Polly po-cket
Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323915

Bình chọn: 7.00/10/391 lượt.

n đứng ở một bên, dùng ánh mắt trầm tĩnh, tò mò quan sát tất cả. Ánh

mắt của hắn nhu hòa lại, ngồi xổm xuống nở nụ cười đẹp mắt, nói với Khê

Đình: “Khê Đình, có nhớ chú không?”

Khê Đình gật đầu, hỏi: “Chú, chú đã đi đâu vậy?”

Hắn cười cười không nói, sờ đầu Khê Đình rồi đứng lên, nói với Ngu Nhan

sắc mặt trắng bệch đứng ở bên cạnh: “Chị, chị cứ yên tâm cùng Khê Đình ở lại nơi này trước, hai ngày nữa em sẽ nhờ người sắp xếp chỗ ở khác cho

chị.”

Khóe môi Ngu nhan hơi giật giật, muốn nói lại thôi.

“Chuyện coi như xong, chị cũng đừng suy nghĩ nhiều. Chỉ là…”, giọng nói

Dạ Nhiên chợt biến chuyển: “Nếu ai còn dám không biết sống chết bắt nạt

chị, em sẽ tự mình động thủ giải quyết hắn.”

Ngu Minh đứng thẳng một bên, sắc mặt không khỏi biến đổi, Dạ Nhiên lạnh

mặt nhìn hắn một cái, đứng dậy đi vào thư phòng của Nhiếp Bá Khôn.

Bên trong thư phòng, Nhiếp Bá Khôn mang kính lão nhìn bản đồ, thấy hắn

đi vào đặt mắt kính xuống, sắc mặt hòa ái lại đầy trách cứ nhìn hắn:

“Con thật là càng lúc càng lỗ mãng, vì mấy người không biết sống chết

kia mà tự mình mạo hiểm như vậy.”

Dạ Nhiên nói: “Lúc trước khi con còn là thuộc hạ của Dạ Hiển, chị em bọn họ đã từng giúp con một việc lớn, cũng coi là từng có quan hệ sinh

mạng.”

Nhiếp Bá Khôn thở dài, gật đầu một cái: “Cũng đúng, chúng ta lăn lộn trên giang hồ không thể không nhắc đến chữ nghĩa. Dù

sao lần này chúng ta cũng để lộ hành tung, không chừng cảnh sát sẽ tìm

được đầu mối rồi chạy tới đây lục soát. Con mau rời đi, ngày mai sẽ hành động."

Dạ Nhiên gật đầu: "Được."

Nhiếp Bá Khôn nhìn hắn, ánh mắt lộ ra cảm xúc phức tạp, trong đó có một thứ dường như có thể gọi là dịu dàng.

Dạ Nhiên dừng một chút, đi tới, chỉ thấy bản đồ Canada để mở trên bàn. Vừa rồi Nhiếp Bá Khôn đang nhìn cái này.

Dạ Nhiên thoáng trầm mặc, nói: "Cha, cha cũng đừng lo lắng, con sang đó chiếm giữ thiên hạ rồi chờ cha qua."

Nhiếp Bá Khôn nói: "Được."

Dạ Nhiên lấy một chiếc hộp từ trong ngực ra, đưa cho ông ta: "Cha, tặng cho cha."

Nhiếp Bá Không mở ra, bên trong là một chiếc đồng hồ vàng chạm khắc kim

cương tinh mỹ. Ông chậm rãi vuốt ve mặt ngoài, buồn bã nói: "Con thật có lòng."

"Cha cũng sắp đại thọ 60 rồi, đáng tiếc con không thể cùng cha trải

qua..." Dạ Nhiên lấy chiếc đồng hồ ra đeo vào tay ông: "Hình như không

tệ."

Nhiếp Bá Không lẳng lặng quan sát mặt ngoài, nói: "Rất thích hợp, A Thành, cha rất thích."

Dạ Nhiên khẽ cười.

