Thật ra chỉ cần Hạ Thiên xuống nước một lần, có lẽ cô sẽ thật sự bất chấp
tất cả tìm anh. Nhưng ai biết Hạ Thiên nghĩ như thế nào, là chơi hay là
trả thù.
Ha ha…
Chúng ta luôn hi vọng người khác sẽ trao ra nhiều hơn một chút, cho rằng đây chính là giới hạn cuối cùng của mình.
Thật ra không phải vậy. Người khác tiến tới, bạn sẽ tiếp tục lui về. Người
có thói quen thụt lùi vĩnh viễn sẽ tìm cớ lui về phía sau. Người dũng
cảm sẽ không sợ sệt mà tiến về phía trước. Tần Vũ Tinh khóc xong rồi lại mất ngủ. Lòng đau như cắt, cô theo thói quen, mở WeChat ra, lục tìm trong sổ đen những người bị cô bấm vào, sau đó nhìn chằm chằm hình
bán thân của Hạ Thiên một hồi, nhắm mắt lại, không khỏi cảm thấy khổ sở.
Cô thật không hiểu Hạ Thiên đang nghĩ cái gì…
Hình như tất cả chỉ là một giấc mơ, tới nhanh, đi cũng nhanh. Ha ha… Để
chứng minh sự quyết tâm của mình, Tần Vũ Tinh trực tiếp xóa bỏ WeChat.
Cô quyết định làm lại từ đầu một lần nữa. Sau năm mới sẽ ra nước ngoài du
học, thời gian sẽ xóa nhòa tất cả.Ggiống như năm đó cô đã từng một lòng
nhớ thương Mục Vũ Sâm, bây giờ gặp lại, người và cảnh đã không còn.
Giao thừa ngày đó, vì để che đi mắt thâm quầng, Tần Vũ Tinh xóa phấn thật dày.
Cha Tần vỗ vỗ vai con gái: “Không có Từ Trường Sinh, con còn có thể gặp người tốt hơn.”
Tần Vũ Tinh ngẩn ra, biết cha đã hiểu lầm rồi.
Tâm tình mẹ Tần không tệ, thầm nghĩ, đau khổ như thế, nhất định là đã chia tay, không tệ… Đầu năm này bà phải đi chùa Đàm Chá thắp hương, nhất
định cúng bái Phật Tổ, cầu cho bọn họ hợp được tan được.
Tâm tình Tần Vũ Tinh không tốt, từ chối lái xe. Cha Tần ra trận, thiếu chút nữa
đụng vào bảo vệ trong khu ở của nhà ông Nội, sau đó còn bị mẹ Tần mắng
cho một trận.
“Suốt ngày anh đang suy nghĩ cái gì vậy? Tinh thần không được tập trung.”
Cha Tần là người hiền lành, cứ như vậy nghe theo, cúi đầu khom lưng dỗ dành bà xã.
Tần Vũ Tinh nhìn bọn họ tóc bạc sau ót, nhẹ nhàng quay đầu đi.
Đêm ba mươi là ngày cả nhà vui vẻ. Sáu giờ tối, mọi người tới phòng bao.
Ông cụ đã hơn bảy mươi mà còn ồn ào đòi nhất định phải uống bia. Cuối
cùng nghe lời con gái khuyên bảo, đổi thành rượu đỏ nghe nói có tính bảo dưỡng dạ dày.
“Cô cả đâu?” Tần Vũ Tinh ngồi xuống bênh cạnh bà Nội, cười hỏi.
“Nó đang chờ Điền Phương.”
“Điền Phương là chị họ lớn phải không ạ?” Con trai của chú Út mở miệng hỏi.
Cậu nhóc mới học lớp năm lớp sáu, đang trong thời kỳ đổi giọng.
