thấy bản thân và William giống như hai đứa ngốc.
Người phục vụ dùng ánh mắt nhìn người bệnh thần kinh đưa Dịch Thừa và Cổ Dĩ Tiêu đến bàn ăn hai người,Cổ Dĩ Tiêu cảm thấymất mặt cực kỳ, ở
phía dưới bàn đá hắn một cước. Gọi đồ ăn xong cô cong môi,“Anh vừa rồi
tại sao khác thường như vậy,hại em ở trước mặt Thiểu Hiên mất mặt muốn
chết.”
Anh cũng vậy không muốn …… Dịch Thừa nhìn sang bàn Bạch Thiểu Hiên và William gật gật đầu, xem như cảm ơn hắn phối hợp. Bất quá sau này giải
thích với hai người đó chuyện hắn và Cổ Dĩ Tiêu thì có chút phiền toái .
Nhân sinh không chỗ không gặp lại a…… Dịch Thừa thật đáng thương, ai bảo ngươi là nam chính tiểu thuyết, tất cả trùng hợp cùng mâu thuẫn
đương nhiên phải tập trung ở trên người ngươi, nếu không tiểu thuyết này làm sao viết nửa? Bất quá Dịch Thừa cuối cùng có thể trải qua khảo
nghiệm của tác giả vô lương, miễn cưỡng đi qua một cửa ải.
Trong lúc dùng cơm,Dịch Thừa rất tò mò Cổ Dĩ Tiêu sẽ chọn quà gì cho
hắn. Thật ra bất kể cô tặng quà cho mình hay không,Dịch Thừa thấy chỉ
cần nhìn thấy cô đã thấy vui .
“Đây là quà em mua cho anh, một vui mừng thật lớn.” Nói xong Cổ Dĩ
Tiêu lấy tay ở không trung vẽ một cái vòng tròn thật to,“Vốn muốn để anh về nhà xem, nhưng anh đã đặt phòng,vậy vừa lúc…… Ha ha.” Cổ Dĩ Tiêu
bỗng nhiên thừa nước đục thả câu không nói tiếp.
“Rốt cuộc là cái gì?” Dịch Thừa có loại dự cảm không tốt.
“Không nói cho anh biết!” Cổ Dĩ Tiêu lấy miếng trái cây nhét vào miệng Dịch Thừa, cười tủm tỉm lắc đầu.
“Đến đây– nhanh lên –” Cổ Dĩ Tiêu ra khỏi thang máy lập tức buông
cánh tay đặt ngang hông Dịch Thừa ra,ngược lại kéo cánh tay hắn chạy
nhanh đến phòng. Đi ngang qua phòng khách các phục vụ viên nhìn bọn họ
chằm chằm,mắt kính đặt tại mũi thiếu chút nữa rơi xuống — bình sinh chỉ
thấy nam túm nữ chứ không thấy nữ túm nam như thế. Vì thế ông lão ngồi đó:“Thanh niên hiện tại thật là……”
Dịch Thừa mơ hồ có cảm giác không tốt, thân mình cứng ngắc bị Cổ Dĩ
Tiêu một đường kéo đi. Chỉ thấy Cổ Dĩ Tiêu dùng chìa khóa thẻ mở cửa,sau đó đẩy hắn vào trong phòng,tiếp theo lập tức theo vào rồi đóng cửa lại.
“Em……” Dịch Thừa trông thấy mặt Cổ Dĩ Tiêu cười xấu xa không khỏi
kinh hồn táng đảm, chân cũng lui vài bước, trong đầu hiện lên hình ảnh
SM cái gì nữ vương, roi da, ngọn nến, sau lưng một mảnh mồ hôi lạnh,một
đường thối lui đến vách tường,không còn đường lui đành phải cố lấy dũng
khí hỏi:“Em,em muốn làm gì?”
