêu tả, khẳng định miêu tả không ra thứ gì, trừ khi ngày nào đó thấy được ánh sáng, đã từng thử miêu tả ra thứ gì đó, thấy được ánh sáng. . . . . . phải cần bác sĩ cực giỏi, Lạc Viêm Hành có tiền như vậy, sợ rằng cũng đã mời tới bác sĩ phương tây, ngoại trừ cái loại cao nhân ẩn sĩ. . . . . .
Mơ hồ trong đầu hiện ra khuôn mặt, sư bá, sư bá nhất định có thể chứ? Chỉ là trúng độc, giác mạc bình thường, con ngươi không có đáng ngại, giải độc không phải tốt sao? Nhưng nếu sau khi anh nhìn thấy nơi phồn hoa, phát hiện thật ra có rất nhiều người đẹp để chọn lựa thì có thể thất vọng về cô hay không?
“Đang suy nghĩ gì?”
“Không có gì!” Tha thứ cho cô có 1 chút lòng riêng, bởi vì không nhìn thấy, cho nên cô là người đẹp nhất trên thế giới, bởi vì không nhìn thấy, cô mới là duy nhất của anh.
Sau khi từ cục dân chính ra ngoài, hai người mỗi người đi 1 ngã, Trình Thất được đón trở về Bách Hoa Uyển, mà Lạc Viêm Hành chạy thẳng tới công ty, 1 tháng sau có thể lấy giấy kết hôn rồi, khi đó thật sự là người 1 nhà, cô gái cũng đồng ý đến sống cùng anh,không bao giờ là người cô đơn nữa, dĩ nhiên, kết hôn, trên vai trọng trách cũng sẽ nặng nề hơn trước, gánh nặng hạnh phúc.
“Gọi Bạch Diệp Thành lập tức trở về, cậu cũng tới!”
Sau khi để điện thoại xuống mới nghĩ đến đứa bé là con trai của mình, con trai…Phải có đứa bé có dòng máu hắc đạo chân chính, lớn lên nhất định thành người tài giỏi, bao nhiêu người trông chờ anh xuống ngựa, sau khi thay thế ngôi vị, không phục? Những năm nay, nếu không phải là anh, Trung Quốc sẽ khoản đãi bọn họ thành khách quý sao? Nếu không phải anh đề nghị yêu cầu tất cả bang hội sáp nhập, có thể làm cho bang hội tôn kính anh sao? Bọn họ có tức giận hay không không sao cả, chỉ cần anh biết đây đều là công lao của anh là đủ rồi.
Công lao của mình sẽ không cam lòng chắp tay đưa người, lấy giấy bút, cũng không rồng bay phượng múa giống như người bình thường, ngoại trừ tên, không cách nào viết xuống tờ giấy bất kỳ chữ nào khác, không bao lâu, trên giấy dai xuất hiện 1 đống chữ chằng chịt.
Khâu Hạo Vũ đã bắt đầu tiến hành phiên dịch, sau 1 hồi kêu lên:”Đứa bé còn chưa có sinh mệnh!” Thằng nhóc rất tốt, vốn là 1 chuyện thật vui vẻ, chắc là đứa bé kia thấy đồ chơi này nhất định nguyện chết từ trong trứng nước, ra đời bắt đầu lên như diều gặp gió, 1 tuổi phải học được cách gọi người, hai tuổi ngâm thơ, ba tuổi học võ, 4 tuổi đi nhà trẻ học 5 thầy giáo, năm tuổi mời mười võ sư, 6 tuổi bắn súng, 7 tuổi học lớp 4, 8 tuổi tốt nghiệp tiểu học, 10 tuổi tốt nghiệp trung học cơ sở, 11 tuổi du học nước Pháp, trong vòng 2 năm phải tinh thông tiếng Pháp, 13 tuổi vào Havard, trong vòng 2 năm tinh thông tiếng anh, tiếng Nga, Ý, 15 tuổi học quản lý bang hội, 18 tuổi thăng lên Đường Chủ, hai mươi tuổi tinh thông 8 thứ tiếng, 25 tuổi phó hội trưởng, 28 tuổi thống lĩnh Long Hổ Hội.
Cái thằng xui xẻo nào đầu tha