“Ừ, là chị của các con. Đều là người một nhà, lát nữa đừng quá lạnh nhạt
với con bé.” Bà Nội dặn dò. Con trai của chú Hai Tần Vũ Tinh và chú Hai
giống nhau như đúc, năm nay học lớp mười hai, bị cha mẹ nhốt ở nhà luyện thi lên cao đẳng. Nếu không phải năm mới chắc cũng không xuất đầu lộ
diện đâu.
“Vũ Ninh, gần đây học hành cực lắm à?” Tần Vũ Tinh ngẩng đầu hỏi cậu ta.
Tần Vũ Ninh nhìn sang với ánh mắt đen thui, trả lời: “Còn có thể. Thật ra
thì nhìn từ góc độ của chúng mà nói thì cấp 3 khỏe hơi nhiều so với cấp
2. Chủ yếu là củng cố kiến thức gì đó của hai năm trước. Chị à, em có
cảm giác năm đó chị học hành chả cố gắng gì hết mà tại sao điểm thi lại
cao như vậy chứ?”
Tần Vũ Tinh cười nói: “Cái gì mà không cố gắng? Chỉ là em không thấy mà thôi.”
“Em cũng thông minh như vậy, em nhất định sẽ thi đậu với điểm cao.” Con của chú Ba, Tần Vũ Hàn nói tiếp.
“Khá lắm, đã biết con học rất giỏi.” Thím Ba trêu chọc con trai của mình, người một nhà vui vẻ hòa thuận.
Tần Vũ Tinh nhìn mọi người, vô ý thức lại nghĩ tới Hạ Thiên. Anh đã từng
nói qua, anh không có thân nhân. lꝢêqu¥ɖ©ɳ Tim Tần Vũ Tinh tê rần, đứng
lên đi tới cửa sổ kiếng trong phòng. Đây là lầu hai, một tầng hơi nước
bao phủ trên mặt kiếng.
“Tuyết rơi rồi!” Cô Cả và Điền Phương cùng nhau đi vào, cao hứng nói: “Bên ngoài đi đứng khó khăn, còn rất lạnh nữa.”
“Tuyết rơi đúng lúc là điềm báo năm nay được mùa, điềm tốt.” Ba Tần nói.
Mặt mày cô Cả hồng hào, nhìn thoáng qua con gái, nói: “Con gái của chị, em đã gặp qua.”
Điền Phương mặc váy nỉ đỏ thẫm, tóc bới lên, khách sáo chào hỏi mọi người.
Cô ấy lấy bao lì xì từ ví tay ra, phân phát cho hai đứa bé em trai vẫn
còn đi học.
Trong lòng của cậu bé Tần Vũ Hàn kinh ngạc, sờ sờ bao lì xì nói: “Chị họ Cả, năm mới tốt lành, bao lì xì rất lớn nghen.”
Cô Cả ra vẻ đắc ý, nói: “Ôi, cô đã dặn ngang hàng với nhau không cần lì xì. Hàng năm Vũ Tinh cũng đâu có đưa đâu.”
Thiếu chút nữa Tần Vũ Tinh phun hết nước ra ngoài, đây là muốn bắn chết người mà. Vấn đề là Điền Phương bao nhiêu tuổi rồi? Ngoài ba mươi rồi đó. Năm trước cô vừa mới tốt nghiệp… Năm nay là năm đi làm đầu tiên, thật đúng
là có cho hai đưa em lì xì, số tiền không nhiều lắm, tổng cộng là 200.
Mẹ Tần vội vàng giải thích: “Năm nay Tần Vũ Tinh mới đi làm, vừa lì xì cho hai em rồi.”
“Ối chà, Tần Vũ Tinh vừa vào xã hội, tiền lương không cao, không cần thiết so sánh với Điền Phương của nhà chúng ta.”
… Tần Vũ Tinh thật khó nhịn, miệng mồm cô Cả quả nhiên không tốt. Cô
ngẩng đầu, đối diện với cặp mắt lạnh như băng của Điền Phương, cụp mắt
xuống, chị ta quả thật là xung khắc với cô.
“Chị đ