ù cậu ? Trước khi chuyển tới đây cậu không điều tra gì về ngôi trường
này sao ?
Leo
liếc mắt nhìn cô nhóc cười nhạt. Điều tra về trường sao ? Có chứ ! cậu có biết
là đánh nhau ở đây sẽ bị đuổi học, và thành tích của cậu ở trường cũ cũng đâu
có ít, nói thẳng ra lý do cậu được chuyển đến ngôi trường này là vì đánh nhau
nên bị hiệu trưởng cũ tống cổ, nếu mới ngày đầu chuyển trường đã gây chuyện thế
này thì đảm bảo cậu sẽ bị ông già tịch thu xe, cắt tài khoản, giam lỏng, tệ hơn
nữa là bị tống ra nước ngoài du học. Thế là hết bạn bè, hết chơi bời, hết đàn
đúm, cuộc đời cậu coi như cũng…chấm hết….
Chậc…chậc
!!!! Cũng đáng lo lắm… Nhưng con nhóc này….Nó nghĩ rằng chỉ vì vậy mà cậu không
dám làm gì nó sao, nhầm to rồi bé con. Cái danh đại ca của cậu đâu phải chỉ đặt
ra cho bọn đàn em gọi chơi đâu chứ. Cậu không muốn đánh con gái, nhưng thiếu gì
cách để xử đẹp con nhỏ này.
-Cô
khá lắm, nhóc con. Tôi sẽ không đánh cô !
Leo
lùi dần ra. Anh Vũ cười thầm, còn tưởng ghê gớm lắm, hóa ra tên này cũng chỉ là
con sư tử giấy, mới hù một chút đã sợ vãi linh hồn ra rồi, vậy mà bọn kia cũng
gọi nó là đại ca. Đúng là hữu danh vô thực mà. Nhưng như vậy lại tốt, đỡ phải
có thêm những rắc rối không nên có…
- Vậy
là cậu sáng suốt lắm đó, vậy…
-Tụi
mày….Không để cho Anh Vũ kịp vui mừng, Leo quay sang đám đàn em ra lệnh.-Đánh
hai thằng đó cho tao, đánh cho tụi nó không thể lết đến bệnh viện luôn cho tao.
-Rõ
!!! đại ca !!!
Bọn
này nãy giờ chỉ chờ có thế, lập tức vung gậy tới tấp vào hai người này.
Không
đánh cô…Nhưng đánh bạn cô ???????
-Dừng
lại đi !!!!
Anh
Vũ giật mình vội chạy đến nơi hai người bạn, nhưng đã bị Leo giữ lại, xô mạnh
vào bức tường phía sau. Nhìn đám thuộc hạ của mình đang đánh túi bụi hai người
kia, cậu cười nhạt quay lại:
-Bé
con ! Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng. Nếu cô không chịu xin lỗi tôi bằng cách
mà tôi nói khi nãy. Tôi sẽ cho cô xem cảnh hai thằng bạn thân của cô được đưa
vào bệnh viện trong tình trạng như thế nào !
-Hahaha…Máu
me bê bết, tay chân gãy vụn…
-Cái
tội dám đụng vào đại ca Leo của bọn tao là như vậy đó…
-Tụi
mày tới số rồi….
Những
thanh sắt trắng lóe vung tới tấp vào hai người kia. Anh Vũ hốt hoảng gào lớn…
-Dừng
lại !!! Leo!!!!. Họ đang bị thương, các cậu không thể đánh họ như vậy được…
Trái
với vẻ hốt hoảng của Anh Vũ, Leo vẫn nhìn cô bình thản mỉm cười.
-À…Báo
cho cô biết. Hai thằng này hôm qua đánh lén tôi. Tôi không biết cô và tụi nó là
thuộc hạ của ai, tại sao lại muốn gây chuyện với tôi, Nhưng nếu phải lên phòng
hiệu trưởng làm đơn chuyển trường thì hai thằng này cũng không thoát đâu.
-Leo!!!
Dừng lại ! Anh Vũ nhíu mày nhìn cậu.
-Cầu
xin tôi đi !
Một
loạt gậy sắt lại vung tới tấp vào hai người bạn của Anh Vũ, hai người đã bị dồn
vào một thân cây to, và xem ra cũng đã hết sức chống đỡ rồi. Một tên đi tới trước
mặt Lãm vung cây gậy sắt lên nhằm đầu cậu giáng xuống, đầu Lãm đang bị thương,
vẫn còn phải quấn băng trắng, dính phải một gậy nữa cậu sẽ vào bệnh viện ăn
cháo là cái chắc. Leo liếc thằng nhóc cười nhạt, cậu đang chờ con bé trước mặt
mình quỳ xuống khóc lóc cầu xin cậu tha cho bạn nó, phải như thế thì mới khôi
phục được danh dự của cậu bị nó bôi nhọ tối qua….
Nhưng….
Phập….!!!!!!!!!!!!!!
Một
con dao nhỏ phóng qua mặt tên cầm gậy và cắm ngập vào thân cây bên cạnh, cả bọn
tái mặt, theo hướng con dao bay tới, họ đã nhận ra thủ phạm…
-Dừng
lại? Hay là muốn ăn dao?
Anh
Vũ lạnh lùng quay tròn con dao nhỏ trên tay nhìn bọn kia cảnh báo. Đã quá thời
gian dự đoán, xem ra người ấy hôm nay không đi qua nơi này, Anh Vũ không thể chờ
đợi thêm được nữa, đành phải tự mình giải quyết bọn này thôi. Chậc ! Thật tội
cho cái quyết tâm “rửa tay gác kiếm” của cô nhóc. Đã thế hôm qua cô còn cố gắng
ăn chay niệm phật nữa chứ. Tất cả chỉ tại bọn trẻ trâu này mà quyết tâm của cô
đã thành công cốc. Vậy thì bọn này ! Tụi mày chuẩn bị mà lãnh hậu quả đi!
-Ái
chà ! Xem ra cô cũng có chút bản lĩnh đó chứ. Cô không phải dạng con gái bình
thường. Nếu vậy tôi cũng không ngần ngại xuống tay với cô nữa. Sẵn sàng ăn đòn
rồi chứ ?
Leo
bẻ nắm tay rốp rốp đi lại gần Anh Vũ, cô nhóc hơi nhíu mày, không nghĩ là sẽ phải
dùng đến cách này. Nhưng rồi có một bóng dáng quen thuộc thấp thoáng từ xa xa
đang đi lại. Cô cười nhạt và cất con dao vào trong người. Rồi ngồi phục xuống
ôm đầu….
Rồi…
-Á
Á Á Á…!!!!
Cô
nhóc đột nhiên hét lên thất thanh nhìn Leo đầy sợ hãi….
Và….
-CHUYỆN
GÌ THẾ ???? CÓ CHUYỆN GÌ THẾ ????
Cả
đám còn đang ngơ ngác trước hành động kì quặc của cô nhóc thì đã có một ông thầy
giám thị ở đâu vội vàng chạy lại…Và…Đây chính là “ Người ấy” mà Anh Vũ đang chờ
đợi…
-Các
cậu đang làm gì thế này ? Đánh nhau hả ? Sao các em dám đánh nhau trong trường
thế này hả ? ( Chậc ! Vì không có thời gian kéo nhau ra bên ngoài chứ sao).
-Thưa
thầy…em không đánh nhau…Anh Vũ nhìn ông thầy với ánh mắt sợ hãi tha thiết,
khuôn mặt trắng bệch run rẩy. Chẳng mấy khi có cơ hội phô diễn tài năng đóng
phim…-Em đang đi vào lớp thì nghe
