úc Kỷ Lâm liếc mắt nhìn sang, anh đã nhanh chóng kéo cửa ra chạy ra ngoài, “Tớ đi.”
Kỷ Lâm không cùng anh ta so đo nữa, nghiêm túc dạy Hoàn Tử đá chân. Dáng người anh rất ổn, lúc này hơi cúi đầu, nghiêng một bên gò má, càng lộ vẻ mặt mày hếch lên, rất xinh đẹp.
Nhưng vẻ xinh đẹp này không giống như anh bình thường tùy ý lộ ra ngoài, ngược lại có mấy phần dịu dàng, thậm chí động tác, ánh mắt đều là nhu hòa.
Hoàn Tử mím môi nhìn Kỷ Lâm, chợt nhớ tới ba của mình.
Cậu không biết mình tại sao lại không có ba, cậu cũng không dám hỏi, sợ người khác nghe sẽ nói xấu mẹ. Nhưng Vu Thành Bác có ba, ba cậu ta sẽ nằm ở trên sàn nhà để cho cậu ta cưỡi ngựa, còn có thể len lén nhét tiền cho cậu ta xài vặt.
Cậu. . . . . . Thật hâm mộ.
Nếu như cậu có ba, có phải cũng sẽ giống như huấn luyện viên Kỷ, dịu dàng với cậu như thế này hay không?
Sẽ nhìn cậu cười, cũng sẽ mang cậu đi chơi.
Khi đó cậu cũng có thể đứng ở trước mặt Thành Bác nói ‘Đây là ba mình.’
“Hoàn Tử, Hoàn Tử?”
Giọng nói của Kỷ Lâm cắt đứt suy nghĩ của Hoàn Tử, cậu ngước mắt nhìn Kỷ Lâm, anh không tiếng động hỏi thăm.
“Cháu. . . . . . Mẹ cháu hôm nay sao lại không tới?” Kỷ Lâm ho khẽ, cúi đầu dường như không chút để ý hỏi một câu.
“Mẹ đi làm.” Hoàn Tử nghiêm túc đáp một câu.
Kỷ Lâm thất bại thở dài, mình tại sao lại quên, hôm nay là Thứ hai, Diệp Chi đương nhiên là đi làm, thời gian gần đây thật là có chút hồ đồ rồi.
Được đáp án của Hoàn Tử, Kỷ Lâm không có hỏi Hoàn Tử về Diệp Chi nữa, cho cậu đá chân xong, rồi dẫn cậu qua chơi với Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc hiện tại rất hoạt bát, một khắc cũng không ngồi yên, thấy cái gì cắn cái đó, thích nhất cùng người khác quậy phá, móng vuốt nhỏ nơi này hạ xuống, nơi đó lại cong lên, làm cho cả nhà họ Kỉ không yên tâm.
Ngay cả cánh tay của Tiểu Ngư cũng bị nó để lại dấu, thật may là tiểu cô nương kiên cường, chỉ có ba vết cào nhỏ còn người không có sao, vui vẻ cùng Tiểu Hắc chơi.
Tiểu Hắc không biết thế nào, mặc dù là Kỷ Lâm nuôi, bình thường lại thích chơi với Hoàn Tử nhất, mỗi lần vừa thấy Hoàn Tử ngồi xuống trên võ đài, nhất định sẽ chạy tới bò lên trên người cậu ta.
Hoàn Tử cũng là người khó chịu tính tình lạnh nhạt, nó bò một lần, Hoàn Tử đuổi một lần, chỉ có lúc không ai, mới len lén ôm Tiểu Hắc hôn một cái, sờ một cái.
Nhưng Tiểu Hắc vẫn như cũ không có chút nào để ý sự lạnh nhạt của Hoàn Tử, đối với Hoàn Tử vẫn rất thích, thường bị Kỷ Lâm gãi cằm mắng mèo nhỏ háo sắc.
