chút do dự bổ thẳng về phía đối thủ của hắn, mà người bị kiếm chạm vào sẽ lập tức bị mất mạng, lúc này Huyết Yêu kiếm còn chưa có ra khỏi
vỏ:"Chỉ cần bắt được nó, người kia cũng đừng tưởng làm hại tới người của chúng ta!"
"Nếu muốn làm hại nó, trước hết đánh bại ta đã!" Lục Thâm nắm chặt kiếm trong tay.
"Ngươi cho là ngươi rất mạnh sao?" mắt tam giác khẽ nheo mắt lại, mắt thấy người này muốn ra tay.
"Đại thúc, ngươi là ai vậy? Ta biết ngươi sao?" Tiểu Lệ Vân nắm tay Bội Nghi đi đến bên chân Lục Thâm, khẽ kéo quần áo Lục Thâm.
Lục Thâm cúi đầu nhìn tiểu Lệ Vân biểu cảm nhất thời trở nên rất kỳ quái — đứa trẻ này làm sao lại chạy đến đây rồi?
Tiểu Lệ Vân thấy Lục Thâm nửa ngày mà không trả lời bé, liền nhún nhún vai, nhìn về phía mắt tam giác: "Ngươi muốn bắt ta sao?"
"..." Mắt tam giác không biết nói gì, vấn đề này bảo hắn trả lời thế
nào? Người giang hồ cũng muốn nói đến mặt mũi, bắt một đứa trẻ như vậy
thật sự là thắng mà không dùng đến võ.
Lệ Vân thấy không có người trả lời, lập tức khinh thường trợn mắt: "Thế
nào vấn đề đơn giản như vậy ngươi cũng không hiểu? Ta cũng hiểu mà! Chỉ
cần đáp phải hoặc không là được rồi!"
"... phải." mắt tam giác gian nan trả lời.
"Vậy..." Lệ Vân tiến lên phía trước hai bước, dang hai tay hướng mắt tam giác: "Muốn ôm ôm!"
Có âm mưu...
Đây là phản ứng đầu tiên của mắt tam giác.
Nhưng là...
Trên người đứa trẻ này một chút vũ khí cũng đều không có, vẫn chỉ là một đứa trẻ nhỏ như vậy...
Lục Thâm sửng sốt, đến tột cùng sao lại thế này?
Đầu óc con trai của Lệ công tử có vấn đề? Hay là có âm mưu?
Mắt tam giác lại là nửa ngày không có phản ứng.
"Ta nói này, đầu ngươi có phải có vấn đề hay không!" Tiểu Lệ Vân thẳng
thắn chỉ trích: "Người ta nói chuyện ngươi cũng không hiểu!"
Khẳng định có vấn đề!
Mắt tam giác lại khẳng định, chính là không biết là dùng phương pháp gì.
"Quên đi." Tiểu Lệ Vân phất tay, như là đuổi ruồi bọ: "Không đồng ý ôm
ôm coi như xong." Tiểu tử béo quay về phía bà ngoại, dang hai tay tương
tự như thế: "Bà ngoại, ôm ôm!"
Bội Nghi buồn cười ôm lấy Lệ Vân, mắt tam giác cùng Lục Thâm lại thấy choáng váng...
Dường như không có âm mưu gì...
Mắt tam giác tức giận một trận, vậy mà bị một đứa trẻ đùa giỡn!
"Bà ngoại, chúng ta đi về phía trước hai bước được không?" Tiểu tử béo làm nũng.
Bội Nghi lập tức đi về phía trước hai bước rồi đến gần rồi mắt tam giác.
Sau đó...
Tiểu tử béo giơ tay, nhất thời một đám bột phấn đánh úp về phía mắt tam
giác, sau khi tung bột phấn ra tiểu tử béo mới hô lên: "Xem chiêu!"
Nhóc này, người ta đều là trước khi ra chiêu mới kêu: "Xem chiêu", thế nào cái này đến lượt ngươi lại thay đổi trình tự vậy?
Cái này như ngươi gọi là đánh lén...
Sở Văn Xuyên ở gần tiểu tử béo nhất đuổi đến đầu tiên không khỏi oán thầm.
"Đáng chết!" Mắt tam giác lập tức lui về phía sau, nhưng là nhưng không tránh thoát được tiểu tử béo đột nhiên tập kích.
Bột phấn rơi ở trên người, cho dù là người phía sau mắt tam giác chỉ
dính vào một chút cũng bắt đầu kêu lên thảm thiết, càng không cần nói
đến mắt tam giác đứng mũi chịu sào.
Người bị bột phấn dính vào lấy tay liều mạng đánh vào đầu mình, trông
như tự ngược, dùng móng tay cào thân mình vẽ ra từng đường máu, những
người này một bên tự mình hại mình, một bên kêu lên bén nhọn, trong lúc
nhất thời khu vực xung quanh Lệ Vân vậy mà thành khu an toàn nhất trong
trận hỗn chiến.
"Đây là... Cái gì?" Lục Thâm nuốt nước miếng, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ may mắn, may mắn mình không thành kẻ địch với tiểu gia hỏa
này.
"Đầu heo nhảy nhót." Lệ Vân có chút đắc ý dương dương tự hất cằm: "Dược vương gia gia cho ta, ta đặt tên đó!"
Sở Văn Xuyên đồng ý gật đầu, những người này đúng là đủ ngu ngốc rồi, vậy mà gặp phải một hỗn tiểu tử như vậy.
Nhưng là nhảy nhót?
Hẳn là gào thét đi!
Vào lúc Lục Thâm ra tay cứu Lệ Vân, Lục Y Ninh quyết đoán dẫn đường cho
người Lục gia gia nhập chiến đoàn, trực tiếp tấn công đồng lõa ban đầu,
toàn bộ đảo hướng Thiếu Lâm, đồng thời dựa vào phía Thiếu Lâm. Lúc bất
ngờ không kịp phòng bị, ngũ đại thế gia cùng lục đại môn phái tổn thất
thảm trọng.
Lục gia toàn bộ phản bội!
"Vân Nhi, không có việc gì chứ!" Yến Thanh Dịch cũng đến bên người Lệ Vân.
Không đợi Lệ Vân trả lời, Sở Văn Xuyên lập tức mở miệng: "Xem tình huống bây giờ thì biết tiểu tử này không có việc gì!" Sở Văn Xuyên nghi ngờ
nhìn Lệ Vân: "Chỉ là, ta hiện tại hoài nghi, tiểu tử này thật sự là con
trai của Tứ đệ sao?" Sở Văn Xuyên vỗ vỗ đầu Lệ Vân: "Tính cách cũng khác nhau nhiều quá đi?"
"Tam bá!" Lệ Vân trợn trừng mắt, chỉ chỉ Lệ Thú đã quay trở lại chiến
trường — Lệ Thú nhìn thấy con mình không có chuyện gì liền lập tức quay
trở lại chiến trường, trợ giúp vũ tăng Thiếu Lâm đang ở thế yếu: "Các
người nên đi hỗ trợ thôi? Muốn ở đây nhàn hạ sao?"
"Phải phải phải, bây giờ đi, bây giờ đi, sợ con rồi, tiểu tử thối." Sở Văn Xuyên lắc lắc đầu vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Bội Nghi." Cổ vương cũng đi vòng vèo trở về, nhưng dùng nội lực khuếch
đại âm thanh hô lên với Bội Nghi: "Chiếu cố tốt Vân