thẳng: “Anna tỷ là người tốt, ngay cả em cũng không muốn thấy bà buồn
lòng, nhưng em không hiểu, anh là con trai bà, sao lại muốn lừa dối bà?
Anh thấy đấy, bà vì chuyện em mang thai mà vô cùng vui vẻ, anh lẽ nào
một chút cũng không lo lắng cho bà?”
Thẩm Lâm Kỳ rốt cuộc cũng gấp tài liệu lại, ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn Mạch Nhiên: “Vậy em cảm thấy anh nên làm gì?”
“Nói với mẹ anh, kể toàn bộ mọi việc cho bà ấy nghe.” Mạch Nhiên nói.
“Ý của em là nói cho mẹ anh sự thật, thì bà ấy sẽ không đau lòng sao?” Thẩm Lâm Kỳ bỗng nhiên đứng dậy, bước tới gần Mạch Nhiên.
Vừa rồi Mạch Nhiên đứng, Thẩm Lâm Kỳ ngồi, cô còn thấy tự tin mà cùng anh
đối kháng, thế nhưng lúc này, cô lại nhận ra khí thế bức người của anh
khiến cô nhịn không được phải lùi lại một bước, lắp ba lắp bắp mà nói:
“Chí… chí ít thì cũng không phải tiếp tục lừa dối bà”
“Vậy nghĩa là
cũng nên nói thực cho bà biết, giữa chúng ta chưa từng có gì?” Thẩm Lâm
Kỳ mặt không đổi sắc, từng bước tiến lại, đưa tay lên nới lỏng cà vạt.
“Cũng có thể” Đang nói, Mạch Nhiên phát hiện mình không thể lùi thêm được nữa.
“Vậy không phải sẽ khiến mẹ anh càng đau lòng hơn sao?” Thẩm Lâm Kỳ đặt tay
lên cánh cửa trên đầu Mạch Nhiên, ỷ lại vào chiều cao mà nhìn Mạch Nhiên từ trên xuống, lông mày cau lại, ánh mắt mang theo một tia khiêu khích.
Mạch Nhiên toàn thân dán lên cửa, một luồng khí lạnh từ gan bàn chân truyền lên khắp cơ thể, lạnh cả gáy.
Cô không tránh khỏi cảm thấy phiền muộn, tại sao đàn ông đều yêu thích cái vỏ bọc này, không bức người ta đến bước đường cùng thì không còn cách
nào thể hiện sức mạnh của mình ư? Mạch Nhiên thấy không hẳn, ngay cả con chó lúc cấp bách cũng nhảy vượt tường, huống chi cô đường đường là một
người phụ nữ thế kỷ hai mốt. (chị Nhiên có vẻ rất thích so sánh mình
với… chó ><)
Mạch Nhiên bỗng dưng không sợ hãi như vậy nữa,
đứng thẳng người, đón nhận ánh mắt của Thẩm Lâm Kỳ: “Như vậy chẳng lẽ
tiếp tục lừa dối mẹ anh? Hoặc là, Thẩm tổng, anh có cao kiến gì không
ngại nói ra cho em nghe một chút?”
Thẩm Lâm Kỳ nhìn chằm chằm Mạch Nhiên một hồi lâu.
Rất lâu, anh bỗng nhiên nói: “Em không cảm thấy, cách tốt nhât để tiêu trừ
lời nói dối, chính là biến lời nói dối ấy trở thành hiện thực sao?”
Câu nói của Thẩm Lâm Kỳ vừa thốt ra, Mạch Nhiên ngay lập tức mộng mị.
Nếu như là trước đây Mạch Nhiên nhất định sẽ cho rằng Thẩm Lâm Kỳ lại giở quỷ kế gì. Nhưng tình huống hôm nay không giống, Mạch Nhiên cảm
thấy với tính cách làm gì cũng muốn tốc chiến tốc thắng, trừng mắt tất
báo của Thẩm Lâm Kỳ, anh tuyệt đối sẽ không để một việc nào đó dây dưa
lâu như vậy, lại càng sẽ không đem chuyện hôn nhân đại sự của mình ra
đùa giỡn, trừ phi Thẩm Lâm Kỳ nói thật.