“Anh đừng sợ nha.”Món quà của Cổ Dĩ Tiêu được bao lại xinh đẹp giao
cho hắn,“Đồ này tốt lắm,em ở trên mạng chọn thật lâu mới có thể chọn ba
màu này.”
“Ba màu?” Dịch Thừa nhìn cô một cái, chần chờ thật lâu mới đưa tay mở quà.
“Ha ha.” Cổ Dĩ Tiêu cười nhìnvẻ mặt Dịch Thừa thấy món quà kia trong
nháy mắt vui vẻg(nhưng thật ra là hoảng sợ),“Được không? Rất tuyệt đúng
hay không?”
Không lớn không nhỏ trong hộp, ba màu sắc và hoa văn rõ ràng khác nhau …… Quần lót.
Khóe mắt Dịch Thừa run rẩy ,đem chúng nó nhìn qua lại vài lần, từ
trái sang phải hổ vằn,báo đốm,cái thứ ba bình thường một chút,màu đen .
Hắn chưa bao giờ mặc quần lót cương mãnh có đồ án hứng thú như thế, nói
thật hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy loại quần có hoa văn như thế
này. Cổ Dĩ Tiêu quả nhiên không phải người bình thường, tặng quà là được cư nhiên còn có đồ án này.Tại sao nha?Hay là bởi vì hắn lần trước lấy
quần lót uy hiếp cô, cho nên làm cho cô đối với hai chữ “Quần lót” ấn
tượng sâu như thế?
“Không nên quá cảm động !” Cổ Dĩ Tiêu tới gần hắn, vẻ mặt đắc ý,“Mau mặc thử xem!”
“Mặc thử?!” Dịch Thừa ngạc nhiên, hắn từ đầu đã không muốn đụng đến cái quần lót giết người này!
“Anh……” Cổ Dĩ Tiêu nhìn ra hắn không tình nguyện, sắc mặt lập tức
thay đổi,cong miệng,lông mày nhíu lại,nước mắt nói đến là đến giây tiếp
theo đã muốn đảo quanh ở hốc mắt. Nói nước mắt của con gái là vũ khí tốt nhất,những lời này tuyệt không giả,Cổ Dĩ Tiêu giỏi nhất nhất chính là
giả khóc,giả y như thật.“Anh…… anh không thích quà của em sao……”
“A,em đừng khóc…… anh thử là được.” Dịch Thừa ủ rũ đồng ý ,dù sao nơi này lại không có người khác,hắn tạm thời thỏa mãn trò đùa của Cổ Dĩ
Tiêu một chút. Hổ vằn, báo đốm, màu đen. Hắn cầm cái màu đen lên, tính
toán mặc thử.
“WOa, chọn cái này sao…… vào phòng tắm thử.” Cổ Dĩ Tiêu nước mắt đảo qua không còn chút gì, vội vàng đẩy hắn vào phòng tắm.
Dịch Thừa bất đắc dĩ đi vào phòng tắm cởi quần áo, mới vừa đem cái
quần lót màu đen kia mở ra, lập tức mở to hai mắt nhìn,màu sắc này tuy
rằng bình thường, nhưng chỉ sợ bên trong không bình thường – khố chữ
“T”.
“Tại sao chậm như vậy! Dịch Thừa!Anh mặc được không?!” Cổ Dĩ Tiêu ở bên ngoài ác liệt la to.
Chỉ thấy mấy dây lưng tinh tế kia con mắt Dịch Thừa sắp rơi xuống,
hắn ngồi ở bên cạnh bồn tắm lớn, lấy tay gãi tóc khó xử. Hắn tình nguyện ở trước mặt Cổ Dĩ Tiêu trần truồng tuyên truyền kế hoạch hoá gia
đình,chứ không muốn mặc như vậy đi ra ngoài.
Dịch Thừa khẽ cắn môi, dũng cảm đứng lên.Thử thì thử!
Đêm còn rất dài, kiếp sống người mẫu nội y của Dịch Thừa có lẽ bắt
đầu từ đó. Vì bảo toàn hình