ấm tôi?”
“Bởi vì anh nói những lời quá đáng.”
“Vậy sao? Không phải vì Tân Khắc Lực à?” Nhắc tới Tân Khắc Lực, tâm tình của anh liền chìm xuống đáy cốc.
“Anh vô lý quá!” Chỉ mỗi anh mới tổn thương cô như vậy thôi.
“Vậy sao cô không lớn tiếng phản bác lại lời của tôi đi?” Dù anh chắc chắn trong lòng rằng cô không dám.
“Anh… Đồ xấu xa!” Cô tức giận mắng.
“Mắng rất hay.” Mắt anh thoáng loé ánh sáng tà ác.
Cô mơ hồ có dự cảm xấu, lặng lẽ lui về phía sau, lí nhí: “Tôi muốn về.”
Dĩ nhiên không đơn giản như vậy!
Anh kéo tay cô. “Tôi gọi cô tới không
phải chỉ có mỗi việc đấm lưng. Nếu cô không chịu chấp nhận các điều kiện thoả thuận vừa rồi thì giờ chúng ta sẽ dùng thực tế để thảo luận.”
“Anh buông tôi ra!” Cô lo phải một mình ở chung với anh sẽ khống chế không được mà luân hãm.
“Cô lại phản kháng tôi.” Anh lạnh lùng chỉ ra.
Trông cả người Nghiêm Tiêu tràn ngập hơi thở nguy hiểm, cô sợ đến mức không ngừng đánh anh.
“Buông tôi ra! Buông tôi ra!”
“Dù cô giãy giụa thế nào đi chăng nữa tôi đều không buông.” Anh đè cô trên giường, cố định chân tay cô.
“Rốt cuộc anh muốn gì? Tôi đã cố gắng đạt yêu cầu của anh rồi, anh còn muốn thế nào nữa?”
“Tôi muốn cô ở bên tôi!” Anh nói thẳng.
“Cái gì?” Cô mở to mắt.
“Cô không hiểu ý nghĩa của cụm từ “ở bên tôi” sao? Giống lần trước chúng ta ở khách sạn đó! Nếu cô quên thì giờ
cũng đúng dịp gợi lại trí nhớ.”
“Tôi không muốn!”
“Cô có tư cách cự tuyệt sao?” Anh lạnh lùng nói.
Mặt cô tái nhợt, sử dụng hết hơi sức húc đầu gối lên trên nhưng lại bị anh nhanh chóng né ra.
Anh cúi đầu, hung tợn nhìn cô.
“Hừ! “Nó” nhất định sẽ hung hăng trừng phạt cô!”
“Anh buông tôi ra! Nhiều phụ nữ nguyện theo anh như vậy, vì sao nhất định phải ép tôi?”
“Tôi chỉ cần một mình cô!”
Ngoài ý muốn, cô cắn mạnh cánh tay anh cho đến khi mùi máu tươi xộc lên, cô mới nhả ra.
Nhìn cánh tay bị thương, thần sắc anh âm trầm.
“Đồ đàn bà không biết trời cao đất rộng! Cô dám cắn tôi?!” Anh nổi trận lôi đình.
“Tôi không cố ý. Nếu anh chịu thả tôi, tôi sẽ không cắn anh!” Cô thừa cơ cánh tay phải của anh lơi lỏng mà chui ra.
“Nói cho cô biết, hôm nay nếu tôi không
muốn cô, tôi không gọi là Nghiêm Tiêu nữa!” Anh cầm điều khiển trên tủ
đầu giường nhấn một cái, cửa phòng điêu khắc hoa lệ lập tức đóng lại.
Cô chạy đến nơi mới phát hiện cửa đã khóa.
“Anh còn có người phụ nữ khác…” Cô liếm môi hết sức sợ hãi! Vẻ mặt nghiêm trọng của anh không giống đang nói đùa.
“Cô không trốn được đâu. Nếu cô muốn
chơi, tôi sẽ cùng chơi đến cùng!” Anh kéo dây buộc áo choàng tắm, lộ ra
cơ ngực màu đồng cùng với…
Cô hít một hơi, mở to mắt mà không dám nhìn.
