nh tĩnh mà đầy vẻ uy hiếp nói: “Con gái không nên miệng
lưỡi sắc nhọn như vậy.””
Mạch Nhiên cảm thấy mình đã tức giận đến cực điểm, cho nên trong lòng tâm tình thật sự quanh co, không hiểu sao không hề cảm thấy sợ hãi sự
uy hiếp của Thẩm Lâm Kỳ, lại còn nhìn thẳng anh, lấy làm tiếc nuối mà
nói: “Anh nghĩ rằng em không muốn làm bộ câm điếc sao? Thế nhưng vừa
nghĩ đến sự thông minh tài trí của anh, lòng ngưỡng mộ của em lập tức
như nước sông Hoàng Hà vỡ đê kéo dài không dứt…”
Mạch Nhiên lại không thể nói thêm được nữa, bởi vì tay Thẩm Lâm Kỳ không chút lưu tình mà nắm lấy cằm cô.
Mạch Nhiên bị siết đến đau buốt, cảm giác như bị trật khớp, bên tai
còn vang lên thanh âm tràn ngập sự uy hiếp: “Đừng nói nữa, có nghe hay
không!”
Mạch Nhiên đương nhiên nghe thấy, không cho cô nói sao? Vậy thì cô sẽ cắn. Vì vậy Mạch Nhiên cúi đầu, há mồm, hướng về phía ngón tay thon dài mỹ lệ đang ngang tàn kia mà hung hăng cắn xuống.
Một tiếng hừ nhẹ qua đi, tay Thẩm Lâm Kỳ rốt cục buông lỏng ra, Mạch
Nhiên miệng đầy mùi máu tươi, cô đưa tay lên xoa xoa vết máu trên khóe
miệng, không hề sợ hãi mà đón nhận ánh mắt Thẩm Lâm Kỳ .
Mạch Nhiên không thèm đếm xỉa đến, chính là tên hỗn đản này đã gạt cô!
Thẩm Lâm Kỳ trên trán lộ ra tia tức giận hiếm thấy, rốt cục không
bình tĩnh, chịu đựng đau nhức nói: “Bạch Mạch Nhiên, em tỉnh táo lại một chút cho anh!”
Mạch Nhiên liền nở nụ cười.
Nói cô không tỉnh táo? Thật là trò đùa! Một chút tình cảm trong lòng
đối với Thẩm Lâm Kỳ hiện tại đã bị Mạch Nhiên vứt cho chó ăn rồi, còn có thể nói là không tỉnh táo? Chẳng lẽ còn cần phải dùng phụ viêm khiết để tẩy rửa não mới thanh tỉnh? (*phụ viêm khiết: một sản phẩm của Trung
Quốc, tương tự như dạ hương của Việt Nam)
Mạch Nhiên cười nói: “Thẩm tổng, anh lo lắng nhiều rồi, em hiện tại so với ai khác đều rất tỉnh táo.”
“Nếu như em tỉnh táo thì đừng dùng giọng điệu này nói chuyện với anh.”
Anh đang uy hiếp cô!
Mạch Nhiên chịu đựng lửa giận đang thiêu đốt trong ngực nói: “Em
không nói như vậy thì nên nói như thế nào đây? Nếu không thì Thẩm tổng
anh dạy em vậy, dạy em nói mấy câu sửng sốt hù người khác, vạn nhất sau
này em không còn cơm mà ăn, nói không chừng còn có thể mở một hàng vỉa
hè buôn bán.”
Thẩm Lâm Kỳ mặt càng ngày càng đen rốt cụôc cũng dị thường như Mạch Nhiên .
“Được, anh dạy cho em.” Sau khi phun ra một câu nói, Thẩm Lâm Kỳ bỗng nhiên tiến lên trước một bước, nâng gáy Mạch Nhiên lên kéo về phía
trước, hung hăng mà chiếm lấy môi cô.
Xin thề! Mạch Nhiên trên đời này chưa bao giờ gặp phải nụ hôn nào
kịch liệt như thế. Bởi cố sức quá mạnh, hai người bọn họ đều đụng vào
nhau, hàm răng Mạch Nhiên tê dại đi, đầu lưỡi Thẩm Lâm Kỳ len lỏi vào
trong, rất không khách khí mà chiếm đoạt khoang miệng cô. Toàn bộ trong
miệng cô tràn ngập mùi máu, cho đến tận bây giờ vẫn còn cảm thấy hương
vị ấy, loại cảm giác này thực sự rất khó dùng lời nói mà hình dung được.
Chẳng hiểu vì sao, trong lòng Mạch Nhiên một chút cũng không cảm thấy sợ, ngược lại, Mạch Nhiên đưa tay lên ôm lấy cổ Thẩm Lâm Kỳ, hung hăng
phản kích trở lại.
Có một câu nói thế này: Nếu như không thể phản kháng, thì học cách hưởng thụ.
Dù sao đây cũng chẳng phải lần đâu tiên hai người bọn họ làm thế cho
nên Mạch Nhiên tự nhủ bản thân không cần phải giả bộ thuần khiết. Có
điều, cô cảm thấy bọn họ như vậy không giống như đang hôn môi, ngược lại giống như là tại vật lộn, xem ai dùng hết khí lực trước, tuyên bố thất
bại.
Cuối cùng, chính là cô thể lực chống đỡ không nổi, đẩy anh ra.
Thẩm Lâm Kỳ nhìn Mạch Nhiên, trong mắt lóe ra tia lạ lùng.
Mạch Nhiên thở hổn hển nói: “Thẩm tổng anh đừng hiểu lầm, anh gặp dịp thì chơi, em cũng sẽ như vậy, đừng quên em là một diễn viên.” Nói xong
câu đó, ngực cô cảm thấy khó chịu vô cùng. Khi thấy tia quang mang trong con ngươi của Thẩm Lâm Kỳ dần dần mai một, cô bỗng cảm thấy một chút
mất mát không nói lên lời.
“Chúc mừng em, diễn không tồi.” Thẩm Lâm Kỳ nhàn nhạt nói, sau đó xoay người rời đi.
Cô lớn tiếng gọi anh: “Thẩm tổng, xem xét chuyện em đã cùng anh phối
hợp diễn xuất mệt nhọc như vậy, có thể để em tham gia bộ phim của Tưởng
Đạt không?”
“Tùy em.” Thẩm Lâm Kỳ không có quay đầu lại, một mực bước đi.
Mạch Nhiên nhìn bóng lưng anh khuất dần sau cầu thang, chân cô mềm
nhũn, thiếu chút nữa ngã khuỵu trên mặt đất, trong miệng còn lưu lại một chút máu tanh, mang theo mùi vị cay đắng không nói lên lời nuốt vào
trong ngực.
♥.•°*”˜˜”*°•.♥
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Cứ để Tiểu Bạch và Kiều Thiếu cùng
làm việc đi, cho Thẩm công tử từ từ nếm thử tư vị ghen tuông, ha ha ha
ha ╮(╯▽╰)╭
Ngày hôm sau sau khi đã cãi nhau với Thẩm Lâm Kỳ một trận, Mạch Nhiên lập tức thu thập đồ đạc rời khỏi Thẩm gia.
Trước khi đi, Anna tỷ nhìn Mạch Nhiên có chút lúng túng không tự
nhiên. Mạch Nhiên nghĩ có lẽ Thẩm Lâm Kỳ hẳn đã nói gì đó với bà, bằng
không, với tính cách của bà, chắc chắn sẽ không thể không đề cập đến
chuyện mang thai, càng không có chuyện không nói một câu nào để giữ cô
lại. Trừ phi bà đã biết rõ chân tướng.
Mạ
