The Soda Pop
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326672

Bình chọn: 7.5.00/10/667 lượt.

ạch Nhiên che

miệng, giả bộ bị bệnh, vốn tưởng rằng cuối cùng cũng thoát hỏi tên phóng viên đó, nhưng không ngờ do diễn bệnh quá nhập tâm, ho khan quá mạnh,

chiếc khẩu trang trên mặt đứt dây.

Mạch Nhiên cả người hóa đá, ngây

ngẩn cả người, chưa đến nửa giây, Mạch Nhiên nghe được tên kia hét ầm

lên: “A! Bạch Mạch Nhiên!”

Âm thanh này vang lên hệt như ném môt viên sỏi xuống dòng sông, làm tung tóe lên vô số giọt nước.

Các phóng viên khác còn đang tìm Kiều Minh Dương, nghe thấy vậy liền như

ong vỡ tổ mà chạy ào ào về phía Mạch Nhiên, loang loáng ánh đèn flash

cùng với tiếng tách tách bắn như súng liên thanh.

Sự thực đã chứng

minh, sản phẩm ba không này hại chết người a. Khẩu trang kém chất lượng

của Tiểu Kim đưa cho Mạch Nhiên lần này thực sự đã hại chết cô!

“Bạch tiểu thư, xin hỏi có phải cô và Kiều thiếu cùng ở đây phải không?”

“Xin hỏi cô và Kiều thiếu rốt cuộc có công khai quan hệ không?”

“Bạch tiểu thư, Kiều thiếu rốt cuộc bị bệnh gì, có đúng là bị liệt không vậy?”

“Nếu như Kiều thiếu là bị liệt thật, cô có dự định sẽ một lần nữa quay lại với Thẩm Lâm Kỳ?”

Mạch Nhiên bị hỏi đến dở khóc dở cười, trong lòng thầm nghĩ bọn cẩu tử này

sức tưởng tượng thật quá cao. Người bình thường thật không tưởng tượng

nổi. Có điều lúc này nghe bọn họ hỏi như vậy, Mạch Nhiên dường như đã dự kiễn trước được tít báo ngày mai, chắc chắn sẽ lại như thủy triều dâng

lên mà mắng nhiếc cô.

Nhất thời Mạch Nhiên chỉ muốn chết. Ánh đèn

loang loáng cùng những khuôn mặt của phóng viên, khiến Mạch Nhiên bị cô

lập, bất lực. Mạch Nhiên cảm thấy khó thở vô cùng. Ngay lúc Mạch Nhiên

nghĩ mình sắp ngất xỉu thì bỗng nhiên có một người đi tới, vươn tay ra

mạnh mẽ kéo cô vào trong lòng.

Một giọng nói trầm ổn vang lên bên tai Mạch Nhiên: “Xin lỗi các vị, Mạch Nhiên đến đây cùng với tôi.”

Mặc dù màn anh hùng cứu mỹ nhân này vô cùng lãng mạn, Mạch Nhiên vốn đã rất có kinh nghiệm, vẫn còn bị Thẩm công tử từ trên trời giáng xuống hù

dọa.

Mạch Nhiên ở trong lòng Thẩm Lâm Kỳ ngẩng đầu lên, khó tin nhìn

anh. Thẩm Lâm Kỳ cúi đầu nhìn Mạch Nhiên bằng ánh mắt vô cùng ý tứ, ánh

mắt vừa giao nhau, Mạch Nhiên nhận thấy Thẩm Lâm Kỳ đang nở một nụ cười

với mình.

Ngay trong lúc Mạch Nhiên còn không rõ Thẩm Lâm Kỳ có ý gì, đám phóng viên lại bắt đầu sôi sùng sục lên.

Tia flash chiếu đến với tần suất mỗi lúc một cao, có phóng viên hỏi: “Thẩm

Lâm Kỳ tiên sinh, xin hỏi anh và Bạch tiểu thư đến bệnh viện là gì?”

