Duck hunt
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326752

Bình chọn: 10.00/10/675 lượt.

ói đã thấy Anna tỷ ngồi xuống, thần thần bí bí mà thăm dò chuyện trước đây của Mạch Nhiên, sau đó lấy ra một cuốn album cũ,

hỏi: “Con đoán xem đây là gì?”

“Ảnh?”

Anna tỷ nháy mắt mấy cái: “Ngốc, tất nhiên đây là ảnh, ta là muốn con đoán xem ảnh chụp của ai?”

Mạch Nhiên bỗng có dự cảm bất thường, đầu đen đặc hỏi: “Không phải là con trai của người chứ?”

“Bingo!” Anna tỷ cười rộ lên, “Ta lần này đi Mỹ, cố ý mang từ bên đó về, tất cả đều là ảnh riêng tư, có muốn xem không?”

Mạch Nhiên rất muốn cự tuyệt, nhưng Anna tỷ đã nhanh chóng mở cuốn album ra, trên trang đầu tiên, bức ảnh Thẩm công tử toàn thân trắng muốt không tỳ vết đã đánh thức tâm hồn bát quái của Mạch Nhiên.

Mạch Nhiên nói: “Muốn muốn, con muốn xem!”

Cứ như vậy, Mạch Nhiên và Anna tỷ đúng là hai bà thím bỉ ổi, cực kỳ vô

nhận đạo mà vây xem những bức ảnh của Thẩm công tử hồi còn bé tí.

Không thể không thừa nhận, Thẩm Lâm Kỳ lúc bé so với hiện tại thật là đáng

yêu hơn nhiều, toàn thân trắng mịn, nhìn bức ảnh mà Mạch Nhiên nhịn

không được muốn véo khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, từ từ vân vê một phen.

Anna tỷ đối với những bức ảnh này hiểu rõ như lòng bàn tay. Xem đến tấm nào

bà cũng giảng giải cho Mạch Nhiên thời điểm và địa điểm chụp ở đâu. Bà

còn nói từ nhỏ bà đã bị nhiều bệnh, sau khi kết hôn bác sĩ còn khuyên

không nên mang thai, nhưng bà không cam lòng. Đến lúc biết mình có thai, bà cũng không để ý đến sự phản đối của cả nhà, dứt khoát kiên trì sinh

con. Nhưng chính vì vậy mà bà đã phải chịu di chứng nghiêm trọng, thường xuyên bi đau đầu, sợ nóng sợ lạnh.

Mạch Nhiên biết Anna tỷ bị bệnh

đau đầu, nhưng chưa từng nghĩ tới nguyên nhân lại như vậy, không khỏi

cảm thán tình mẫu tử của bà: “Anna tỷ, người thực sự là một người mẹ

tốt”

“Tấm lòng cha mẹ như vậy, hiện tại con không cảm nhận được, chờ

sai này đứa bé trong bụng con lớn lên” Anna tỷ dùng tay minh họa “con sẽ cảm nhận được rất rõ, trong thân thể mình có một sinh mệnh nhỏ bé đang

chậm rãi lớn lên. Đó là con của con, mỗi một giọt máu đều là từ trong

người con mà ra, con sẽ yêu thương nó, mỗi ngày đều sẽ muốn chạm vào nó, chờ nó lớn một chút nó còn có thể đạp con, con sẽ đau nhức, nhưng rất

hạnh phúc, bời vì nó chính là con của con a!”

Mạch Nhiên tuy rằng

không có thai nhưng cũng có thể hiểu được những điều Anna tỷ miêu tả,

cảm nhận được cái cảm giác kỳ diệu này, tình yêu của người mẹ không thể

dùng từ ngữ mà hình dung hết được, đó là tình cảm cao đẹp nhất, vô tư

nhất trên thế giới này.

Mạch Nhiên xúc động, không muốn tiếp tục lừa dối bà.

