uy nghĩ lung tung, Trạch Vũ không phải đồng ý đính hôn với con sao? Nó không phải đứa bé dễ dàng cam kết, ba tin tưởng hai đứa nhất định có thể hạnh phúc sinh sống chung một chỗ ."
Hàn Á Minh cũng không biết về chuyện đính hôn này, trên thực tế đã biến chất, cũng không phải là ý nguyện hiện tại của anh.
"Cám ơn cha, con biết rồi, con nghĩ truyền thông chắc chắn sẽ không bỏ qua cho chuyện này, nhất định sẽ viết thật lớn, con thật sự vô cùng lo lắng, con sợ chuyện này sẽ tạo thành tổn thất lần nữa đối với Hàn thị." Trong thanh âm của Hàn Thi Dư tràn đầy lo lắng.
"Tiểu Dư, chuyện này giao cho ba tới xử lý, đính hôn kéo dài thời hạn liền trực tiếp hủy bỏ là được." Hàn Á Minh nhắc nhở Thi Dư, đột nhiên nghĩ đến một biện pháp tốt.
"Cha?"
Thi Dư nghe được lời nói của Hàn Á Minh, sắc mặt đột biến.
Hàn Á Minh nghe được thanh âm hoảng sợ của Thi Dư, yêu thương cười cười, "Đừng lo lắng, tiểu Dư, cha có ý tứ là hủy bỏ đính hôn, trực tiếp tuyên bố thời gian các con kết hôn là tốt."
Hàn Thi Dư quả thật chính mình không thể tin được.
Tất cả thật cứ thuận lợi như vậy sao?
Không phải là đang nằm mơ chứ?
Hàn Thi Dư bấm mình hết sức một cái.
"A?"
Cảm giác đau đớn chân thật truyền đến, khiến cho cô không nhịn được kêu một tiếng.
"Tiểu Dư, con làm sao à?"
"Không có việc gì, không có việc gì? Cha, con không sao? Đây anh Trạch Vũ sẽ đồng ý sao?" Hàn Thi Dư vừa nghĩ đến chính là tâm tư của Trạch Vũ, đột nhiên lại có chút nhụt chí .
"Yên tâm đi, không có chuyện gì, bên ngoài Hàn viên đến một đám phóng viên, cha phải đi xử lý một chút?"
"Vâng, cha?"
Hàn Thi Dư cúp điện thoại, trong đầu hỗn loạn tưng bừng, đối mặt với biến chuyển bất thình lình, cô ta hiển nhiên có chút không chịu nổi.
Chuyện này mình còn chưa kịp hành động bước kế tiếp, cũng đã đạt tới mục đích cô ta mong muốn, hình như quá mức thuận lợi, ngược lại khiến cho cô cảm thấy hết sức lo lắng, luôn là mơ hồ cảm thấy giống như có chuyện gì muốn phát hiện?
Cô ta cực kỳ lo lắng?
Trong phòng bệnh Lãnh Tiếu Tiếu, Hàn Trạch Vũ nằm ở bên giường nặng nề ngủ, anh nắm thật chặt tay Lãnh Tiếu Tiếu, khẽ cau mày, giống như tâm tình đang ngủ cũng không cách nào yên ổn.
Hai hàng lông mi đen nhánh dày đặc như bàn chải nhỏ bắt đầu có chút rung rung, nháy nháy rốt cuộc mở ra.
Trần nhà trắng toát đầu tiên đập vào đáy mắt của Lãnh Tiếu Tiếu, khi cô thấy một bên giắt treo chai dịch truyền, cô đột nhiên quay đầu, thấy được một đầu tóc đen thui.
Là Trạch Vũ? Nhất định là anh?
Còn có tay của anh, nắm mình thật chặt, là ấm áp như vậy chân thật như vậy?
Đó không phải là ảo giác, thật sự là Trạch Vũ đến cứu mình?
Cô nhớ lại một màn kinh người kia, cô nhớ lại thân thể trần trụi làm người ta ghê tởm kiathể, còn có mặt của người đàn ông kia tràn đầy máu tươi . . . . . .
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống?
Cô không sạch sẽ rồi sao? Cô bị người đàn ông vô sỉ đó cưỡng hiếp, cô phải đối mặt với Trạch Vũ ra sao? Cô còn mặt mũi nào đi đối mặt với Trạch Vũ?
Không? Cô không muốn để cho Trạch Vũ nhìn thấy bộ dạng tàn phá này của bản thân?
Cô cẩn thận từ trong tay Trạch Vũ rút tay mình ra về nhổ xong ống truyền dịch, cô hết sức không muốn nhìn Hàn Trạch Vũ, mỗi lần nhìn anh thêm một cái, lòng của cô liền đau một lần, đau đến mức cô gần như không cách nào thở được?
Nhưng vừa nghĩ đến mình không sạch sẽ, cô khổ sở nhắm nghiền hai mắt, mặc cho nước mắt lã chã rơi xuống? Cô chậm rãi bò xuống giường ngã xuống đi ra ngoài cửa.
Thân thể yếu đuối lảo đảo tập tễnh mà đi, đột nhiên một hồi cảm giác mê muội đánh tới, thân thể của cô mềm nhũn, ở lúc cô cho là mình sẽ ngã trên mặt đất lúc, lại ngã vào một lồng ngực mềm nhũn.
"Lãnh tiểu thư? Cô làm sao vậy? Không việc gì chứ?" Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên ở bên tai của cô.
Lãnh Tiếu Tiếu nheo mắt nặng nề như vậy, thấy một vị phu nhân cao quý.
Mình giống như không biết cô?
"Cô. . . . . . ?"
"Tiếu Tiếu? Tiếu Tiếu em ở đâu?"
Lãnh Tiếu Tiếu yếu đuối miệng mở cũng muốn hỏi cô là người nào, liền nghe được thanh âm Trạch Vũ nóng nảy lo sợ truyền đến.
Phu nhân nghe tiếng nhìn lại, dịu dàng gọi một tiếng?
"Trạch Vũ?"
"Mẹ? Mẹ sao mẹ lại đến đây? Tiếu Tiếu? Tiếu Tiếu làm sao em lại chạy ra ngoài? Mẹ đây là chuyện gì xảy ra?" Hàn Trạch Vũ thấy Tiếu Tiếu ngã nhào ở trong lòng mẹ, quả thật quá mức kinh ngạc, anh căn bản không rõ đây là chuyện gì xảy ra.
Mà Lãnh Tiếu Tiếu cũng bị một tiếng mẹ này của Hàn Trạch Vũ làm cho kinh ngạc cực kỳ, không biết làm sao.
"Trước tiên đem cô lên trên giường bệnh đi, thân thể của cô ấy rất suy yếu?" Hàn phu nhân hết sức săn sóc nói.
Hàn Trạch Vũ một tay ôm lấy Lãnh Tiếu Tiếu còn có chút sững sờ, đi về phía phòng bệnh. T7sh.
Lãnh Tiếu Tiếu nhìn Hàn phu nhân dịu dàng, đáy mắt lộ ra một tia không hiểu.
Bà ấy làm sao sẽ biết mình? Bà ấy làm sao lại biết mình ở chỗ này? Là Trạch Vũ nói cho bà ấy biết sao?
Hàn Trạch Vũ liếc mắt nhìn Lãnh Tiếu Tiếu, hiểu cô có nghi ngờ giống bản thân.
"Mẹ, mẹ trước tiên ra ngoài một chút?" Hàn Trạch Vũ nói xong dẫn đầu đi ra ngoài.
"Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"
Hàn mẹ thân thiết liếc m