“Xin hỏi có phải có điều gì khó nói không?”

“Nghe nói Kiều thiếu cũng đang ở đây, các vị có biết không?”

Thẩm Lâm Kỳ cái gì cũng không trả lời, anh chỉ là dùng một tay ngăn chặn

đoàn người kia, tay còn lại …. chắn tại bụng Mạch Nhiên!

Mạch Nhiên rốt cuộc hiểu ra ý tứ trong nụ cười của Thẩm Lâm Kỳ. Chính là anh đang trả thù Mạch Nhiên dám cúp điện thoại!

Cứ như vậy, chưa đến hai mươi ba tuổi, xử nữ chăm chỉ, kiên cường, dũng cảm – là Mạch Nhiên đây:

Đã mang thai!

Đến ngày thứ hai, tin tức Mạch Nhiên mang thai lập tức như lửa cháy lan

ra đồng cỏ, phơi bày trên đầu đề tất cả các báo đài, tạp chí, diễn đàn,

website, nổi tiếng đến mức áp đảo cả việc Kiều Minh Dương nằm viện.

Thời khắc này, Mạch Nhiên quả thực khóc không ra nước mắt.

Mạch Nhiên đường đường một xử nữ hiếm có ở thế kỷ 21, nhân phẩm cao thượng,

hành vi đoan chính, thuần khiết đến mức ánh mặt trời có thể xuyên thấu,

vậy mà không hiểu sao tự nhiên lại mang trên lưng cái đại danh “chưa

cưới mà chửa”.

Giới truyền thông cật lực thổi phồng Mạch Nhiên thành

cô bé lọ lem muốn leo cành cao, nói trong bụng cô căn bản không phải đứa trẻ mà là một tấm vé thông hành vào cửa nhà giàu có, tiếp đó, tên của

Mạch Nhiên sẽ nghiễm nhiên nằm trong hộ khẩu gia đình đệ nhất kim cương

của giới giải trí – Thẩm Lâm Kỳ, đứa trẻ trong bụng cô cũng sẽ trở thành trưởng tôn của Thẩm gia, tiền đồ rộng vô hạn.

Thậm chí có người còn

ngang nhiên đăng một bức tranh biếm họa. Trong tranh Mạch Nhiên mang

thai, vui cười hớn hở cầm trên tay một quyên sổ hộ khẩu, cuốn sổ to bản

có chữ Thẩm, đỏ chói mắt.

Mạch Nhiên lúc ấy thiếu chút nữa phát điên: “Hộ khẩu cái muội! Tranh ngươi vẽ đó sao? Ta đây vẽ còn đẹp hơn!”

Mạch Nhiên cầm tớ báo có bức tranh biếm họa kia, hung hăng mà ném xuống đất.

Đúng lúc ấy, Linda mang điểm tâm đến cho Mạch Nhiên, mở cửa thấy Mạch Nhiên

đang phát hỏa, mau chóng tiến đến khuyên nhủ: “Ôi bà cô của tôi ơi, em

ngàn vạn lần đừng có nóng giận! Vạn nhất động thai thì biết làm sao bây

giờ?”

“Em không mang thai!” Vậy mà ngay cả Linda cùng coi mấy tin đồn vặt vãnh gần đây là thực, tin tưởng những lời nói vô căn cứ như vậy,

Mạch Nhiên cảm thấy đáng buồn cho cô ta.

Linda căn bản không thèm

kháng nghị, ngược lại còn liếc mắt nhìn Mạch Nhiên: “Ai da, không cần

phải ngượng, cùng lắm cũng chỉ là mang thai, em và Thẩm tổng tình cảm

tốt như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ có.”

Mạch Nhiên muốn thổ huyết, nội

tâm giống như trên đồng cỏ có hàng ngàn kị binh cưỡi ngựa, vừa điên

cuồng phi nước đại, vừa gào thét.

“Chị mới mang thai, cả nhà chị đều mang thai!” Mạch Nhiên từ sô