“Thực sự là con không…”

“Sao vậy?” Chìm đắm trong hồi ức tươi đẹp một lúc lâu, Anna tỷ lấy lại tinh

thần, dùng ánh mắt tràn ngập chờ mong nhìn Mạch Nhiên. Mạch Nhiên nhìn

thấy trong mắt bà đang khao khát một sinh mệnh mới, liền cảm thấy động

lòng, vốn muốn nói ra nhưng lời nói lại như mắc tại cổ họng.

Mạch Nhiên lắc đầu: “Không có gì, con nghĩ không còn sớm, Anna tỷ mau ngủ đi.”

“Cũng phải” Anna tỷ con mắt nhu thuận nhìn Mạch Nhiên, “Thực ra là do chênh

lệch múi giờ nên ta vẫn chưa có quen, vì thấy con quá cao hứng, suýt nữa thì quên. Con cũng mau ngủ sớm, phụ nữ mang thai không nên thức đêm, sẽ ảnh hưởng đến đứa trẻ.”

Mạch Nhiên gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Anna tỷ. Rõ ràng chỉ là hiểu lầm, nhưng trong ngực cô lại cảm thấy

chột dạ, dường như giây phút này, chính cô đang lừa dối một người bà

đang chờ đợi cháu mình ra đời.

Mạch Nhiên bỏ lại một câu: “Ngủ ngon!” rồi hoảng hốt bỏ chạy. Cái tham vọng mạnh mẽ muốn giải thích rõ hiểu

lầm hiện tại hoàn toàn trái ngược với tình hình, nội tâm cô như đánh

trống, không thể bình tĩnh.

Mạch Nhiên cảm thấy mệt muốn chết, cảm

giác tội lỗi lan rộng tận sau trong lòng, khiến cho cô không biết phải

làm thế nào cho phải.

Ba năm trước, Mạch Nhiên lần đầu xuất hiện bên

Thẩm Lâm Kỳ với thân phận bạn gái, đó cũng là lúc bắt đầu việc lừa dối

mọi người. Mạch Nhiên chưa từng nghĩ làm như vậy rốt cuộc đúng hay sai,

chưa từng nghĩ việc này có xúc phạm đến ai không? Nhưng ngày hôm nay cô

đã ý thức được mình sai. Con người là loài vật có tình cảm, một năm lại

một năm, bất tri bất giác mà Mạch Nhiên đã tự coi người nhà Thẩm Lâm Kỳ

là người nhà mình. Cô không muốn là tổn thương Anna tỷ, không muốn lừa

dối tình cảm của bà, càng không muốn thấy ánh mắt thất vọng của bà.

Mạch Nhiên quyết định phải cùng với Thẩm Lâm Kỳ tìm ra lối thoát cho chuyện này.

Cửa thư phòng khép hờ, từ khe cửa lộ ra một tia sáng mờ nhạt, Mạch Nhiên đẩy cửa vào, tâm tình nặng nề.

Thẩm Lâm Kỳ quả nhiên còn chưa ngủ, anh đang ngồi cạnh bàn làm việc, chăm

chú xem tài liệu trước mặt. Nghe thấy tiếng động, Thẩm Lâm Kỳ ngẩng đầu

lên nhìn Mạch Nhiên, ánh mắt lưu chuyển như ngọn đèn, chưa từng nhu mờ.

“Có chuyện gì sao?” Thẩm Lâm Kỳ biết rõ còn cố hỏi.

“Anh thấy sao?” Mạch Nhiên giữ bình tĩnh, dứt khoát đón nhận ánh mắt anh.

“Nói rõ với mẹ anh rồi chứ?”

“Chưa.” Mạch Nhiên cắn răng.

Thẩm Lâm Kỳ mở sang một trang tài liệu khác, thờ ơ hỏi: “Vì sao?”

“Em không đành lòng.” Việc đã đến nước này, Mạch Nhiên quyết định nói