ốc miệng, nửa ngày mới thoát khỏi trạng thái khiếp
sợ,không khỏi thẹn quá giận, ném quần áo trong tay lại cho Thẩm Lâm Kỳ,
mắng: “Anh có bệnh à? Đùa giỡn em thích vậy sao? Nói cho anh biết em
tuyệt không muốn biết anh rốt cuộc có thích em hay không, bởi vì em ghét anh!” Mạch Nhiên nói xong liền đẩy Thẩm Lâm Kỳ ra, chạy ra khỏi thư
phòng.
Mặc dù Mạch Nhiên bỏ đi sau khi đã thốt ra những lời oán hận kia,
nhưng trên thực tế, cuộc đối thoại trong thư phòng tựa như đã ném vào
trong lòng Mạch Nhiên một viên đá, khiến cho mặt hồ phẳng lặng trong
lòng cô xuất hiện hàng vạn hàng nghìn tâm tư, khiến cô trằn trọc, không
thể ngủ yên.
Cả đêm trong đầu Mạch Nhiên như xuất hiện một cuốn phim quay chậm.
Hình ảnh mấy năm nay cô và Thẩm Lâm Kỳ ở cùng một chỗ lần lượt hiện ra.
Từ lần đầu tiên tình cờ gặp nhau đến khi Thẩm Lâm Kỳ nói muốn cô đóng
giả làm bạn gái, anh lúc lãnh khốc vô tình, lúc ôn nhu săn sóc, khi bạo
ngược, khi cẩn thận tỉ mỉ. Có đôi khi cô và anh ở cùng một chỗ, cô nghĩ
anh người đáng ghét nhất trên thế giới này, nhưng cũng có lần anh lại ra mặt đúng lúc cô gặp nguy nan, khiến cô nghĩ anh chính là thiên sứ được
phái xuống bảo vệ cô.
Anh đối xử với cô như vậy, rốt cuộc là vì thích, hay không thích, vấn đề này Mạch Nhiên suy nghĩ cẩn thận cả một đêm cũng không ra. Thế nhưng có một chuyện, cô cuối cùng cũng nghĩ được ra: Thôi rồi, cô hình như đã thích anh!
Vui quá vui quá…cuối cùng chị Nhiên cũng nhận ra J
Ngay lúc nhận ra sự thật tàn khốc này, Mạch Nhiên ngồi bật dậy, nhãn
thần sáng rực, bên tai vang lên âm thanh ong ong, đầu óc trống rỗng,
trong ngực như có nước sông mãnh liệt dâng trào, không có cách nào dẹp
yên.
Mạch Nhiên cảm thấy mình sắp xong đời, cảm động với cái gì không cảm
động, lại đi động lòng với Thẩm Lâm Kỳ. Trong lòng cô hiểu rõ, từ lúc
hai người quen nhau ba năm về trước, cô đã luôn tự nói với mình, đây là
gặp dịp thì chơi, ngàn vạn lần không có khả năng thành sự thật. Thế
nhưng, hóa ra ba năm nay, Mạch Nhiên đã từ một tiểu nha đầu không sợ
trời không sợ đất, trở thành một tiểu chân chó, cái gì cũng đều nhìn
thấu, nhưng hết lần này tới lần khác không thấy được cái chữ “tình” kia, bây giờ đột nhiên lại nghĩ ra.
Cô nghĩ tới trong những bộ phim truyền hình cẩu huyết, có các nam
nhân bạc tình bạc nghĩa, những nữ tử si tình, yêu đến chết đi sống lại.
Mạch Nhiên liên tưởng đến mình, một hồi nổi da gà. Trên đời này vẫn còn
có cái gọi là môn đăng hậu đối.
Cô tự biết lượng sức mình. Cô cũng
biết rõ địa vị của Thẩm Lâm Kỳ. Cô và anh tựa như mặt trăng và mặt trời, nhìn qua có vẻ rất xứng, nhưng trên thực tế lại cách xa nhau vạn dặm,
căn bản không có khả năng ở cùng một chỗ.
Mạch Nhiên thật sâu xa cảm thấy, cô cần phải làm một cái gì đó để bóp chết mầm mống tội ác vừa nảy sinh trong lòng.
Vì vậy, cô nghĩ tới việc rời xa Thẩm Lâm Kỳ.
Cô không nhớ rõ, đây là lần thứ mấy nghĩ đến việc này. Trước đây
nhiều lúc trong đầu cô vẫn thường xuyên xuất hiện ý niệm đó, có điều rất nhiều lần, lý trí chiến thắng cảm tính, cô lại tiếp tục yên tâm thoải
mái mà làm tiểu chân chó bên cạnh Thẩm Lâm Kỳ.
Thế nhưng tình huống lần này khác hẳn, cô phát hiện bản thân có tình
cảm với anh, cái suy nghĩ này khiến cô không có khả năng tiếp tục cùng
anh gặp dịp thì chơi. Cô tự nhủ, trước khi trong lòng mình nảy sinh mộng ước muốn kêt hôn cùng anh, thì phải nhanh chóng rút chân ra cái loại
quan hệ dị dạng này, chí ít đến lúc đó sẽ không chết quá thảm.
Huống hồ, Mạch Nhiên hiện tại cũng không phải hai bàn tay trắng như
trước kia, ngay cả nhà ở cũng phải bán đi. Bây giờ cô cũng đã có tiền
tiết kiệm, cũng có sự nghiệp của mình, cho dù không có Thẩm Lâm Kỳ…cô
khẽ cắn môi… cô cũng có thể tự nuôi sống bản thân và A Triết.
Nghĩ vậy, Mạch Nhiên dứt khoát quyết định đi tìm Thẩm Lâm Kỳ ngả bài.
Thẩm Lâm Kỳ hình như đã ra ngoài, Mạch Nhiên tìm mấy lần toàn bộ căn nhà, mà không thấy bóng dáng anh đâu.
Hoàng mụ nói: “Thiếu gia tối hôm qua làm việc suốt đêm, hiện giờ chắc vẫn còn trong thư phòng.”
Mạch Nhiên nghe xong liền nhanh chóng chạy lên thư phòng tìm Thẩm Lâm Kỳ. Kết quả lại không như tâm nguyện, trên bàn làm việc tràn đầy văn
kiện, duy nhất hình bóng người mà cô đang tìm lại không thấy đâu.
Mạch Nhiên đành ngồi xuống đợi Thẩm Lâm Kỳ, trong lòng suy nghĩ, lát nữa thấy anh thì nên nói như thế nào.
Tóm lại chia tay hay không chia tay? Kỳ thực trong lòng Mạch Nhiên
cũng không đành, nếu như hiện tại có một bông hoa thì tốt, ít nhất cô
cũng có thể đếm cánh hoa, để xem ý trời ra làm sao. Đáng tiếc, ở đây
đừng nói là hoa, ngay cả một cây tiên nhân cầu cũng không có, duy nhất
môt thứ có thể đếm, chính là tập văn kiện trên bàn. . .
Vì vậy, Mạch Nhiên làm một việc vô cùng bại não, quyết tâm một hồi mê tín, đếm tập văn kiện, số lẻ sẽ chia tay, số chẵn sẽ nói rõ với Thẩm
Lâm Kỳ, mặc số phận.
“Chia, không chia, chia, không chia, chia, không chia. . .” Mạch
Nhiên đếm cả nửa ngày, kết quả cuối cùng lại là số chẵn, ông trời muốn
cô nói rõ với Thẩm Lâm Kỳ!
Điên a! Khẳng định là cô đếm sai rồi!
T
