hú Mạnh cùng mẹ kết hôn. Như vậy cậu sẽ giống như Hắc Miêu, cơm cũng ăn không đủ no. Còn có thể vừa lạnh vừa đói té ở trên tuyết.
“Hoàn Tử nghe lời, bà ngoại tối nay làm đồ ăn ngon cho cháu nha.” Mẹ Diệp cười híp mắt đi tới, một tay ôm Hoàn Tử vào trong ngực, vừa an ủi cậu, vừa nhìn Diệp Chi nháy mắt, ý bảo cô đi nhanh một chút.
Con gái đã hai mươi tám tuổi rồi, khó khắn lắm mới có một người đàn ông tốt ở bên, Mạnh Trường Thụy, sao có thể bỏ qua được? Không thể để tiểu quỷ này quấy rối được.
Diệp Chi lặng lẽ gật đầu một cái xoay người, đang muốn rời đi, sau lưng chợt vang lên tiếng khóc nức nở của Hoàn Tử.
Đứa trẻ ở trong ngực bà ngoại hết sức uốn éo, hai cái chân nhỏ đạp loạn lên, giùng giằng muốn đi xuống, lại bị mẹ Diệp ôm thật chặt, không thoát ra được.
Vừa nóng vừa giận, chu cái miệng nhỏ, nước mắt nhất thời chảy ra như suối.
Diệp Chi quyết tâm không để ý tới cậu, cũng không quay đầu lại đi xuống lầu dưới, nhưng mới đi xuống một tầng lầu, vẫn nghe thấy tiếng khóc khàn cả giọng của con trai, giống như là bị mẹ bỏ rơi, khóc thở không ra hơi.
Diệp Chi thở dài, xoay người quay lại. Ôm con trai từ trong tay mẹ Diệp, nước mắt cho cậu, “Ngoan, đừng khóc, mẹ dẫn con đi.”
“Trời sanh cái bệnh thương người. Đứa bé nháo một lúc là hết.” Mẹ Diệp ở bên cạnh ai oán nói: “Để ý đến nó làm cái gì?”
Hoàn Tử nghe được mẹ Diệp nói như vậy, hai con tay nhỏ bé nhanh chóng ôm chặt cánh tay Diệp Chi, như con thú nhỏ ngẩng đầu nhìn chằm chằm mẹ Diệp, mắt nhỏ dài trợn tròn lên, mang theo chút sát khí.
“Cái thằng nhóc này.” mẹ Diệp tức thiếu chút nữa giơ chân, muốn đưa tay bế cậu xuống, nhưng rốt cuộc vẫn không nỡ, chỉ hung hăng đóng cửa lại, bỏ lại một câu tức giận “Hai ngươi cút hết đi.”
“Chọc cho bà ngoại tức giận rồi đó.” Diệp Chi búng nhẹ trán Hoàn Tử một cái “Lần này, mẹ nhân nhượng con một lần, lần sau không được như vậy nữa, biết không?”
Hoàn Tử liền vội vàng gật đầu, ngẩng đầu nhìn Diệp Chi cười ngọt ngào, lộ ra trên má phải lúm đồng tiền, “Dạ, mẹ.”
“Tiểu tử thúi.” Diệp Chi cũng cười.
Xuống dưới, Diệp Chi thuê xe chạy thẳng tới quán ăn cũ. Hoàn Tử ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài nhanh chóng xẹt qua, khụt khịt cái mũi, trong lòng mơ mơ hồ hồ hình thành một khái niệm: dùng khổ nhục kế đối với mẹ là tốt nhất.
Lúc bọn họ đến, Mạnh Trường Thụy chờ sẵn ở nơi đó, nhìn thấy Hoàn Tử sửng sốt một chút, vốn nghĩ là chỉ hai người gặp nhau, không ngờ còn dẫn theo con riêng.
