XtGem Forum catalog
Đại Hiệp Rất Nghèo

Đại Hiệp Rất Nghèo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323901

Bình chọn: 9.5.00/10/390 lượt.

của búa lớn lại, lập tức

xoay người đánh về phía Yến Thanh Dịch.

Nhuyễn kiếm cùng búa lớn lực lượng tương đương va chạm gây ra tiếng vang bén nhọn.

"Bà ngoại." Lệ Vân vụng trộm ló đầu, nỗ lực để không bị lão cha nhà mình phát hiện:"Chúng ta cũng đi ra ngoài đánh nhau được không?"

"Không được lên tiếng." Bội Nghi có chút khẩn trương vỗ vỗ đầu tiểu tử béo.

"Nhưng là..." Lệ Vân bĩu bĩu môi: "Phụ thân bọn họ dường như chơi rất vui vẻ mà!"

Bội Nghi lập tức dở khóc dở cười, quả nhiên là vật cực tất phản, bởi vậy Lệ Thú là cái loại người về đến nhà là nghiêm túc này vậy mà có con

trai nghịch ngợm như vậy.

Bội Nghi không chịu nổi mỗ tiểu tử cầu xin liền mang theo hắn đi ra.

Lệ Thú lúc này vây quanh Tiểu Tiểu, cho dù muốn tấn công người kia, Tiểu Tiểu đi lên một bước, Lệ Thú liền tiến lên phía một bước, khiến Tiểu

Tiểu muốn tìm một đối thủ cũng đều không có, Lệ Thú cũng khẩn trương

muốn chết, nhưng là xem ở trong mắt tiểu Lệ Vân thì vô cùng thú vị.

"Tiểu thư, người xem!" Lục Thâm chỉ tiểu Lệ Vân đang núp.

Khuân mặt tương tự như vậy, khiến cho người ta liếc mắt một cái là có thể nhìn ra quan hệ giữa Lệ Vân cùng Lệ Thú.

"Đó là..." Lục Y Ninh nhướn mi, nhìn Lệ Thú phía xa hoàn toàn không biết con mình đã chạy ra, còn có Tiểu Tiểu dưới sự bảo vệ của Lệ Thú(*) :

"con của Lệ công tử?"

"Hẳn là vậy..." Lục Thâm thở dài nhìn biểu cảm của Lục Y Ninh thiên biến vạn hóa — tiểu thư từ sau khi tiếp quản Lục gia liền thay đổi, trở nên

tâm ngoan thủ lạt, không từ thủ đoạn, hắn bây giờ chỉ có thể kỳ vọng Lục Y Ninh còn không có đánh mất lương tri tối thiểu nhất.

Lục Y Ninh cắn răng một cái: "Lục Thâm!"

"Tiểu thư." Thấy vẻ mặt của Lục Y Ninh, Lục Thâm đại khái đã hiểu ý tưởng của tiểu thư.

"Ngươi dẫn người, dẫn người Yến gia tới chỗ nó!" Lục Y Ninh giơ tay chỉ

Lệ Vân: "Chúng ta không nên ra tay, phải để người Yến gia đến..."

"Tiểu thư!" Lục Thâm quát khẽ, đánh gãy lời Lục Y Ninh, kế sách này

không chỉ làm Lệ Thú tuyệt tự, càng sẽ khiến Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu sinh

ra ngăn cách — Lục gia vẫn cho rằng Tiểu Tiểu là con gái của Yến Doanh.

Còn có Yến Thanh Dịch, thiếu niên trưởng thành lên kia cũng sẽ cùng Lệ

Thú quyết liệt. Đến lúc đó Lục gia tất nhiên có thể mượn lần này mà trèo lên, nhưng một đứa trẻ vô tội xiết bao?

"Làm gì?" Bị đánh gãy Lục Y Ninh không vui nhìn Lục Thâm, Lục Thâm chỉ là hộ vệ của Lục gia mà thôi.

