ch Nhiên nghĩ như vậy cũng tốt, dù sao thì bụng và ngực cũng không
giống nhau, ngực có thể nhào nặn ra được, em bé thì có nhào nặn thế nào
cũng không thể có. Thay vì đợi đến chín tháng mười ngày sau thất vọng,
không có đứa trẻ nào ra đời, chi bằng cho nó sớm siêu sinh đi, ít nhiều
bớt thống khổ.
Chỉ là Mạch Nhiên không hiểu vì sao trong lòng cô lại có cảm giác mất mát không thể lý giải. Dường như thân thể đã rời khỏi Thẩm gia, nhưng
trái tim đã rơi lại nơi nào trong đó, khiến cô mất hồn mất vía.
Linda đã nhận ra sự khác thường của Mạch Nhiên, hỏi thăm cô.
Mạch Nhiên một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, lắc đầu: “Không có việc gì a.”
“Thế nào là không có việc gì.” Linda nghiêm mặt, “Chị hỏi em mấy câu, em mới có phản ứng, đừng nói với chị là em già rồi, thích giác có vấn
đề”
“Chị mới già!” Mạch Nhiên trừng mắt liếc Linda: “Tề thiên đại thánh”
Tô Lynda, mấy ngày nay em ở nhà suốt đêm học kịch bản, quá mệt mỏi nên
mới có thể thất thần như vậy.”
Linda vì bị Mạch Nhiên nhắc đến tuổi tác của mình mà bày ra bộ mặt vô cùng ủy khuất, thế nhưng rất nhanh cô ta ý thức được điều gì, liền hỏi: “Kịch bản? Chị nhớ kỹ em hiện tại không có kịch bản phim mới nào.”
“Có mà, sao lại không có?” Mạch Nhiên nói “Là kịch bản của Tưởng Vân Đạt”
Linda há mồm, rất lâu mới phục hồi vẻ khiếp sợ: “Không được! Em…em muốn tham gia bộ phim của Tưởng đạo diễn sao?”
Mạch Nhiên gật đầu, khẳng định câu trả lời với Linda.
“Việc này sao có thể!” Linda gần như la hoảng lên, “Em đùa cái gì vậy, em đã hỏi qua Thẩm tổng chưa? Anh ta đồng ý sao?”
“Anh ta nói tùy em quyết định.” Mạch Nhiên nhún vai.
“Tùy… em? !” Linda dường như nghe không hiểu lời Mạch Nhiên, ngây
ngốc một hồi mới chăm chú hỏi: “Mạch Nhiên, không phải em và Thẩm tổng
cãi nhau chứ?”
“Không.” Mạch Nhiên lắc đầu “Em ngay cả nói cũng chẳng buồn nói với anh ta, sao chị lại nghĩ em cãi nhau với anh ta?”
Sắc mặt Linda rất khó nhìn, nhẫn nhịn mà khuyên giải Mạch Nhiên: “Hai người mấy hôm trước chẳng phải rất tốt sao? Sẽ không phải là xảy ra
hiểu lầm gì chứ? Kỳ thực Thẩm tổng anh ta…”
“Chị còn nói tốt giúp anh ta, em liền trừ tiền lương của chị.”
“Anh ta quả thực không thể nói lý!” Linda nói như đinh đóng cột.
“Tốt.” Mạch Nhiên cười tủm tỉm, vỗ vai Linda mà nói, “Lời này nếu chị dám đem lên phòng Thẩm tổng nói, em sẽ trả chị gấp đôi tiền lương.”
“Sao em không trực tiếp nói!” Linda ai oán lườm Mạch Nhiên, căm giận rời đi.
Mạch Nhiên ở phía sau Linda điên cuồng mà cười, cười xong lại thấy có chút trống rỗng, đáy lòng vọng lên một âm thanh: cho dù hắn có lừa dối
ngươi, giấu diếm ngươi, lợi dụng ngươi, nhưng ngươi vẫn là rất thích
hắn!
Sợ bị chính mình bức đến phát điên, Mạch Nhiên phải tranh thủ lúc rảnh rỗi lên Wb giải trí.
Tiểu bạch thỏ ngực teo vừa mới đăng một cái status: “Ông trời ơi, cầu xin ông khiến cho tất cả những tên đàn ông tự cao tự đại trên đời này
đều bị liệt!”
Mạch Nhiên nhanh chóng lên phụ họa: “Đúng đúng, phải khiến cho bọn họ biến thành mì ăn liền, hai phút liền mềm nhũn!”
Một lát sau, Tiểu bạch thỏ ngực teo hồi đáp: “Chị, ví dụ của chị thật hợp lòng em, thế nhưng đừng nhằm lúc em đang ăn mà nói được không? Lãng phí mất bát mì của em.”
Ha ha ha ha! Mạch Nhiên nhìn màn hình điện thoại di động, cười đến
chảy cả nước mắt, cái trán đụng vào cửa thủy tinh trên hành lang.
Rắc một tiếng, Mạch Nhiên đau nhức, che cái trán, nhìn trái, nhìn
phải, cuối cùng nhìn phía sau, đảm bảo ở đây không có ai, lúc này mới
thở phào nhẹ nhõm, quay đầu về.
Sau đó, Mạch Nhiên hóa thạch.
Phía hành lang trước mặt cô Thẩm Lâm Kỳ cùng một đoàn cộng sự cấp cao đang đứng nghỉ chân. Bọn họ đều mặc âu phục đi giày da, đang trừng mắt
nhìn Mạch Nhiên. Cái tên thư ký vừa mới đến kia còn đang một bên che
miệng cười trộm.
Sắc mặt Mạch Nhiên từ đỏ thành trắng, từ trắng thành đen, cuối cùng
cố gắng hết sức khôi phục trạng thái bình thường, ưỡn ngực xê mông, hít
hơi thật sâu đi đến.
Ngoại trừ Thẩm công tử, tất cả mọi người đều cung kính cúi đầu chào
Mạch Nhiên. Từ sau khi tin tức mang thai kia phát sinh, Mạch Nhiên
nghiễm nhiên trở thành nữ chủ nhân trong mắt mọi người, chỉ còn kém bước đi đến nói: “Xin chào phu nhân”
Thẩm Lâm Kỳ nhìn Mạch Nhiên vẻ mặt bình tĩnh, nhãn thần sắc bén hơn
bấn luận kẻ nào. Mạch Nhiên lấy lại tinh thần, đi về phía bọn họ, nhìn
kĩ ánh mắt của từng người, lướt qua vai Thẩm Lâm Kỳ một cách đầy khinh
bỉ.
Mọi người ngoại trừ Thẩm Lâm Kỳ đều bị hành vi của Mạch Nhiên làm
chấn động Ánh mắt bọn họ nhìn cô đều biến hóa, từ tôn kính đến nghi
hoặc, thậm chí có người trong mắt còn xuất hiện vẻ coi thường. Mạch
Nhiên không hề tức giận, ngược lại còn tự hào. Cuối cùng nhân viên công
ty cũng vui vẻ chuyển chủ đề nói chuyện, Mạch Nhiên mơ hồ đã có thể ngửi thấy được trong không khí tràn ngập mùi vị bát quái.
Nhưng mà Mạch Nhiên không nghĩ tới, trong lúc cô đang dương dương tự đắc chuẩn bị bỏ đi, bỗng nhiên cổ tay nắm lại.
Mạch Nhiên quay đầu lại kinh ngạc nhìn Thẩm Lâm Kỳ, trước mặt bao nhiêu người thế này, anh định giở trò gì?
Thẩm Lâm Kỳ không nó