ngực cô thì anh vẫn chỉ hoài nghi, nhưng khi vừa gần sát cô thì anh ngửi được cỗ hương thơm đặc biệt trên cổ cô liền đủ chứng minh tất cả!
Lãnh Tiếu Tiếu, đúng là cô! Quả nhiên là cô!
Không có bất kỳ cô gái nào dám giống như cô, lấy tôi làm vật phẩm duy nhất, dùng qua liền ném bỏ.
Nếu cái trò chơi này là cô chủ động muốn chơi, hơn nữa hiện tại tôi đang hăng hái nồng đậm, cho nên, lúc tôi không hô ngừng trước, cô đừng mơ tìm được lối ra! Lãnh Tiếu Tiếu, bắt đầu từ hôm nay, trừ phi tôi buông tay, nếu không cô vĩnh viễn cũng trốn không thoát!
————- tử tiết thu phân cắt ————
Trở lại phòng làm việc, Lãnh Tiếu Tiếu không khỏi rùng mình một cái, cho tới hôm nay, cô mới đột nhiên cảm thấy người đàn ông này cả người cũng tản mát ra hơi thở nguy hiểm, cô có chút hối hận, cô không nên tiếp nhận phần công việc này, không nên có bất kỳ liên quan gì với anh.
Cô nâng má, con ngươi trong suốt như nước che giấu một tầng lo lắng!
Một hồi chuông điện thoại thanh thúy vang lên, Lãnh Tiếu Tiếu cả kinh từ trên ghế nhảy dựng lên, cô vỗ vỗ ngực, liếc mắt nhìn điện thoại, hít sâu một hơi.
"Hàn tổng!"
"Đem tư liệu dự án đầu tư trung tâm thương mại lấy tới đây cho tôi!"
Giọng nói của Hàn Trạch Vũ một bộ công thức hóa, không mang theo một chút tình cảm, nhưng giọng nói trầm thấp đầy từ tính như cũ vẫn trêu chọc lòng người như thế. Lãnh Tiếu Tiếu thầm mắng một tiếng, người đàn ông yêu nghiệt!
"Được, tôi lập tức tới ngay!"
Lãnh Tiếu Tiếu cúp điện thoại, ngã ngồi xuống sửa sang lại suy nghĩ hỗn loạn của mình.
Anh dường như nhận ra cô rồi sao? Lời nói kia là có ý gì? Là ám hiệu chính anh muốn tiếp tục chơi tiếp một trò chơi của anh sao?
Không, trò chơi tình yêu, cô không muốn đùa rồi, cũng không chơi nổi rồi! Nếu như anh thật sự phát hiện mình, như vậy mình tựa như lần trước vậy, lần nữa biến mất đi!
Không chọc nổi còn không trốn thoát sao?
Nghĩ đến mình lại vì một người đàn ông mà rời khỏi cái thành thị quen thuộc này, cô có chút khổ sở, có chút bất đắc dĩ. Cô phiền não.
Gãi gãi đầu, bắt đầu sửa sang lại tư liệu trong tay!
Hàn Trạch Vũ hơi híp mắt, khóe miệng không tự chủ giơ lên. Anh châm một điếu thuốc dựa trên ghế dựa, ánh mắt sáng quắc có hồn, chăm chú nhìn chằm chằm cánh cửa lớn đóng chặt.
Cô gái này, sáng sớm cũng biết mình là người nào rồi chứ? Nhiều ngày trôi qua như vậy, thế nhưng cô có thể bình tĩnh trước mặt mình như vậy, là cô quá ngây thơ, hay là cô quá thâm trầm?
Đêm đó mất tích bí ẩn, để cho mình đem cô nhớ thật sâu ở trong lòng, hôm nay cô lại lấy thân phận thư ký xuất hiện bên cạnh mình, mang theo chút thần bí cùng mông lung, chặt chẽ hấp dẫn ánh mắt của anh.
Chẳng lẽ đây chính là chỗ cao minh trong thủ đoạn của cô sao?
Xem ra, bộ lạt mềm buộc chặt này được cô đem diễn chơi rất quen đi!
Hiện tại, cô nên biết mình phát hiện ra cô rồi chứ? Ở lại sẽ đi vào, cô sẽ có một loại vẻ mặt như thế nào?
Nghĩ đến chỗ này, anh cười hết sức mong đợi. Có lẽ cái trò chơi này có thể có nhiều thú vị hơn so với trong tưởng tượng của anh nhỉ!
Tiếng gõ cửa mong đợi vang lên.
Hình như sớm hơn một chút so với anh dự liệu.
“Vào đi!”
Hàn Trạch Vũ tiêu diệt khói ngồi thẳng dậy, anh cầm lên tài liệu trên bàn, góc nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Một bóng dáng quyến rũ hấp dẫn xuất hiện trong tầm mắt của anh.
“Tại sao lại là cô? Tôi nhớ là đã nói cho cô biết không nên tới công ty tìm tôi?” Anh hết sức thất vọng đem tài liệu rơi ở trên bàn, thay vẻ mặt lãnh khốc.
“Vũ, em thật sự rất nhớ anh, nhiều ngày như vậy anh đều không tìm em! Cho nên……”
Người phụ nữ đối mắt với Hàn Trạch Vũ lạnh lùng, có chút uất ức, nhưng bước chân của cô cũng không vì anh không vui mà dừng lại.
Cô đi tới bàn làm việc của anh, bày ra một tư thế vô cùng hấp dẫn, lộ ra cổ áo len cực thấp mà hiện ra bộ ngực như ngọn núi cao vút kia, khe sâu giữa hai vú, một cảnh trắng như tuyệt đẹp như vậy hoàn toàn lộ ra trước mắt anh.
Cô hết sức tự hào về thân thể của mình, cô không tin đối mặt với thân thể hoàn mỹ quyến rũ của mình, không có người đàn ông nào không rung động!
“Vũ, đừng nóng giận nha, người ta chỉ là quá nhớ anh!”. Người phụ nữ bĩu môi, làm nũng.
Hàn Trạch Vũ đối với cử động của cô ta chẳng những không có nửa điểm hứng thú, hơn nữa còn có chút phiền não. Anh nhìn cửa, một tí nữa Lãnh Tiếu Tiếu sẽ tới đây, nếu như bị cô nhìn thấy……
Đối với ý tưởng thoáng quang vừa hiện trong đầu mình, Hàn Trạch Vũ có chút ngớ ra.
Anh có thể lo bị Lãnh Tiếu Tiếu nhìn tới sao? Anh có chút ảo não, tại sao anh cứ lo lắng về ý kiến của cô cơ chứ?
Nếu như cô nhìn thấy màn này không hiểu vẻ mặt sẽ như thế nào đây? Cô có tức giận không?
Hay không có cái gì? Nghĩ đến việc này,anh đột nhiên nhớ tới cô phản ứng ra sao.
“Tới đây!”. Hàn Trạch Vũ lộ ra nụ cười có thâm ý khác, hướng người phụ nữ trước mắt ngoắt ngoắt tay.
Người phụ nữ mừng rõ như điên đi tới trước mặt anh, vội vàng ngồi ở trên đùi anh, câu lên cổ của anh. Trong lòng cô âm thầm vui vẻ, anh không có cách nào cự tuyệt thân thể của mình, cứ như vậy, cô có nhiều cơ hội có được trái tim của anh nha.
Chỉ l