Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326620

Bình chọn: 9.5.00/10/662 lượt.

khích lệ như vậy, Mạch Nhiên có phần thụ sủng nhược kinh, nhanh chóng hỏi: “Cảnh nào?”

“Bị xe đụng.”

Vẻ mặt tươi cười của Mạch Nhiên ngưng đọng lại. Cảnh đó đương nhiên

là chân thực rồi, vì nó mà Mạch Nhiên còn đặc biệt phải nằm viện hai

tuần liền!

Mạch Nhiên cảm thấy sắp bị tên đạo diễn biến thái này bức điên rồi,

dứt khoát nói thẳng: “Tưởng đạo diễn, ông nói đi, rốt cuộc có muốn để

tôi nhận vai hay không?” Nếu như hắn ta đổi ý, đêm nay cô nhất định phải lên Wb mắng chết hắn!

Nhưng mà, Tưởng Vân Đạt ký cũng không nói là đổi ý, cũng không nói để Mạch Nhiên diễn, hắn chỉ nói, muốn xem cô thể hiện một chút.

Thể hiện? !

Mạch Nhiên không rõ hắn nói vậy là có ý tứ gì, không phải người này

còn muốn cô tại chỗ diễn một cảnh phim cho hắn ta xem chứ? Mạch Nhiên

bỗng cảm thấy lo lắng thay cho vai diễn của mình, trong phòng làm việc

này, ngoại trừ giỏ hoa lan ở góc tường, chỉ sợ cô diễn cái gì cũng sẽ

khiến cho người ta mù mắt. Mạch Nhiên thấp thỏm nhìn Tưởng Vân Đạt hỏi:

“Đạo diễn Tưởng, ông muốn tôi diễn cái gì?”

“Điện thoại di động.”

“Ông muốn tôi diễn một cái điện thoại di động!” Mạch Nhiên kinh hãi nhìn hắn.

Khóe miệng Tưởng Vân Đạt hơi run lên một chút: “Tôi muốn cô lấy điện thoại di động ra.”

Mạch Nhiên cuối cùng mới thở hắt ra một hơi, hoá ra chỉ là muốn cô

gọi một cuộc điện thoại thôi. Thế nhưng câu nói tiếp theo của hắn khiến

cô căng thẳng thần kinh. Hắn thuyết: “Gọi cho người mà cô ghét nhất.”

Mạch Nhiên không rõ hắn muốn cô làm vậy là vì mục đích gì, cô hỏi: “Gọi điện thoại làm cái gì?”

“Sau khi cuộc gọi được kết nối, tôi sẽ viết một câu lên tờ giấy, cô cứ làm theo tôi yêu cầu là được.”

“Tôi có thể từ chối được không ?” Mạch Nhiên hỏi.

“Có thể, vậy xin trả lại kịch bản cho tôi.”

“Tôi gọi!” Mạch Nhiên cắn răng, không chút do dự mà gọi đến số của Thẩm Lâm Kỳ. Ngày hôm nay cô phải dùng bất cứ cách nào!

Điện thoại đổ chuông vài lần, vẫn không có người nghe.

Mạch Nhiên cảm thấy thập phần may mắn. Đúng lúc cô đang muốn nói với

Tưởng Vân Đạt rằng kẻ thù của cô không chịu tiếp điện thoại thì cuộc gọi được nối thông.

“A lô.” Giọng nói trầm thấp của Thẩm Lâm Kỳ bình tĩnh truyền đến

khiến Mạch Nhiên sợ đến thiếu chút nữa ném cái điện thoại đến trước mặt

Tưởng Vân Đạt.

“… a lô.” Mạch Nhiên nơm nớp lo sợ nói được một câu, cấp bách liếc

mắt nhìn Tưởng Vân Đạt, hắn cầm bút lên viết xoàn xoạt cái gì trên giấy.

Cùng lúc đó, Thẩm Lâm Kỳ hỏi Mạch Nhiên : “Có việc sao?”