Rời khỏi thư phòng của Nhiếp Bá Không, Dạ Nhiên đưa một chiếc hộp điều

khiển TV nho nhỏ cho Ngu Minh đang đứng đợi bên ngoài, lạnh lùng nói:

"Nếu như Bùi Thù Thành tìm tới....Tiễn cha con bọn họ cùng đi."

Ngu Minh vuốt cằm nói: "Được."

Dạ Nhiên dừng bước, trong ánh mắt sâu thẳm phức tạp có gì đó chợt lóe lên, thoáng qua rồi biến mất.

Hắn quay đầu lại: "A Minh, ngày mai anh sẽ rời đi, trước lúc đi sẽ tự

mình sắp xếp mọi thứ cho Ngu Nhan và Khê Đình thật tốt, cậu không được

quấy rầy họ, anh sẽ phái A Vệ trông chừng."

Sắc mặt Ngu Minh lập tức trở nên tái xanh.

Dạ Nhiên ngầm thở dài, sắc mặt âm trầm, im lặng rời đi.

***

Ngu Nhan nằm trên giường, suy nghĩ rối ren, làm cách nào cũng không ngủ

được, ngược lại Khê Đình nằm bên cạnh lại ngủ rất ngon. Cô lại ngắm

khuôn mặt nhỏ nhắn an tĩnh của Khê Đình một cái, thở dài, đứng dậy đi

tới phòng vệ sinh.

Trong nháy mắt đóng cửa lại, cô hoảng sợ hai mắt trợn to: trong gương hiện ra bóng dáng của một người đàn ông.

Cô vừa há miệng liền bị hắn che lại thật chặt.

Tay hắn thu lại, đột nhiên đem cô ôm chặt vào trong ngực mình, cúi đầu

hôn lên cần cổ xinh đẹp động lòng người của cô, cô ra sức giãy giụa, cổ

họng phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào. Hắn ghé vào tai cô nhẹ giọng nói:

"Kêu đi, kêu lớn tiếng lên, đánh thức Khê Đình dậy, gọi anh tới, để anh

ấy bắn một phát giết chết em."

Cô bất động, nươc mắt bất lực lại không tình nguyện chậm rãi chảy xuống từ đôi mắt xinh đẹp.

Ngu Minh khẽ thở dài, kéo váy của cô ra: "Em biết rõ chị không bỏ được, chị, trên thế giới này chỉ có chị là hiểu em nhất."

Ngón tay thon dài sạch sẽ ma xát nụ hoa mềm mại tuyết trắng đang ưỡn

thẳng của cô, đùa giỡn nhụy hoa xinh đẹp, chiếc gương sáng soi rõ cảnh

tượng xấu hổ tà ác này. Ngu minh thở dài, nhỏ giọng nói: "Chị, chị xem,

thật đẹp. Chúng ta vốn dĩ nên ở chung một chỗ, chẳng phải sao?"

Tay của hắn trượt xuống dưới...

Ngu Nhan run rẩy nhắm mắt lại.

***

Ngày hôm sau, Thù Thành về đến nhà khi trời đã sáng.

Liên Sơ lập tức nhảy dựng từ ghế sô pha: "Thù Thành, tình hình thế nào?"

Thù Thành lắc đầu.

Liên Sơ nhìn thấy sắc mặt của anh, trong lòng trầm xuống, đi tới dịu

dàng nói: "Đừng quá lo lắng, dù thế nào bọn họ nhất định cũng phải lọ

diện, cẩn thận sắp xếp lại nhất định sẽ tìm được manh mối."

Thù Thành gật đầu: "Đúng vậy, tuy Dạ Nhiên cố tình tạo ra một vụ tai nạn giả, bất quá, anh co cảm giác bọn họ đã chạy đến thành phố N."

"Thành phố N?"

"Đúng vậy, theo điều tra tính toán thời gian xuất hiện của bọn họ, vừa

đúng thành phố N cũng nằm trong phạm vi thích hợp. Hơn nữa, đường ven

biển của thành phố N rất dài, lẩn t