The Soda Pop
Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323203

Bình chọn: 7.00/10/320 lượt.

và thể xác đều rất khỏe mạnh, nhìn thấy hình ảnh như

vậy bị kích thích cũng là chuyện bình thường.

“Ngươi đừng động vào……………” Cả người Cách Lỗ Khắc mềm nhũn, chiếc đuôi vô lực vẫy trên mặt đá.

Hải Ân Tư nhìn thấy Cách Lỗ Khắc lúc này không còn hung hãn như bình

thường, đôi đồng tử đỏ rực luôn tràn ngập hàn ý hiện tại bị phủ một tầng sương mù, đôi môi hồng nhạt hơi hơi mở ra lộ ra răng nanh trắng noãn,

còn có………….

“Ân!” Cách Lỗ Khắc bị hành động tiếp theo của Hải Ân Tư làm chấn động hoàn toàn.

Hải Ân Tư hôn lên môi Cách Lỗ Khắc, đầu lưỡi chui vào trong miệng đối phương, mút vào đầu lưỡi hồng nhạt không ngừng dụ dỗ cậu.

Cách Lỗ Khắc không hề chống cự, phải nói đúng hơn là hắn bị dọa đến choáng

váng. Đây là hôn môi? Cách Lỗ Khắc đột nhiên nhớ tới, thú nhân và khảm

đặc thường xuyên làm việc này, rất ghê tởm! Cách Lỗ Khắc vô cùng phẫn nộ khiến cho toàn bộ đám tóc rực lửa bay lên, thừa dịp Hải Ân Tư trầm mê

mà giãy một bàn tay ra, cố ý dùng móng tay đâm vào cổ Hải Ân Tư.

Hải Ân Tư nghiêng đầu nguy hiểm thoát được một kiếp, lần thứ hai chế trụ tay Cách Lỗ Khắc.

“Được rồi được rồi, đừng tức giận.” Hải Ân Tư thì thầm bên lỗ tai xinh đẹp

của Cách Lỗ Khắc, vừa rồi không khí tốt quá làm cậu suýt chút nhịn không được. Nhìn Cách Lỗ Khắc đã tức giận đến như vậy, tóc cũng muốn bùng nổ, đây là dấu hiệu ma lực bạo động.

“Ngươi vì cái gì mà hôn môi

ta!” Cách Lỗ Khắc khá giận, không phải hắn là một tiểu bạch ngư cái gì

cũng không hiểu, hắn từng gặp qua những thú nhân làm như vậy khi ở giao

phối với nhau, hôn môi không phải khi giao phối mới làm sao!

“Bởi vì ta thích ngươi.” Hải Ân Tư không hề già mồm cãi láo mà thản nhiên thừa nhận, mẹ nói, nam nhân phải quyết đoán!

“Thích? Là cái gì!” Cách Lỗ Khắc hỏi một câu giống hệt Sophie về vấn đề kỳ quái này, đối với nhân ngư mà nói, từ này quả thật rất khó để lý giải.

“Có ý gì ngươi biết cũng không có ích gì, dù sao ý kiến của ngươi không

quan trọng.” Hải Ân Tư có lối suy nghĩ hoàn toàn bất đồng với đại đa số

mọi người, cậu cho rằng, mình thích Cách Lỗ Khắc là chuyện của mình, cậu quyết định bắt cóc người này, ai cũng không thay đổi được. Một khi đã

như vậy Cách Lỗ Khắc có biết hay không hay thích hay không cũng không

còn quan trọng, dù sao kết quả cũng giống nhau.

“Cách Lỗ Khắc,

ngươi có muốn theo ta lên bờ gặp Sophie không?” Hải Ân Tư xoay chuyển

chủ đề rất nhanh, nếu nói như vậy Cách Lỗ Khắc nhất định không đáp ứng

lên bờ, nhưng nếu dùng Sophie làm mồi câu sẽ hoàn toàn bất đồng. Hải Ân

Tư không thừa nhận hành vi của mình thực đê tiện, có tài nguyên thì nên

hảo hảo lợi dụng, đợi đến lúc lên bờ rồi chính là thiên hạ của cậu!

