thế cho ngắn gọn)
Trong căn phòng ngủ của Lãnh Ngạo và Thước Tiểu Khả, toàn bộ rèm cửa đã đóng
kín, đêm khuya lại không bật đèn, khiến nơi này giống như một địa ngục
chốn nhân gian.
Trong một góc phòng, Lãnh Ngạo đang cứng ngắc ngồi, trong tay cầm remote, hai mắt không có tiêu cự.
Khả nhi đã rời khỏi anh ba ngày, ba ngày này anh đã cho người đi dò la tin
tức xung quanh nhưng vẫn không tìm được hành tung của cô. Anh lại quay
về thế giới cô độc vào năm mười một tuổi kia, không nói, không cười,
trong đầu chỉ có bóng dáng của Khả nhi.
Siết chặt remote màu đỏ trong tay, màn hình cách đó không xa sáng lên, thân thể mê người của Khả nhi xuất hiện.
Anh không biết một ngày này anh đã xem bao nhiêu lần rồi, chỉ có như vậy
trái tim anh mới dễ chịu được một chút, lắng nghe giọng nói mềm mại,
ngắm nhìn thân hình mê người, anh cảm thấy cô vẫn đang ở rất gần bên
anh.
Chỉ là hình ảnh trong màn hình rồi cũng sẽ biến mất, lúc này chính là lúc anh khó chịu nhất, hận không thể phá hủy cả thế giới này.
Khả nhi, tôi sẽ tìm được em, đến lúc đó cho dù em có đi đâu, tôi cũng sẽ biết hết.
Hết chương 28 Edit & Beta: Nhi
Thước Tiểu Khả rời đi, lúc Lãnh Ngạo khó chịu nhất chính là ban đêm, chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu anh tất cả đều là khuôn mặt tươi cười của
Khả nhi, còn có giọng nói như chim hoàng oanh kia nữa. Trước kia, có cô
bên cạnh làm bạn đi vào giấc ngủ, trong lòng anh cảm thấy vô cùng an
tâm, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày cô rời khỏi anh. Nếu sớm biết như vậy anh sẽ cài đặt thiết bị truy tìm trên người cô, như vậy cho dù cô có
biến mất thì cũng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay anh được.
Nghĩ đến là hối hận, trong đầu hỗn loạn vô cùng. Anh duỗi tay ra, không
kìm lòng được kéo cái gối màu trắng đến bên mũi ngửi, trên đó dường như
vẫn còn phảng phất mùi hương của Khả nhi. Tay anh lại dời xuống sờ lên
chỗ trống bên cạnh, vì Khả nhi đã đi nên vô cùng lạnh lẽo.
Nhớ lại những đêm có cô làm bạn, mái tóc cô dài đen như mực, da thịt
trắng ngọc, cho dù không cố ý khiêu khích mà chỉ nhắm mắt lại hô hấp đều đều thì anh vẫn sẽ bị cô mê hoặc, sau đó là chiếm lấy không chừng mực.
Nhưng toàn bộ những điều này đều đã bị lòng tham của chính anh thay đổi. Nếu không phải vì anh cứ khăng khăng muốn khai thác kim cương, lại đưa
Khả nhi ra hải đảo thì sao Khả nhi có thể bị người khác bắt đi? Kỳ thật
tài phú hiện tại của anh cũng đã đủ cho bọn họ phung phí mấy đời rồi,
chỉ cần ổn định sản nghiệp hiện tại thì sao anh và Khả nhi có thể bị
tách ra?
Càng nghĩ càng đau lòng, càng nghĩ càng không cam lòng, đêm đen dài đằng đẵng không có Khả nhi làm bạn, anh không thể nào đi vào giấc ngủ, cho
dù có ngủ được thì giấc ngủ cũng rất ngắn, chỉ cần một chút tiếng động
nhỏ cũng đã làm anh tỉnh lại, sau khi tỉnh thì không thể ngủ tiếp được
nữa.
Mà ban đêm hôm nay, Lãnh Ngạo rất không dễ dàng ngủ được lại bị một
tiếng động nhẹ đánh thức, tỉnh lại rồi, ngoại trừ nhung nhớ Khả nhi thì
cũng chỉ là nhung nhớ.
“Cốc cốc cốc.” Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
“Thiếu chủ, tôi là Lãnh Bà.” Sau tiếng gõ cửa là giọng nói của Lãnh Bà.
Lãnh Ngạo nhìn điện thoại, điện thoại đã tắt máy, sau khi khởi động lại
nhìn đồng hồ, đã ba giờ sáng, lúc này mà quản gia tới gõ cửa nhất định
là có việc gấp.
Anh nhanh chóng mặc quần áo, vặn nắm cửa, cửa còn chưa mở ra hết thì đã thấy Lãnh Bà cau mày, lo lắng không thôi.
“Thiếu chủ, phu nhân bà ấy…” Nói tới đây bà đã rơi nước mắt đầy mặt.
“Có chuyện thì nói mau!” Lúc này tâm tình của Lãnh Ngạo rất không tốt,
trên đời này chỉ có tin tức của Khả nhi mới có thể khiến anh hưng phấn
cực độ hoặc là đau lòng, ngoài ra cho dù có là mẹ đẻ thì anh cũng sẽ
không quan tâm.
“Phu nhân, bà ấy tự sát.”
“Chết rồi?” Giọng nói lạnh lùng, không có một chút đau buồn nào.
“May mà vệ sĩ phát hiện kịp lúc, nhưng vẫn mất máu quá nhiều, nhất định phải đưa đến bệnh viện cấp cứu!”
“Chuyện này rất cần thiết sao.”
“Có, nhưng nếu đi thuyền thì sẽ không kịp, nên tôi muốn xin thiếu chủ đưa…”
Lãnh Bà còn chưa nói xong, Lãnh Ngạo đã cười lạnh nói: “Muốn tôi lấy trực thăng đưa bà ta đến bệnh viện?”
“Đúng vậy, thiếu chủ.” Lãnh Bà nghẹn ngào: “Phu nhân là mẹ ruột của ngài, xin ngài nể tình mẹ con mà cứu bà một mạng.”
Ánh sáng ngoài hành lang rất mù mờ, đèn phòng ngủ cũng không bật, gò má
lạnh lẽo của Lãnh Ngạo một bên được ánh sáng yếu ớt ánh vào, một bên
chìm trong bóng đêm, ngay cả gương mặt âm dương như thế này cũng không
hề có một chút tình thương nào với mẹ mình.
“Lãnh Bà, bà càng ngày càng không có quy tắc.”
Lãnh Bà nghe vậy thì cúi đầu, tự biết mình đã mạo phạm thiếu chủ, bà cắn môi nói: “Xin lỗi, thiếu chủ, là tôi quá nóng vội.”
“Dẫn tôi đi xem!” Lãnh Ngạo không nói về chuyện lấy trực thăng, chỉ nhấc chân đi ra khỏi phòng, thân hình cao to của anh hắt lên hành lang, bóng đen lay động như ác ma quỷ mị.
Lãnh Bà đi phía sau cảm thấy không ổn, thiếu chủ nói đi xem, đường đến
đó lại mất vài phút nữa, phu nhân làm sao giữ được mạng. Bà đã làm việc ở nhà họ Lãnh vài thập niên, nhìn phu nhân gả vào Lãnh gia, nh