Mạch Nhiên bị ý nghĩ điên cuồng của Thẩm Lâm Kỳ làm cho sợ hết hồn,
lơ đễnh không để ý thấy anh đã tiến sát đến mặt mình, mãi cho đến khi
môi của Thẩm Lâm Kỳ đã tiếp xúc đến môi cô, Mạch Nhiên mới lấy lại tinh
thần, mạnh mẽ đẩy anh ra.
Bởi không có phòng bị, Thẩm Lâm Kỳ bị Mạch Nhiên đẩy liền lùi lại mấy bước, sau khi đứng vững mới thâm ý mà nhìn chằm chằm cô.
Tim Mạch Nhiên đập thình thịch, lấy tay dùng sức mà lau môi, hung dữ
nói: “Em cảnh cáo anh, đừng … đừng có tiếp tục đùa giỡn em!”
Thẩm Lâm Kỳ lập tức cúi đầu, mắt nheo lại, thanh âm trở nên trầm thấp: “Em nghĩ anh đang nói đùa với em?”
“Chẳng lẽ không đúng sao?” Mạch Nhiên phẫn nộ nhìn Thẩm Lâm Kỳ, “Hay
là anh muốn nói cho em biết, anh làm như vậy kỳ thực là bởi vì thích
em?”
Lời vừa nói ra, cả hai người đều im lặng.
Mạch Nhiên trong lòng cảm thấy thấp thỏm, mặc dù cô một chút cũng
không tin một người tự cao tự đại, không coi ai ra gì như Thẩm Lâm Kỳ sẽ thực lòng động tâm với một người phụ nữ. Thế nhưng Mạch Nhiên lại không thể lý giải, vì sao Thẩm Lâm Kỳ lại liên tục ngăn cản cô nói rõ sự thật với Anna tỷ.
Đến tột cùng là cô tự mình đa tình, hay là anh dụng tâm kín đáo? Cô
cảm thấy với chỉ số thông minh của mình, hẳn là không thể trả lời được,
vì vậy cô thẳng thắn nói rõ, muốn xem anh giải thích thế nào.
Thời gian từng phút từng giây trôi, hai người bọn họ cứ đứng như vậy
nhìn nhau. Thẩm Lâm Kỳ trước sau không hề mở miệng trả lời câu hỏi của
Mạch Nhiên.
Mạch Nhiên đứng đến nỗi chân đã tê, sự căng thẳng vừa rồi đều tràn
ngập oán khí, thích hay không thích, anh chỉ cần nói một tiếng, cũng
không phải bức anh đi làm con vịt, như vậy khó trả lời lắm sao?
Trong lúc Mạch Nhiên dự định nói lại rõ ràng một lần nữa, Thẩm công tử bỗng nhiên hành động.
Anh không có trả lời Mạch Nhiên, mà chỉ là nhìn cô, đột ngột cởi quần áo.
Mạch Nhiên cả người đều Tư Ba Đạt! Dũng khí thật vất vả mới toàn tâm
toàn ý lấy lại được đã tan biến trong nháy mắt, Mạch Nhiên dựa sát
tường, run rẩy hỏi: “Anh, anh muốn làm gì? Em chỉ thị thuận miệng hỏi
một chút mà thôi, anh thực sự không cần phải dùng hành động trả lời. Uy! Anh đừng cởi, còn cởi nữa em sẽ kêu! Cứu”
Thanh âm bỗng im bặt, Thẩm Lâm Kỳ đem áo sơ mi vừa cởi nhét vào người Mạch Nhiên.
“Đi giúp anh giặt quần áo, rồi anh sẽ nói cho em vì sao.”
Mạch Nhiên há h