“Ngươi nói vô nghĩa cái gì! Nếu ta có thể lên bờ đã sớm đi rồi!” Nếu Cách Lỗ

Khắc không phải vừa lên bờ sẽ chết, hắn đã sớm tự mình đi bắt Sophie trở lại.

“Nếu ngươi có thể thì sao?” Bộ dáng của Hải Ân Tư hiện tại

giống hệt như bà hoàng hậu độc ác dụ dỗ công chúa Bạch Tuyết ăn táo độc, hay mụ phù thủy dụ dỗ tiểu mỹ nhân ngư uống ma dược.

“Ngươi có ý gì?” Cách Lỗ Khắc nhìn bộ dáng của Hải Ân Tư, một ý tưởng đột nhiên

sinh ra làm huyết mạch hắn sôi trào, chẳng lẽ nói?

“Ta có cách

mang ngươi đi, cho dù ngươi đã hơn một trăm tuổi.” Hải Ân Tư có thể định kỳ truyền một lượng thần lực nhất định vào cơ thể Cách Lỗ Khắc, như vậy đủ để Cách Lỗ Khắc lên bờ sinh sống.

“Ngươi tốt tâm như vậy?”

Cách Lỗ Khắc không khỏi kinh ngạc, suy nghĩ một chiều của hắn không thể

đoán ra tâm tư gian xảo của Hải Ân Tư.

“Ta nói rồi ta muốn lấy

một thứ trên người ngươi đem về thôi, chính là chỗ nào ta cũng luyến

tiếc cắt bỏ đành phải đem cả người về.” Hải Ân Tư không biết là học theo ai, nói ngọt như vậy.

“Đến lúc đó ngươi gặp Sophie rồi, nếu cậu

ta muốn theo ngươi về đại dương thì ta đem cả hai trở về. Nếu cậu ta

không muốn, thì ta cũng đem ngươi bình an trở về, thế nào?” Hải Ân Tư có thể nói dối thành khẩn như vậy, xem như là lợi hại.

Cách Lỗ Khắc trong lòng có chút bồn chồn, Hải Ân Tư có chút quái gở, nhưng cậu ta là thần tử, thần tử…..hẳn là sẽ không gạt người đi!

“Ngươi cam đoan?” Cách Lỗ Khắc dao động.

“Ta cam đoan!” Hải Ân Tư giơ cao tay phải thề.

“Vậy………được rồi……….” Sophie rất cố gắng để thích nghi cuộc sống trên bờ, cùng Bàng Đốn làm một đôi

bầu bạn bình thường, định cư ở bộ lạc Ba Tái Tư. Gia Á sợ Sophie nhàm

chán liền đem số sách vở và máy móc trước kia của cậu đem tới bộ lạc Ba

Tái Tư, còn có một con Mã Khắc Đa thật lớn, vừa thấy Sophie liền không

chịu rời đi, trở thành công cụ trợ giúp Sophie khi ra ngoài.

Sophie sau khi thương thế lành lặn liền bắt đầu không chịu ngồi yên, luôn sinh hoạt trong đại dương nên đối với những thứ trên bờ làm cậu rất tò mò,

sinh vật kỳ quái trên lục địa, thực vật cao lớn dị thường, kết cấu địa

chất vô cùng thần bí, tóm lại nhìn thấy cái gì cũng làm Sophie mãnh liệt muốn nghiên cứu. Luôn thừa dịp Bàng Đốn không chú ý liền một mình chạy

ra ngoài chơi, lần nào cũng làm anh sợ đổ một thân mồ hôi lạnh.

Phòng không được Sophie lúc nào lại trốn mình chạy ra ngoài, vì thế Bàng Đốn

ngày đêm mang So