g nói, cương thẳng sống lưng.
“Nhiên Nhiên?”
Thư Yểu Ninh đang đứng một mình ở ban công đối diện cầu thang lầu hai, ánh
đèn mờ ảo chiếu lên người anh ta. di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn Cô không nói
gì, đi thẳng vào phòng bà nội, dùng sức đóng cửa thật mạnh.
Người đàn ông đứng yên tại chỗ, ánh mắt phức tạp nhìn về phía cửa phòng đóng chặt.
Thời gian không buông tha một ai, cô bé năm đó giờ đã trưởng thành, và cùng
với sự trưởng thành...... Ngăn cách với bọn họ, với người nhà họ Thư
dường như cũng tăng lên.
“Anh cả,” từ lúc hai người đi lên, Thư Yểu Ninh đã thấy, nhưng đợi đến khi Yểu Nhiên đi mới mở miệng, “Về lúc nào?”
Vẻ mặt Thư Yểu Nhiên bình tĩnh, xem Yểu Nhiên như không tồn tại. Thư Yểu
An biết rõ trước giờ vẫn vậy, nhưng vẫn thấy không quen.
“Vừa về.” Thư Yểu An cau mày, cuối cùng nói về một đề tài khác, “Sao lại để vị hôn thê một mình dưới kia?”
Thư Yểu Ninh hít một hơi thuốc, “Có Khởi Khởi theo cô ấy, anh cả, anh đừng dính líu gì với Thư Yểu Nhiên.”
Thư Yểu An nghe ba chữ này từ miệng Thư Yểu Ninh, chỉ cảm thấy tràn đầy xa lạ.
Thư, Yểu, Nhiên.......
Tại sao?
“Yểu Ninh, em hình như đã quên một chuyện.” Sự xa lánh trong giọng Thư Yểu
Ninh khiến Thư Yểu An nhíu mày, “Nhiên Nhiên cũng là con cháu nhà họ
Thư, là em gái của em.”
“Em không nói là không phải.”
“......Em xem thái độ của em kìa, em sẽ đối với Khởi Khởi như vậy sao?”
Thư Yểu An không muốn trách móc nặng nề Thư Yểu Ninh, nhưng thân là anh cả, cảm thấy phải công bằng.
“Anh cả, anh cứ phải biến không khí thành như vậy sao?” Hai người cứ không ai nhường ai, sẽ tan rã trong không vui.
“Nhiên Nhiên thay đổi rất nhiều.” Thư Yểu An có vẻ trầm tĩnh hơn Thư Yểu Ninh
nhiều, “Rất nhiều người nói Khởi Khởi giống Nhiên Nhiên, nhưng anh lại
thấy...... Hai đứa không giống nhau.”
Thư Yểu Ninh nhăn mày, “Vốn là không giống.”
“Khởi Khởi càng lúc càng giống Nhiên Nhiên trước kia, mà Nhiên Nhiên......
Lại trở thành một người khác.” Thư Yểu An mỉm cười, giọng nói nhàn nhạt, nhưng từng lời lại như đá tảng, chấn động Thư Yểu
Ninh.๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n Thư Yểu Ninh rất bài xích những lời
này, “Anh cả, anh nói gì vậy.”
Khởi Khởi chính là Khởi Khởi, không thể nào, và vĩnh viễn cũng sẽ không trở thành người khác.
Thư Yểu An là bộ đội đóng quân ở biên cương, một năm khó lắm mới về nhà
được một lần, có thể nói là cả năm không thấy người, do vậy, đối phương
thay đổi dù chỉ một chút cũng đã nhìn ra.
“Cảm thấy Khởi Khởi và
Nhiên Nhiên quan hệ rất tốt thôi.” Thư Yểu An cười nhẹ nói, “Lúc Khởi
Khởi vừa vào nhà liền thích quấn Nhiên Nhiên, đi học thì cùng trường
cùng lớp, hiện tại ngay cả chỗ làm cũng phải một nơi.”
Khác với Nhiên Nhiên, bởi vì Khởi Khởi từ nhỏ lạc bên ngoài, cho đến mười tuổi mới tìm được.
“Học cũng cùng một ngành.” Nói đến đây, Thư Yểu Ninh tràn đầy bất đắc dĩ,
“Khởi Khởi quá tùy hứng, lúc đầu còn làm rộn nói muốn làm phóng viên
ngoại cảnh, nhưng em không đồng ý.”
Ở tòa soạn báo bình thường,
phóng viên ngoại cảnh phải chạy ngược chạy xuôi cả ngày, chứ đừng nói
chi là tòa soạn báo quân sự, lỡ có thiên tai cũng không được trốn, phải
giữ vững tuyến đầu với chiến sĩ.
Khởi Khởi từ nhỏ đã chịu không ít khổ, mình làm sao nhẫn tâm để nó dẫm lên vết xe đổ.
“Cho nên Khởi Khởi chỉ cần ngồi trong phòng máy lạnh, sắp xếp tài liệu là
được.” Thư Yểu An cười, nhưng giọng nói lại trở nên lạnh lùng, “Mà Nhiên Nhiên....... Lại bôn ba cả ngày bên ngoài.”
Lúc Yểu
Nhiên vào phòng bà nội, nữ giúp việc đang đút bà ăn cơm tối. Bà lão thấy Nhiên Nhiên vội vẫy tay, “Nhiên Nhiên, mau tới đây với bà nội!”
Cô nhìn bà nội, nở nụ cười, “Bà nội.......”
Bà nội không thèm ăn cơm nữa, nên nữ giúp việc lau khô miệng cho bà xong
thì đi ra ngoài nhường chỗ cho Yểu Nhiên. Cô đi tới, ngồi chồm hổm dưới
đầu bà nội, “Bà nội, bà có nhớ con không?”
“Dĩ nhiên là nhớ,
nhưng so với Nhiên Nhiên...... Bà nội lo cho Khởi Khởi hơn.” Bà nội đưa
tay lên khẽ vuốt mái tóc dài mềm mại của cô, khuôn mặt đầy nếp có mấy
phần ưu sầu, “Đã mấy năm rồi Khởi Khởi không về, không biết ở bên ngoài
có bị người khi dễ hay không.”
Yểu Nhiên nhắm mắt lại, giọng nói hơi ách, “Bà nội yên tâm, chỉ có nó khi dễ người khác, chứ làm gì bị người khi dễ.”
“Cũng đúng, trong nhà, Khởi Khởi......rất quậy.”
Mấy năm trước, bà nội đột nhiên bị đột quỵ, mặc dù không nguy hiểm tính
mạng, nhưng để lại di chứng, di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn đầu óc càng ngày
càng không tỉnh táo, ở ngoài không về rõ ràng là Thư Yểu Nhiên, nhưng bà vẫn cứ nhớ là Thư Yểu Khởi......
Thật ra phân biệt được ai
là ai không quan trọng, chỉ cần cô biết, bà nội là thật lòng quan ta nhớ thương cô....... Như vậy đủ rồi.... ...
Yểu Nhiên cẩn thận tránh người dưới lầu một, dán tường chạy tới cửa, vừa định bước ra thì bị người chận đường.
Kỷ Ngân Viễn cười như không cười nhìn cô, vui vẻ nói, “Thư Yểu Nhiên, em là trộm hả?”
Cong lưng như mèo, còn cố ý trốn trong góc phòng, không phải trộm thì là gì.
Chung quanh đã có vài người khách chú ý tới hai người, Yểu Nhiên sợ đến mức
nhanh chóng bịt miệng anh lại, “Anh khôn