Polaroid
Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Doanh Trưởng Bắn Một Phát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323760

Bình chọn: 7.5.00/10/376 lượt.

thể làm lớn

chuyện, tình hình hiện tại, trừ xông vào không còn cách nào khác, nhưng

như thế có thể sẽ kinh động đến tư lệnh Kỷ ở lầu trên. Nghĩ đến đây, anh ta cũng không kiên trì nữa, dứt khoát xoay người rời đi.

Diệp

Tống Tống thấy anh ta rời đi, thở phào một hơi, người này rõ ràng là

kiêng sợ điều gì đó, nếu không cô đã không có cơ hội gọi người tới.

Thật may!

Diệp Tống Tống quay đầu lại nói với hai người tới, “Cảm ơn hai anh nhiều!”

“Đừng khách sáo, nhưng rốt cuộc là có chuyện gì vậy ?” Duy Sâm cau mày nói, “Người đàn ông kia là ai? Anh ta định làm gì?”

“Duy Sâm.” Người bác sĩ nam còn lại lắc đầu với Duy Sâm một cái, sau đó lo lắng nói với Diệp Tống Tống, “Cô không sao chứ?”

Diệp Tống Tống lắc đầu, “Các anh đến rất đúng lúc, nếu không chỉ sợ đã xảy

ra chuyện rồi.” Dừng một chút,๖ۣۜ Nói đến đây, dường như ngộ ra điều gì, Yểu Nhiên tiếp, “Đường Như xuất hiện ở đây, hẳn không phải là tình cờ ?!”

Từ ban đầu, Thư Yểu Ninh luôn không ngừng nói này nọ để cô hiểu lầm Kỷ Ngân Viễn, mà Đường Như vẫn không ưa cô muốn cô rời khỏi anh, cho nên qua chuyện lần này muốn cô chủ động buông tay!

Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ đây là lý do phù hợp nhất, nhưng điều cô không hiểu là, tại sao Thư Yểu Ninh phải phối hợp với Đường Như?

Hơn nữa.... ... Hai người họ biết nhau như thế nào?

“Đây không phải là vấn đề cô cần quan tâm.” Thư Yểu Ninh không hề phủ nhận, tầm mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.

Yểu Nhiên nghẹn lời, “... .......”

Cái gì mà ‘không phải vấn đề cô cần quan tâm’?

Yểu Nhiên cau mày, tức giận nói, “Vừa rồi anh đã nói, chờ mọi người đi hết, anh sẽ nói ra mục đích của anh!”

Thư Yểu Ninh thản nhiên nói, “Tôi đổi ý rồi.”

“Anh!”

Thư Yểu Ninh vẫn thong dong nói, “Cô đi đi.”

“Hả?”

Thư Yểu Ninh liếc Yểu Nhiên một cái, thấy cô còn ngây ngốc đứng tại chỗ, bèn nói, “Còn chần chừ, tôi sẽ đổi ý.”

“... .....” Yểu Nhiên không lên tiếng, đẩy cửa chạy ra ngoài.

Theo đuổi chân tướng rất quan trọng, nhưng khi an toàn tính mạng còn không đảm bảo, thì chân tướng gì gì đó đều là mây bay!

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên mặt Yểu Nhiên. Cô vui vẻ ngửa đầu hít sâu một hơi. Thật sự....... Tự do!

Sau lưng Yểu Nhiên, cửa nhà máy mở rộng, có thể thấy rõ ràng gương mặt bình tĩnh của Thư Yểu Ninh.

Mấy năm trước, Tống Quân khiến Thư Yểu Ninh cảm thấy có tình yêu tồn tại, nhưng lại ra đi, chưa kịp dạy anh ta thế nào là yêu. Hôm nay, lời Yểu Nhiên khiến anh ta tìm thấy lối đi, nhưng anh ta đã không còn cơ hội để xác nhận.

