t người có thể trị bệnh!"
"Thật sao?" Lời này là của Đỗ Hạo.
Lâm San hít một hơi sâu, gật đầu nói: "Đúng vậy, không tin các ngươi có thể hỏi Liên đại nhân, ta với hắn đã gặp qua bệnh này, quả thật có thể trị khỏi!" Dứt lời, hướng mắt về phía Liên Phong.
"Liên đại nhân, lời của Phò mã là thật?" Đỗ Hạo truy vấn.
Liên Phong gật đầu: "Bệnh của hoàng thượng với chứng bệnh mà thần từng gặp được xác thực có chỗ giống nhau, cũng đúng như Phò mã nói, có người tuyên bố với chúng ta có thể trị được." Hắn có vẻ nói nhiều hơn Lâm San, rõ ràng rành mạch.
"Tốt!" Đỗ Hạo mừng rỡ, "Bổn vương phái ngươi lập tức xuất cung, đưa danh y về chữa trị cho hoàng thượng!"
"Ta cũng phải đi!" Lâm San ở bên cạnh xung phong.
"Không cho phép!"
"Không cho phép ngươi đi!"
Hai người cơ hồ trăm miệng một lời, Đỗ Diệp đứng một bên thấy vậy khóe miệng hơi nhúc nhích, lập tức nói: "Nếu bệnh của phụ hoàng có thuốc trị, tất nhiên đây là việc trọng đại, nếu Liên đại nhân cần, bổn vương có thể phái quân cho đại nhân sai phái."
"Không cần!" Đỗ Hạo thay Liên Phong từ chối, "Bổn vương sẽ phái thân vệ quân hỗ trợ Liên đại nhân tìm người, về phần hoàng huynh, dẫn đại quân ngàn dặm xa xôi về cung, sao không thay đổi xiêm y tá kiếm rồi đến thăm phụ hoàng?"
"Nhị đệ nói có lý, vậy ta cáo lui." Đỗ Diệp bất động thanh sắc lui ra ngoài, trước khi rời đi, hắn còn cố tình quay đầu liếc Lâm San một cái.
Nhìn đi! Chưa thấy ai ẻo lả sao? Muốn nhìn ngươi nhìn tam đệ đi! Cứ vậy tiếp thêm can đảm cho mình nhưng Lâm San vẫn bị ánh mắt kia làm toàn thân nổi da gà. Xem ra Đỗ Diệp này thật đúng là kẻ dễ không dễ bắt nạt!
Sau sự kiện trong tẩm cung, vì sớm tìm cho được giải dược, đêm đó Đỗ Hạo liền triệu tập thân vệ quân, định sáng sớm xuất hành cùng Liên Phong vào rừng cây tìm vợ chồng quái y. Lâm San không được đi, vô cùng oán niệm ngàn lượng tiền thưởng đã bay mất kia, cả đêm trằn trọc trên giường, không ngủ được.
Nhưng nghĩ lại nàng bỗng nảy sinh chút bất an khó hiểu, cảm thấy toàn bộ sự kiện thiếu sót gì đó, có chỗ nào đó không đúng. Nhưng suy nghĩ thật lâu vẫn không tìm được trọng điểm mà còn ngủ không được. Không phải ngày mai Liên Phong đi sao, nàng sẽ tịch mịch lắm chăng?
Lâm San trở mình trên giường vài lần, dứt khoát quyết định đứng lên lén thăm Liên Phong một chút. Tiểu Lục hầu hạ bên cạnh mở mắt hỏi: "Công tử, đã trễ thế này ngài còn định đi đâu?"
"Đi xem Liên đại nhân chuẩn bị thế nào."
"Xì, không phải là không quên được kim đao sao, công tử ngươi thật không có tiền đồ..." Tiểu Lục trở mình, ngủ lại trước khi Lâm San nổi giận.
"Ta sớm muộn gì cũng đưa ngươi đi Ỷ Hồng Lâu quét rác!" Lâm San một mình ở đàng kia nghiến răng nghiến lợi rồi mới vụng trộm ra ngoài.
Giờ đã là cuối hè đầu thu, ban đêm gió mát, Lâm San chỉ cầm một cái áo khoác đi ra, chốc lát cảm thấy hơi lạnh, đành phải thu mình tiếp tục đến chỗ Liên Phong.
Nàng đã quá quen thuộc với việc mò đường trong đêm, chốc lát đã đến chỗ Liên Phong, cửa sổ đóng rồi, chắc người đang ngủ trong phòng. Lâm San lo mình tùy tiện xông vào sẽ khiến Liên Phong nghĩ mình là kẻ trộm rút đao, vì lo lắng cho an toàn của chính mình, nàng gõ cửa sổ.
"Liên Phong? Tiểu Liên Phong? Liên Phong, Liên Phong? Tiểu Liên Phong, Liên Phong..."
Có người ở sau đập vào người nàng, Lâm San vội vàng quay đầu lại, thấy Liên Phong không biết từ khi nào đứng sau lưng, khóe miệng hơi động.
Lâm San hoảng sợ thiếu chút nữa đánh lại, nàng nói với Liên Phong: "Ngươi làm sao đứng ở đây mà không hé răng? Sẽ dọa người, dọa chết người... A? Ngươi cũng không ngủ được?"
"Ta vừa định đi tìm ngươi." Liên Phong nói.
"A." Lâm San bừng tỉnh đại ngộ bỗng nhiên cảm thấy kỳ cục, "Ngươi tìm ta làm gì?"
Liên Phong không trả lời, hỏi ngược lại: "Ngươi tìm ta làm gì?"
Ta? Lâm San xoay đầu nghĩ nghĩ thế nhưng không nghĩ ra mình tìm hắn làm gì, nhân tiện nói, "Không biết, ngủ không được, bỗng nhiên muốn đến xem... Ngươi không phải cũng nghĩ vậy? Ha! Chúng ta tâm linh tương thông!" Lâm San lập tức giống như phát hiện tân đại lục chụp lấy vai Liên Phong.
Tay nàng bị gió thổi, hơi hơi lạnh, ngón tay trong lúc vô tình chạm vào cổ Liên Phong, làm hắn không khỏi nhíu mày, cầm tay nàng.
"Sao để lạnh như vậy?" Hắn hỏi.
Động tác tới rất bất ngờ làm Lâm San ngượng ngùng, cả buổi mới nhẹ giọng: "Ha ha... Có... Hơi lạnh..." Lời còn chưa dứt, Liên Phong đã không chút do dự cởi ngoại bào, choàng qua nàng, xiêm y mang theo nhiệt độ cơ thể bao bọc lấy mình, Lâm San tâm can rung động.
"Bên ngoài lạnh lẽo, vào trong rồi nói." Liên Phong nói xong định kéo tay nàng đi vào, bỗng một lực mạnh đẩy hắn lui lại mấy bước, vừa vặn dựa trên tường."Ngươi..." Không đợi hắn phản ứng, Lâm San đã tiến lên hôn.
Tư thế này phải nói là rất kỳ quái, nam nhân cao lớn bị ép trên tường, nữ nhân nhỏ nhắn nhón chân hôn hắn, nhưng dưới ánh trăng dưới trải dài khắp hành lang, bầu trời đầy sao cùng gió đêm lay động bao phủ một đôi nam nữ hôn nhau, trong ánh sáng mơ hồ mông lung quả thực hệt như một bức tranh tuyệt đẹp. Sau hòn giả sơn, có người vừa chớm bước đi bèn dừng lại.
Lâm
