chứng, em có cái gì?"
"Nhân chứng? Vật chứng?" Mặc Tiểu Tịch hoàn toàn mờ mịt: "Vậy anh nói cho tôi biết, ai là nhân chứng? Vật chứng là cái gì? Tôi thật sự muốn xem một
chút."
"Vấn đề là tôi hỏi trước, nên em phải trả lời trước."
"Tôi..." Mặc Tiểu Tịch nhất thời cứng miệng, cô phải làm sao để chứng minh sự trong sạch của mình.
Tập Bác Niên thấy cô không có lời nào để nói, trong lòng không khỏi chùng
xuống, kỳ thực anh rất mong đợi cô có thể đưa ra bằng chứng có lợi, mặc
kệ là vô lý bao nhiêu, anh cũng muốn nghe.
"Em nói em không biết
Vân Noãn, vậy tại sao hôm qua lại lén lút vào phòng của con bé? Tại sao
lúc đập vỡ hình của con bé phải sợ như vậy, tôi có thể hiểu là vì trong
lòng em chột dạ hay không?"
"Tôi không có!" Mặc Tiểu Tịch lập tức phủ nhận: "Hôm qua ở hoa viên, Ninh Ngữ Yên nói tôi hại chết Tập Vân
Noãn, lúc đó tôi rất ngạc nhiên, vì vậy tôi hỏi thăm người giúp việc,
muốn vào phòng của cô ấy xem một chút, không chừng có thể tìm được manh
mối, đập vỡ hình của cô ấy, đơn giản là tôi cảm thấy đã không tôn trọng
người chết, cảm thấy áy náy, không giống như anh nói, là vì chột dạ."
"Những lời này của em, đều là kịch bản chung của mấy tên tội phạm, hoàn toàn
không có sức thuyết phục." Không phải Tập Bác Niên không có ý định tin
cô, mà là lời giải thích của cô mặc dù hợp lý, nhưng vẫn quá yếu kém.
"Tôi không có nói dối." Nổi tức giận của Mặc Tiểu Tịch xông lên não, cảm xúc lên xuống mãnh liệt.
Tập Bác Niên cười lạnh: "Em muốn biết nhân chứng và vật chứng trên tay tôi
là gì đúng không, tôi sẽ nói cho em biết, xem em còn có thể nguỵ biện
như thế nào."
Mặc Tiểu Tịch nặng nề thở ra: "Được! Tôi rửa tai lắng nghe đây." "Hừ, có dũng khí
lắm." Đôi mắt của Tập Bác Niên trở nên lạnh lẽo: "Sau khi em gái tôi tự
sát, có để lại một di thư, ở trên đó con bé viết, người đàn ông mà trong lòng con bé yêu nhất đã bị cướp đi, người phụ nữ kia còn năm lần bảy
lượt sỉ nhục và đe dọa con bé, tình yêu của con bé sắp kết thúc,
diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn,con bé cũng không còn gì lưu luyến, phải rời khỏi
thế giới làm cho con bé tuyệt vọng này, hẳn là em cũng biết người đàn
ông nó yêu là ai?"
Mặc Tiểu Tịch không hề ngốc, cô lập tức có thể đoán ra: "Người anh nói, là Nguỵ Thu Hàn?"
"Đừng nói với tôi, em không biết chuyện qua lại của em gái tôi và Nguỵ Thu
Hàn, làm bộ cũng quá giả tạo rồi, Nguỵ Thu Hàn bởi vì muốn kết hôn với
em, cho nên ruồng bỏ em gái của tôi, cộng thêm em liên tiếp đe dọa con
bé, cuối cùng bức con bé vào đường cùng, con bé từ trên lầu cao nhảy
xuống, chết tại chỗ, Nguỵ Thu Hàn đã thừa nhận, là vì em, mà từ chối em
gái của tôi, cũng từng xảy ra tranh chấp, tất cả mọi chuyện,
diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn,hoàn toàn trùng khớp với những gì con bé miêu tả
trong di thư, em còn gì để nói?" Tập Bác Niên nhìn Mặc Tiểu Tịch nói
không ra lời, trong lòng đau nhói.
Mặc Tiểu Tịch cảm thấy mình
sắp điên rồi, cô cười khổ: "Thành thật mà nói, tôi thật sự không biết
Nguỵ Thu Hàn và em gái anh qua lại với nhau, tôi có thể thề với trời,
người kia tuyệt đối không phải là tôi, nói không chừng người trong lòng
mà em gái anh nói, căn bản không phải Nguỵ Thu Hàn."
Nhiều bằng
chứng trước mắt như vậy, cô vẫn còn nguỵ biện, điều này thật sự làm cho
anh vô cùng thất vọng: "Mặc Tiểu Tịch, tại sao em không thẳng thắn thừa
nhận, nếu không nắm đủ bằng chứng, tôi sẽ không đổ oan cho bất kỳ ai, em gái tôi là người hướng nội, con bé chỉ qua lại với Nguỵ Thu Hàn, cộng
thêm những lời trong di thư, là anh ta muốn kết hôn với người phụ nữ
khác, đúng lúc em và Nguỵ Thu Hàn cũng muốn kết hôn, nhân chứng, vật
chứng, toàn bộ mũi dùi, đều chỉ về phía các người."
Mặc Tiểu Tịch không nói nên lời, cô nghĩ đến hai khả năng, một là Tập Vân Noãn cố ý
viết di thư như thế, để đánh lừa anh trai mình, hai là, giả dụ những gì
Tập Vân Noãn nói là sự thật, vậy ở trong sinh mệnh của cô khẳng định còn yêu một người khác.
Người này là ai?
"Cuối cùng cũng không còn gì để biện minh cho mình rồi phải không?" Tập Bác Niên thấy cô im lặng, cho là đã thừa nhận.
"Tôi vốn không cần biện minh, anh có hỏi tôi một vạn lần, ép tôi một vạn
lần, tôi cũng sẽ nói, tôi không có làm." diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn.Đôi mắt
của Mặc Tiểu Tịch vẫn lạnh lùng như cũ, cô nhất định sẽ tìm ra sự thật,
lấy lại sự trong sạch cho mình, đến bây giờ, cô mới biết rõ lý do của
những chuyện đã xảy ra liên tiếp mấy ngày nay.
Tập Bác Niên nghiêm mặt, không cần thiết phải tiếp tục đề tài này, cô có chết cũng không nhận, nói đi nói lại, cũng vậy thôi.
"Đúng rồi, nói cho em biết một tin vui." Tập Bác Niên thay đổi vẻ lạnh lùng, mỉm cười nói: "Chúc mừng em, em mang thai rồi!"
Ầm...
Mặc Tiểu Tịch chấn động đến ngây người tại chỗ, tay nhẹ nhàng xoa bụng của
mình, cô thật sự mang thai, mang thai con của anh, nhưng cô không có một chút cảm giác vui mừng, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn,chỉ cảm thấy trái tim đau nhói: "Tôi sẽ không sinh, ngay từ đầu đứa bé đã bị nguyền rủa, sau khi
sinh ra sẽ không hạnh phúc, tuyệt đối sẽ không hạnh phúc."
Nói
xong, cô giơ tay đánh về phía bụ