Thư Yểu Ninh chậm rãi nhắm mắt lại, mở nắp bật lửa ra, ném xuống đất, ngọn lửa nho nhỏ vừa mới tiếp xúc với mặt đất đã lập tức bùng lên, bắt xăng cháy hừng hực.

Thư Yểu Ninh vẫn yên tĩnh ngồi yên, vẻ mặt tuyệt vọng.

Người đáng giá để tôi yêu hết lòng đã sớm ra đi.... .....

Yểu Nhiên vui mừng chạy qua chỗ đất trống, chân vừa bước ra khỏi khu vực nhà máy, sau lưng bỗng vang lên một tiếng “Oành”, cả vùng đất lắc lư, luồng khí nóng bỏng sau lưng đẩy cô đập vào gốc cây to bên cạnh.

Mặc khác, cách nhà máy năm trăm mét, đội cứu hộ cũng đã nghe thấy tiếng nổ, nhưng vì cách xa, nên chấn động khá nhỏ.

“Cái gì vậy?” Có binh lính thấy nóc nhà máy bị lật tung, kinh sợ hô lên.

Mọi người đều đứng lên, “Hình như là.... .... Bom nổ!”

Kỷ Ngân Viễn vốn đang hỏi Đường Như quá trình cụ thể, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên, chỗ nhà máy đang toát ra khói đặc cuồn cuộn.

Kỷ Ngân Viễn sững sờ nhìn về hướng đang tỏa ra khói đặc cuồn cuộn, không dám tin điều mình đang thấy.

Nổ tung.......

Nhà máy dầu nổ tung?

Nhà máy dầu làm sao có thể nổ tung? ! Thư Yểu Nhiên còn đang ở trong đó chờ anh tới cứu mà!

Suy nghĩ của Kỷ Ngân Viễn như bị tê liệt. Anh chạy nhanh về hướng nhà máy dầu, nhưng chưa được mấy bước đã bị kéo lại.

“Ngân Viễn, cậu đi đâu?” Đường Như vừa kéo chặt tay Kỷ Ngân Viễn vừa hỏi.

Kỷ Ngân Viễn liếc người đang kéo mình một cái, nhưng trước mắt cứ mơ hồ, thấy miệng người đó mở ra đóng vào nói gì, nhưng lại hoàn toàn không

nghe được chữ nào.

“Buông ra.” Giọng Kỷ Ngân Viễn lạnh lẽo như băng, hất tay Đường Như ra, tiếp tục tiến về phía trước.

Thư Yểu Nhiên.... .... Cô vẫn đang ở trong đó chờ anh tới cứu!

“Ngân Viễn!” Đường Như vội vàng vọt tới trước mặt Kỷ Ngân Viễn, dang hai tay cản đường anh đi, “Hiện giờ chỗ đó rất nguy hiểm, cậu không được

đi!”

Kỷ Ngân Viễn như không nghe thấy, lách qua người Đường Như. Đường Như lại kéo tay anh, “Cậu bình tĩnh một chút đi!”

Kỷ Ngân Viễn trầm mặc hất tay Đường Như ra.

Thấy vậy, Đường Như tức giận, quát lên với mấy binh sĩ đang đứng ngơ bên cạnh, “Còn không qua đây giúp một tay ?! Muốn anh ấy đi chết sao ?!”

Mọi người như bừng tỉnh. Đội trưởng đội cứu hộ lập tức hạ lệnh đi cứu hỏa.

“Này.... ....” Đường Như trợn mắt, vừa định kêu lên, đã bị đội trượng giành nói trước, “Còn doanh trưởng Kỷ xin nhờ cô vậy.”

“Đợi đã! Này!”

Chỉ trong nháy mắt, tất cả binh sĩ đã chạy đi xa.

Kỷ Ngân Viễn đang hết sức lo lắng cho Yểu Nhiên, bị Đường Như dây dưa

nãy giờ, đã sớm hết kiên nhẫn, lần này không thèm nương tay nữa, trực

tiếp bắt lấy cổ tay Đường