“Em… Có việc… Chính là cái này… Cái này…” Mạch Nhiên gấp đến độ nói

lắp ba lắp bắp, Tưởng đại đạo diễn, phiền ông viết viết nhanh lên một

chút được không? Tôi vẫn còn đang nghe điện thoại!

“Không có việc gì thì anh cúp máy, anh phải đi làm thủ tục.” Thẩm Lâm Kỳ nói xong, Mạch Nhiên nghe được từ bên kia điện thoại truyền đến

thông báo chuyến bay sắp cất cánh, xem ra Thẩm đại ân nhân lại muốn đi

kiếm tiền từ các nước đế quốc, vì sự tăng trưởng GDP của tổ quốc mà công hiến!

“Đừng!” Mạch Nhiên cuống cuồng lên tiếng ngăn cản, đúng lúc ấy, Tưởng Vân Đạt cuối cùng cũng viết xong câu kia, ngắn ngủi ba chữ.

“Em thích anh!”

Tâm tình Mạch Nhiên lúc đó quả thực không thể dùng lời nói mà hình

dung. Một bên là kẻ phản bội vô tình vô nghĩa, một bên là vị đại đạo

diễn thiết diện vô tư. Mắc kẹt giữa hai người biến thái này, Mạch Nhiên

cảm thấy bản thân mình cũng biến thái theo.

“Em thích anh!” Mạch Nhiên dùng tốc độ nhanh nhất có thể nói xong câu đó, lẳng lặng nghe phản ứng đầu dây bên kia.

Thẩm Lâm Kỳ thật lâu không có đáp, cũng không biết trải qua bao lâu, Mạch Nhiên mới nghe được anh nói: “Anh cũng vậy.”

Trống ngực cô đập loạn mất nửa nhịp, đầu óc trống rỗng, nói câu “Xin

lỗi, em gọi nhầm số.” Sau đó, Mạch Nhiên cấp tốc bấm nút tắt cuộc gọi,

trợn to mắt nhìn Tưởng Vân Đạt, nhãn thần nháo nhác, tim đập bịch bịch,

dốc toàn bộ khí lực mà định thần, chột dạ nở một nụ cười: “Như vậy… Có

thể chứ?”

“Diễn không tồi.” Hắn nói, “Hoan nghênh cô gia nhập đoàn phim.”

Mạch Nhiên không vì lời nói của Tưởng Vân Đạt mà mừng rỡ như điên,

ngược lại, cô đứng dậy, trên mặt biểu tình muốn cáo biệt hắn, rồi trong

nháy mắt chạy ra khỏi phòng làm việc, gọi điện thoại cho Linda.

“Làm sao vậy?” Linda vấn.

“Mau mau!” Mạch Nhiên lo lắng nói, “Mau giúp em gọi điện thoại cho Tiểu Hàn.”

“Em muốn làm gì?” Linda cảnh giác, cho rằng Mạch Nhiên có ý định với

Tiểu Hàn. Mạch Nhiên bắn cho cô ta khẩu khí muốn đoạn tử tuyệt tôn.

“Hỏi Tiểu Hàn, Thẩm Lâm Kỳ đã đi chưa!”

“Em nói Thẩm tổng? Anh ấy không phải đang trên máy bay sao?”

“Chị xác định anh ta đang ở trên máy bay? !” Mạch Nhiên truy hỏi.

“Xác định!” Linda chắc như đinh đóng cột trả lời, “Trước lúc làm thủ

tục chị có nói chuyện điện thoại với Tiểu Hàn. Đúng rồi, sao em đột

nhiên lại hỏi cái này?”

“Không có gì, em tắt máy đây.” Mạch Nhiên nói xong liền cúp điện

thoại. Trong lồng ngực, tim vẫn đang nhảy nhót loạn xạ, cô cảm thấy có

một chút may mắn, song cũng có chút thấp thỏm, kèm theo một cảm giác mất mát khó hiểu.

Đến tột cùng là cô nghe nhầm, hay là anh nói sai, hoặc cũng có thể cả hai