“Anh đừng qua đây!” Cô chạy về phía khác.
“Trốn tìm xác thực có thể tăng thêm lạc thú, không ngờ cô cũng biết trò này.”
“Câm mồm!” Anh thật ghê tởm, cố ý vặn vẹo ý của cô.
Côi nghĩ có lẽ mình nên trốn vào phòng tắm. Nhưng vừa mới xoay người, cửa phòng tắm đã tự động đóng lại.
“Nghiêm Tiêu!” Cô sợ tới mức không thở được.
“Tôi cho cô thêm một cơ hội. Cô muốn tự mình tới đây hay là muốn tôi sang bắt cô?” Giọng anh nói mang theo sự uy hiếp.
“Tôi không chọn, để cho tôi đi!”
“Ha ha ha, hiệp thương tan vỡ!” Dứt lời, anh như một con báo nhào sang cô.
Cô chạy mới chưa được mấy bước liền bị anh ôm chặt từ sau lưng.
“Không…” Cô trốn không thoát!
“Cưng à, em đang run vì cái gì vậy?”
“Nghiêm Tiêu, đừng, tôi không muốn…”
“Cưng này, em chọc giận tôi em có biết không?”
Anh bắt lấy đôi tay đang vung vẩy của cô, dùng dây áo choàng tắm trói chặt chúng.
“Đây là do em tự chuốc lấy!”
“Đừng vậy…” Cô thở hổn hển.
“Chỉ cần tôi muốn là đủ.” Anh liếm hôn lỗ tai của cô.
“Không cần!” Cô giãy giụa muốn tách khỏi anh.
“Đúng rồi, tôi quên hôn cái miệng hồng hồng nhỏ nhắn làm tôi vừa yêu vừa hận rồi.” Anh giữ cằm cô, chăm chú hôn môi cô.
Đột nhiên, chuông cửa réo rắt vang lên làm Nghiêm Tiêu cau mày. Là ai không thức thời tới nhấn chuông cửa vào lúc này?
“Tổng giám đốc Nghiêm, xin anh cho tôi
thêm một cơ hội nữa, tôi đã mang tất cả tài liệu tới.” Là Tân Khắc Lực,
giọng hắn từ bộ đàm ngoài cửa truyền tới.
Trong nháy mắt, Thanh Nhu hoàn toàn tỉnh táo. Thì ra Nghiêm Tiêu gọi cô tới đây là có mục đích!
“Anh… thật ghê tởm!” Chắc cô điên nên
mới nãy lại cảm thấy anh dịu dàng. “Anh cố ý gọi Khắc Lực đến, cố ý làm
nhục tôi, cố ý làm tôi đau không muốn sống nữa, đúng không?!”
“Em nghĩ là tôi gọi anh ta tới ư?”
“Không phải giả bộ nữa! Rõ ràng anh cố ý làm tôi nhục nhã!” Cô che mặt, cảm giác mình ti tiện cực kỳ!
“Cô đã nhận định là tôi làm vậy tôi cũng chẳng thể nói gì hơn.” Anh nhấn phím call trên máy bộ đàm.
“Anh làm gì vậy?” Cô vừa giận vừa sợ, không dám nói chuyện lớn tiếng, sợ Tân Khắc Lực nghe thấy.
“Nếu không sợ chồng sắp cưới của cô biết thì cô có thể lớn tiếng một chút.” Anh lấn đến gần cô hơn.
“Tổng giám đốc Nghiêm, anh đâu ạ?” Ngoài cửa, Tân Khắc Lực loáng thoáng nghe thấy chút âm thanh bên trong.
“Không!” Cô nhỏ giọng thở dốc.
“Nếu cô chịu hợp tác, tôi có thể giúp cô giữ bí mật này.”
“Tổng giám đốc Nghiêm, anh không muốn gặp tôi sao?” Tân Khắc Lực mặt dà