Gần tối, Diệp Chi tới đón Hoàn Tử, Kỷ Lâm tìm lý do khiến Bạch Kỳ giữ Hoàn Tử, bản thân thì gọi Diệp Chi ở bên ngoài vào, cầm đôi giày kia nhét vào trong ngực Diệp Chi.
Trong ánh mắt Diệp Chi lộ vẻ khó hiểu, anh xoay mặt mất tự nhiên nói: “Trả cô, giày xăng-̣đan.”
Diệp Chi giờ mới hiểu được anh muốn làm gì, trả lại giày cho anh, “Tôi không thể nhận, chiếc giày kia vốn không phải do anh làm hư, tại sao có thể nhận cái giày này của anh được chứ.”
“Là do tôi rút ra bị gãy.” Kỷ Lâm lại kiên trì, “Tôi phải chịu trách nhiệm, chỉ là tôi không biết cô thích loại nào, chỉ tùy tiện mua một đôi.”
“Cái này thật sự là không được, huấn luyện viên Kỷ, tôi cám ơn anh, nhưng là. . . . . .”
“Cầm đi.” Thấy Diệp Chi không nhận, trong lòng Kỷ Lâm có chút nóng nảy, trực tiếp bắt cổ tay Diệp Chi, không để cho cô đẩy ra, “Dù sao là dựa theo cỡ chân của cô mua, cô không phải nhận tôi chỉ có thể vứt đi.”
Theo cỡ chân? “Làm sao anh biết cỡ chân của tôi?”
“Khụ khụ, ngày đó tôi thấy cỡ chân dưới đế giày.” sắc mặt Kỷ Lâm trở nên hồng, thật may là trong hành lang mờ tối nhìn không rõ, “Cho nên cô cứ cầm đi, nếu không trong lòng tôi rất áy náy.”
Diệp Chi cúi đầu nhìn túi ny lon lớn trong tay, thật là khó khăn, giày này cô thật sự không thể nhận, cũng không muốn nhận, nhưng Kỷ Lâm đã nói đến mức này, cô không nhận cũng không tốt lắm.
Ở tình thế khó xử, căn bản không để ỷ tay Kỷ Lâm vẫn nắm cổ tay của cô không có buông ra.
“Cầm đi, tôi cũng không có bạn gái, nó ở trong tay tôi căn bản cũng không dùng tới.”
Ở bên trong lòng của Diệp Chi cũng đang mâu thuẫn, đại não cũng có chút hỗn loạn, nghe Kỷ Lâm nói anh không có bạn gái, lập tức phản xạ tiếp một câu, “Anh không có bạn gái? Sao lại như thế.”
“Tôi cũng không biết.” Kỷ Lâm thấy Diệp Chi đã không còn kháng cự anh cầm đôi giày kia, len lén thở phào nhẹ nhõm, khéo léo dời đi đề tài, “Tôi ở trong quân đội cũng không tiếp xúc với phụ nữ.”
Thật đáng thương a, dáng dấp tốt như vậy, thật sự là lãng phí. Diệp Chi ở trong lòng vì Kỷ Lâm tiếc hận, nháy nháy mắt, “Nếu không. . . . . . Tôi giới thiệu giới thiệu cho anh một người đẹp nha?”
“Không cần.” Kỷ Lâm lập tức đáp một câu, “Tôi tạm thời còn chưa có tính toán chuyện yêu đương.”
Ah, hóa ra là như vậy, nhưng cũng tốt, mình cũng nhiều năm nay cũng chỉ lo nuôi dạy Hoàn Tử, thật đúng là cũng không biết nhiều người.
Diệp Chi cúi đầu nhìn giày trên tay mình, suy nghĩ một chút nói: “Huấn luyện viên Kỷ, Chủ nhật tôi mời anh ăn cơm, anh thích ăn cái gì?”
Kỷ Lâm vừa định nói không cần, há miệng, lại trở thành “Cái gì cũng được, tôi không kén ăn.”
“Như vậy à, vậy thì tốt, tôi v