Ngây ngẩn mấy giây thôi, thật ra Mạnh Trường Thụy cũng rất thích Hoàn Tử , cảm thấy đứa trẻ im lặng như vậy nhưng chơi rất tốt.
“Hoàn Tử, chú Mạnh thấy con lại cao thêm một chút rồi nha.” Hoàn Tử đối với việc mình cao thêm có rất nhiều ý niệm, nhiều lần lúc sinh nhật cũng nguyện, muốn nhanh lớn để bảo vệ cho mẹ thật tốt.
Những lời này của Mạnh Trường Thụy vừa đúng tâm tư của cậu, oán khí trong lòng đứa trẻ cũng tản đi không ít, nhưng vẫn nhìn Mạnh Trường Thụy không vừa mắt, bất kỳ ai muốn cướp mẹ của cậu đều không phải là người tốt.
Cậu học trên TV , chỉ nhìn Mạnh Trường Thụy gật đầu một cái, rồi đến chỗ ngồi cúi đầu nhìn ngón tay của mình, bất luận Mạnh Trường Thụy hỏi thế nào đều không trả lời.
Thật may Mạnh Trường Thụy rộng lượng, không cùng cậu so đo, mặc dù không thành công cùng Diệp Chi ăn bữa cơm hai người, cũng không thể nhân cơ hội lần này thổ lộ lần nữa, nhưng ít nhất cũng đã nhìn thấy người ăn một bữa cơm, không khí cũng không tệ lắm, trừ Hoàn Tử mặt lạnh không nói lời nào.
Ăn cơm tối xong, Mạnh Trường Thụy còn muốn cùng Diệp Chi đi dạo một vòng, nhưng Hoàn Tử ngồi đối diện anh lại ngáp, thỉnh thoảng còn dùng cặp mắt ướt nhẹp tội nghiệp nhìn Diệp Chi , khiến Mạnh Trường Thụy mấy lần muốn mở lời nói nhưng không thể nói ra được.
Chỉ có thể nhìn hai mẹ con Diệp Chi đi ra khỏi khách sạn.
“Đã trễ thế này rồi, để anh đưa mẹ con em về nhà, lên xe đi.” Mạnh Trường Thụy mở cửa xe, nói Diệp Chi với Hoàn Tử lên xe.
Diệp Chi định không muốn phiền toái anh ta, nhưng cửa xe người ta cũng mở ra rồi, cự tuyệt nữa thì có vẻ mình đang làm kiêu, nhìn Mạnh Trường Thụy cười cười, “Được.” Đang chuẩn bị lên xe, lại thấy Hoàn Tử bướng bỉnh, đứng im tại chỗ không chịu đi.
“Diệp Cảnh Thâm.” Diệp Chi nhíu lông mày, lần này là giận thật.
“Mẹ, con không muốn. . . . . .” Hoàn Tử quơ quơ cánh tay Diệp Chi, cầu khẩn nói: “Chúng ta tự về nhà cũng được mà.”
“Diệp Cảnh Thâm, lên xe ngay, con hôm nay như vậy thật không ngoan, mẹ rất thất vọng về con.”
Hoàn Tử mấp máy môi, mắt đỏ lên, nhưng cũng không chịu lên xe, cậu không muốn chú Mạnh đưa về nhà, không muốn chính là không muốn.
Hoàn Tử từ nhỏ sức khỏe đã yếu ớt, lại nghe lời, Diệp Chi hầu như chưa bao giờ trách mắng cậu, mỗi lần nói chuyện với cậu đều là nhỏ nhẹ khuyên bảo, nhưng lần này một chút cũng không lưu tình, lời nói nghiêm nghị, một chút cũng không có nhu hòa.
Đứa trẻ uất ức nước ở trong hốc mắt lăn qua lăn lại, cũng không nói chuyện, chỉ quật cường đứng tại chỗ, nói gì cũng không chịu lên xe. Trong lòng lại hận Mạnh Trường Thụy, nếu không phải anh ta, mẹ nhất định sẽ không tức giận với m