"Tiểu thư, người..." Lục Thâm nhìn chằm chằm Lục Y Ninh: "Người thay

đổi. Đứa trẻ kia mới bao nhiêu tuổi? Hai tuổi hay là ba tuổi? Người tại

sao..." Lục Y Ninh trở nên như vậy khiến hắn từ nhỏ lớn lên ở Lục gia

cũng không nhận ra.

"Nếu là không bằng cách này, Lục gia lại làm sao mà tiếp tục sinh tồn

đây!" Lục Y Ninh chất vấn. Hỗn chiến đã bắt đầu, nhưng Lục gia vẫn chưa

động chút nào.

"Cho dù phương pháp gì đều có thể!" Lục Thâm nhìn chằm chằm Lục Y Ninh:

"Lão gia nếu còn trên đời mà nói, cho dù để Lục gia bị giết hết cũng sẽ

không dùng loại phương pháp thấp hèn này!" Lục Thâm liền ôm quyền: "Tiểu thư, xin thứ cho Lục Thâm khó có thể tuân theo."

"Ngươi!" Lục Y Ninh trừng Lục Thâm.

"Tỷ tỷ, ta cũng cảm thấy làm hại một đứa trẻ như vậy là không tốt." Một

thanh âm yếu ớt gọi lại Lục Y Ninh, là muội muội ruột của Lục Y Ninh,

Lục Y Tĩnh. Một bé gái xinh đẹp ngọt ngào sợ hãi nhìn tỷ tỷ.

"Tiểu Tĩnh!" Lục Y Ninh quát.

Lục Y Tĩnh co rụt cổ lại, dùng thanh âm như muỗi thì thào: "Thực xin lỗi, thực xin lỗi."

Lục Y Ninh thở dài: "Quên đi, Lục Thâm, ngươi đi tìm người bảo vệ đứa

trẻ kia đi!" Cho dù không dùng được phương pháp kia, nhưng nhất định

phải để ấn tượng với nàng trong lòng Lệ Thú gia tăng lên.

"Vâng, tiểu thư!" Lục Thâm ôm quyền lĩnh mệnh.

Nhưng là, không đợi Lục Thâm tới trước mặt Lệ Vân, còn có người phát hiện tung tích tiểu Lệ Vân: "Bắt lấy tiểu quỷ kia!"

Bỗng nhiên nghe thấy câu đó, Lệ Thú, Tiểu Tiểu, Yến Thanh Dịch, Sở Văn

Xuyên còn có Cổ vương, đều thay đổi sắc mặt, trong trận hỗn chiến ở đây, có thể được gọi là tiểu quỷ chỉ có một tiểu tử là Lệ Vân thôi!

Mấy người dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết xong đối thủ trước mắt, cùng nhau chạy về phía Lệ Vân, nhưng là cho dù hướng nào cũng đều có người

ngăn bọn họ lại.

Thấy hướng bọn họ xông tới bên người, tiểu Lệ Vân một mặt hưng phấn: "Bà ngoại, nhìn đi! Có người tới rồi!"

Trên đời này thực sự có người xem náo nhiệt mà không sợ chuyện lớn!

Bội Nghi dở khóc dở cười, cũng không khẩn trương, sau khi biết Dược

vương cho Lệ Vân cái gì, Bội Nghi mới dám mang theo Lệ Vân đi ra.

"Cheng— "

Không đợi Lệ Vân ném ra độc dược, đã có người ngăn ở phía trước bé.

Lục Thâm, một người một ngựa đứng ở trước mặt Lệ Vân.

"Người Lục gia?" đối thủ của Lục Thâm là người có đôi mắt tam giác làm người ta chán ghét.

"Đây là chuyện của võ lâm, các ngươi kéo đến một đứa trẻ làm cái gì?" Lục Thâm không trả lời, chỉ là hỏi lại.

"Ngươi thấy rõ ràng!" mắt tam giác có chút không kiên nhẫn: "Đứa trẻ này rõ ràng là con trai của người kia!" Nói xong chỉ Lệ Thú, mà lúc này Lệ

Thú tuy rằng một tay lôi kéo Tiểu Tiểu nhưng kiếm trên tay phải lại

không