c áo T-shirt rẻ tiền của mình, cười có chút xấu hổ.
“Nơi này không an toàn, phải tìm chỗ qua
đêm thôi.” Đường Dập nói, chống đỡ đứng người dậy, giơ tay về phía Diệp
Nhân Sênh: “Tôi cõng cô.”
Diệp Nhân Sênh nắm chặt tay anh, trong lòng biết không còn cách nào khác nữa, sắc trời đã tối rồi, buổi tối trong rừng sẽ lại càng nguy hiểm. Cô không nói lời thừa, lảo đảo đứng lên, nằm úp trên lưng anh.
Tuy Diệp Nhân Sênh không mập, nhưng người cao hơn một mét bảy, đương nhiên cũng không phải là nhỏ xinh. Lần đầu
tiên trong đời cô cảm thấy buồn rầu vì quái gì mà mình lại cao như thế:
“Ấy… có phải tôi rất nặng không?”
Cô vừa nói câu này xong, lập tức nhớ đến những cuốn tiểu thuyết ngôn
tình mà Lộ Mỹ Hà hay xem, nữ chính được nam chính cõng trên lưng, cô nào cũng hỏi một câu có phải em rất nặng không, mà nam chính nào cũng như
cưng chiều nói một câu em không nặng, đúng là tên ngốc.
Vì thế mà tên ngốc Diệp Nhân Sênh ghê tởm chính mình, nhanh chóng nói thêm một câu: “Tôi rất nặng đấy.”
Vết thương trên vai với tay của Đường Dập tuy không nhẹ, nhưng cũng may hai chân không có gì đáng lo ngại, cõng
theo Diệp Nhân Sênh bước đi trong bùn lầy cũng khá vững chắc. Diệp Nhân
Sênh chú ý không để mình chạm đến vết thương trên vai anh, chú ý chú ý
lại chú ý đến chỗ khác.
Thì ra con trai bả vai lại rộng như vậy.
Cô cúi thấp đầu, chợt chóp mũi chạm vào
đầu tóc Đường Dập, có cảm thấy ngưa ngứa tê dại, nhưng lại không dám gãi ngứa, cảm giác rằng nếu mình chỉ động đậy chút thôi cũng sẽ mang lại
gánh nặng cho Đường Dập, dần dần lại càng khiến căng thẳng cứng ngắc
hơn.
Sắc trời đã hoàn toàn tối, Đường Dập đỡ
lấy một gốc cây, sau một lúc nghỉ ngơi, Diệp Nhân Sênh gục đầu lên vai
anh mơ màng buồn ngủ, áo quần trên người vẫn chưa khô, lại một cơn gió
đêm thổi tới, lạnh run khiến cô giật mình tỉnh dậy, nhờ ánh trắng mờ ảo
mà phát hiện trước mặt có một hang động eo hẹp hai bên trái phải ước
chừng một thước, tanh hôi nhức mũi.
“Tìm được rồi?” Cô vui vẻ hỏi, vịn lấy thân cậy bên cạnh mà trèo xuống khỏi lưng Đường Dập.
“Ừ, đêm nay cũng chỉ có thể ở tạm trong
này.” Anh cúi người nhặt một cành rễ to dưới đất lên xem xét: “Nhưng ở
đây có mùi hôi quá.”
“Dù sao cũng đỡ hơn là ở ngoài hít không khí.” Diệp Nhân Sênh vui mừng đi lết vào, tư thế vô cùng giống Sadako.
Trong động tối đen, đột nhiên một âm
thanh vang lên, “chít chít” mấy tiếng, không biết thứ gì đó từ trong
chạy vụt ra ngoài, Diệp Nhân Sênh sợ hãi nghiêng người sang phải, đè lên chiếc chân què, đau đến mức thiếu chút nữa là nước mắt chảy ra.
Chợt Đường Dập thụt lùi lại, một tay đỡ
phía sau cô, Diệp Nhân Sênh không hiểu gì, mượn ánh trăng nhìn qua đầu
vai anh, nhất thời đã biết vừa rồi vì quái gì mà con chuột núi lại chạy
nhanh như vậy: một cặp mắt màu xanh biếc vẫn sáng dù trong bóng tối,
nhưng lại chứa kịch độc nguy hiểm chết người.
Rắn, là một con rắn độc rất đẹp.
Tim Diệp Nhân Sênh lập tức nảy lên tận cổ họng, con rắn kia đang đối mặt với Đường Dập, cả hai đều không hề nhúc
nhích. Tuy chỉ có vài giây, nhưng hai người đều cảm thấy thời gian dài
đằng đẵng, gió đêm thổi cuốn lá cây, toàn bộ núi rung động.
Con rắn kia vẫn chẳng ngẩng đầu lên, chỉ là thè cái lưỡi ra, bộ dạng uể oải bò đi chỗ khác.
Diệp Nhân Sênh lau mồ hôi, ngã vào một
chỗ với Đường Dập, mặc dù không biết tên con rắn độc này, nhưng nhìn nó
đẹp tươi như vậy, hẳn khi bị cắn chắc chắn sống không quá năm phút. May
mà có Đường Dập dùng thân mình ngăn cản cô, lại nói nữa, anh lại cứu cô
thêm một lần.
“Vừa nãy anh sợ không?” Diệp Nhân Sênh
làm như nhớ lại chuyện gì đó buồn cười: “Tôi nhớ một người bạn tôi từng
nói, lúc người ta sợ hãi, thì hai bả vai sẽ không đồng đều nhau.”
Cô không phát hiện anh chợt quay đầu nhìn cô.
“Thế vừa nãy bả vai tôi đồng đều nhau sao?”
Diệp Nhân Sênh làm gì có tâm tư mà đi chú ý điều này, chỉ là cảm kích ba phen mấy bận anh đã cứu cô, thế nên cố ý nâng lòng dũng cảm của Đường Dập lên cao: “Bằng nhau.”
“Nhưng tôi lại thật sự rất sợ.” Anh cười cười: “… Người bạn của cô nhất định đã gạt cô rồi.”
“Không.” Diệp Nhân Sênh đột nhiên nghiêm túc: “Anh ấy sẽ không gạt tôi.”
Thế thì sau này phải nói sao để cô biết cái đó chỉ vì muốn dọa Quách Khả Kiêu nên mới thuận miệng nói lung tung đây…
Đường Dập không khỏi thấy đau đầu, xem ra những lời tự gây nghiệt không thể sống này cũng muốn tặng cho anh…
“Cô rất tin anh ta?”
Diệp Nhân Sênh được Đường Dập dìu vào
trong động, tuy rất tanh hôi nhưng cũng khá là khô ráo, đây đối với một
người ngâm mình trong nước một ngày mà nói thì không khác gì thiên
đường, khiến tâm trạng cô rất tốt, nói cũng nhiều hơn.
“Ừ, tôi rất tin anh ấy.” Cô nghĩ đi nghĩ
lại, tựa như đang nhớ lại đoạn nào đó: “Lúc tôi dẫn anh ấy đi thăng cấp, có một nhiệm vụ nhất định phải chết,mà tu sửa trang bị lại rất phí
tiền, thế nên liền đem mấy đồ trên người giao dịch cho anh, khi đó mới
quen không lâu, đột nhiên nhà tôi bị mất định, trong lòng còn lo lắng
liệu anh ấy có bán lấy tiền mặt và trang bị của tôi có mất đi như thế
không nữa…”
Trong âm
