háu bé cố ý để lại thông tin này cho chúng ta?
- Tôi nghĩ vậy. Có thể nó đã nghe tên bắt cóc nhắc tới nơi này, nên cố ý muốn báo cho chúng ta.
- Là thật sao? – Việt vỗ vỗ trán có vẻ khó tin – Nó mới chỉ là một thằng bé năm tuổi.
- Mặc dù nó mới năm tuổi nhưng nó có thể nói tới bốn thứ tiếng thông dụng và đã từng đặt chân tới gần 20 quốc gia trong vòng năm năm qua – Phong
lạnh lùng nói.
- Sáng nay khi tôi chuẩn bị đồ đi học cho con, rõ ràng chưa có những hình này. Alex cũng chưa bao giờ chơi trò này trên
lớp với các bạn, hơn nữa những từ mà chúng tôi thường chơi với nhau đều
thuộc một chủ đề nhất định nào đó. “Thanh Thủy” là một khái niệm tương
đối lớn so với tầm nhìn của thằng bé – Linh khẳng định nói.
-
Tôi sẽ báo cáo lại với lãnh đạo. Chúng tôi sẽ lập tức gửi ảnh của cháu
bé và thủ phạm lên các cửa khẩu ở Hà Giang, đặc biệt tập trung lực lượng ở cửa khẩu Thanh Thủy.
- Cũng không nên ngoại trừ các cửa khẩu ở những nơi khác nữa – Phong vẫn dặn dò thêm.
- Điều đó là tất nhiên rồi – Việt gật đầu.
- Đi, chúng ta cũng đi thôi – Đại đỡ Linh dậy – Chúng ta lập tức xuất phát đi cửa khẩu Thanh Thủy.
- Đã gần ba giờ sáng rồi. Các anh chị nên nghỉ ngơi một chút, đợi trời
sáng rồi hãy đi. Chúng tôi sẽ liên hệ với công an tỉnh bạn và công an ở
các cửa khẩu, chuẩn bị đón lõng hắn và sẽ bắt nếu hắn xuất hiện – Việt
khuyên.
- Không cần đâu. Chúng tôi sẽ lên đường – Phong lắc đầu, sau đó cùng Đại và Linh đi ra xe riêng của anh.
Anh đưa hai người về nhà Linh trước, sau đó gọi điện cho lái xe của mình để anh ta chuẩn bị. Cuối cùng, chỉ sau đó một giờ đồng hồ, chiếc xe đã
tiến thẳng về Hà Giang.
Phong ngồi ở ghế trước, tranh thủ chợp
mắt một chút. Vì chiếc xe sẽ đi liên tục không nghỉ nên mọi người phải
thường xuyên đổi lái cho nhau, vì thế ai cũng cần nghỉ ngơi. Đại và Linh ngồi ở ghế sau. Linh không còn giữ được tỉnh táo nữa, vừa lên xe là cô
đã chìm vào giấc ngủ. Đại ngồi sát về phía cửa, ôm lấy cô, cho cô ngả
đầu gối lên đùi mình, lấy áo bông đắp lên người cô. Anh cũng dần dần
chìm vào giấc ngủ.
Linh không biết mình đã ngủ được bao lâu, khi tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi thì trời bên ngoài đã tang tảng
sáng, sương mù mờ mịt giăng trắng đường đi. Những chiếc xe khách đi
ngược chiều lao qua vun vút, ánh đèn rọi sáng trưng. Cô nhổm người dậy
khỏi lòng Đại làm cho anh cũng thức giấc theo. Anh vuốt má cô, khẽ giục:
- Kệ nó, cứ ngủ thêm chút nữa đi. Chúng ta mới tới Tuyên Quang thôi.
Nếu là bên công an gọi thì chắc chắn sẽ gọi cho Phong chứ không phải gọi
cho cô. Giờ phút này không còn điều gì quan trọng hơn việc đi tìm Alex
nữa nên Đại cũng không ngần ngại mà ngăn cản cô nghe máy.
Cuộc
gọi đổ chuông một hồi rồi kết thúc. Sau đó lại tiếp tục đổ chuông lần
thứ hai. Là từ quản lý của Cường. Nếu không phải có việc quan trọng thì
nhất định anh ta sẽ không gọi sớm thế này. Trong đầu Linh xuất hiện một ý nghĩ cực kỳ hãi hùng, cô bắt máy.
- Em Linh đây ạ! Có việc gì gấp thế anh?
- Cô đã tìm thấy Alex chưa?
- Bọn em đang đi Hà Giang tìm thằng bé.
- Cô… có thể trở về Hà Nội ngay không? – Do dự một chút, người trợ lý e dè đề nghị.
Nghe giọng anh ta khang khác, Linh cảm thấy dự cảm của mình đã đúng. Cô cắn răng, lắc đầu:
- Bọn em sẽ quay về sớm thôi.
- Cậu ấy… chủ tịch…
- Anh ấy làm sao? – Linh lo lắng hỏi khiến cho cả Đại ngồi bên cạnh và Phong vừa tỉnh giấc cũng phải quay lại nhìn.
- Bác sĩ nói… chủ tịch sẽ không qua khỏi hôm nay – Nói tới đây, viên trợ lý nghẹn lại không nói được gì nữa.
- Cái gì? Anh nói là không qua khỏi là sao? Tại sao lại như thế được?
- Tối qua cậu ấy có tỉnh lại một chút. Sau đó biết tin bé Alex bị bắt
cóc, cậu ấy lập tức lên cơn co giật, khó thở. Bác sĩ phải cấp cứu cậu ấy mới qua được cơn nguy kịch… Bác sĩ nói gan cậu ấy đã yếu lắm rồi, lại
thêm cú sốc làm nhồi máu cơ tim…
Hai bên đều im lặng. Vài giây sau, người trợ lý như đã lấy được hơi nên tiếp tục nói:
- Cậu ấy vừa mới lại tỉnh lại. Cậu ấy rất muốn gặp cô và Alex, nhưng tôi
không chắc cậu ấy có thể đợi được qua hết hôm nay. Nếu có thể, tôi xin
cô hãy quay về gặp cậu ấy. Tôi xin cô đấy. Ước nguyện cùng của chủ tịch
là có cô ở bên khi cậu ấy ra đi…
Giọng người đàn ông ở bên kia
đầu dây khàn dần đi, sau đó là tiếng nấc cụt. Rõ ràng là anh ta đã không giữ được bình tĩnh khi nói ra những lời van nài này nữa. Linh buông
thõng tay xuống, chiếc điện thoại cũng rơi cạch xuống chân. Cuộc gọi bị
ngắt.
- Em… em… phải làm gì bây giờ? – Linh hoang mang, nước mắt lại một lần nữa tràn ra.
Suy nghĩ rằng Cường đã sắp rời xa thế giới này làm cô sợ hãi tới phát khóc. Đại nắm lấy hai tay cô, muốn ôm cô vào lòng, chỉ thấy hai tay cô run
rẩy, lạnh ngắt. Ở trên, Phong cũng vừa nhận được một cuộc gọi. Sau khi
bình tĩnh cúp máy, Phong quay lại nhìn cô, quả quyết nói:
- Nếu em tin tưởng bọn anh thì cứ để bọn anh đón Alex. Còn em quay về Hà Nội đi.
- Em…
- Ừ, em hãy về đi. Bọn anh sẽ thuê xe ở thành phố Tuyên Quang và đi tiếp. Bọn anh sẽ đưa con về cho em – Đại vỗ nhè nhẹ lên tay cô – Về với cậu
ấy, một lần cuối