áng lên. "Vậy em không khách khí đó!"
"Ừ." Chu Tại Vũ đồng ý. "Đi nhé." Anh khoát khoát tay với học muội, xoay
người rời đi, bước chân thật tự nhiên, tim lại đập mạnh và loạn nhịp.
Nên đi đâu đây?
Ra sức vì nước thật là nhiều năm, hôm nay lấy lại tự do, trong khoảng thời gian ngắn, anh không khỏi có chút chần chờ, có chút thẫn thờ.
Người đi đường rộn ràng, mỗi người đều có phương hướng của họ, kiên định đi
đến mục tiêu của mình, mà mục tiêu của anh thì ở đâu?
Anh ngẩng
đầu lên, nhìn một biển quảng cáo to lớn trên phố, là một nữ ngôi sao âm
nhạc cổ điển gần đây rất được hoan nghênh, bằng vào một cây Violin cùng
với dung mạo thanh lệ xuất chúng mà nổi tiếng trong giới văn nghệ.
Trên biển quảng cáo, cô mặc trang phục gothic, viền tơ màu đen lộng lẫy khiến cô như ma nữ điên đảo chúng sinh.
Trên quảng cáo nói rõ, tháng sau ở sảnh âm nhạc quốc gia, ma nữ violin sẽ
hợp tấu "Giao hẹn của Faust" với hoàng tử piano Nhật Bản.
Vì thể nghiệm lại những gì đã bỏ lỡ ở nhân gian, Faust đang già đi hông tiếc
bán linh hồn, giao hẹn với quỷ Mephisto, đổi lấy một thân thể trẻ tuổi,
tận tình hưởng lạc. . . . . .
Anh nhớ câu chuyện là như thế.
Vậy cuộc hợp tấu này, sẽ biểu diễn ra dạng âm nhạc gì đây? Anh thật tò mò.
Chu Tại Vũ nhìn chằm chằm biển quảng cáo, hoảng hốt mất hồn.
"Vô cùng hoan nghênh ma nữ violin của chúng ta đi tới hiện trường trực tiếp truyền tiết mục." Giọng nói thanh thúy như châu của người chủ trì vang
trên không trung."Vanesa, để cho những người nghe chúng tôi hỏi vài câu, được không?"
"Xin chào các bạn nghe nhạc, tôi là Vanesa." Hạ Hải Âm cười, thanh âm mềm mại đáng yêu xuyên thấu qua microphone truyền đi, động lòng người giống như tiếng đàn của cô.
"Tin tưởng rất nhiều bạn nghe đều biết tháng sau Vanesa sắp cử hành hội diễn tấu với hoàng
tử piano Nhật Bản? Đây không phải là lần đầu tiên hai người hợp tác, năm ngoái ở Tokyo, buổi biểu diễn của hai người đã gây ra gió lộc, album
chung của cả hai bán rất chạy ở Nhật Bản, những người mê nhạc đều nói
hai người kỳ phùng địch thủ, trai tài gái sắc, hôm nay lại bắt tay hợp
tác ở chiến trường Đài Bắc, không biết tâm trạng của Vanesa thế nào?
Chia sẻ với chúng tôi một chút được không?"
"Uh, về buổi diễn tấu này, trừ thuyết minh mấy bản nhạc cổ điển ra, thì sẽ biểu diễn vài tác phẩm trong album của tôi. . . ."
Hạ Hải Âm cứng cỏi nói ở trong tiết mục, nói về buổi diễn tấu, nói về
hoàng tử Piano, nói sáng tác tâm đắc, nói cách nhìn của mình đối với sự
kết hợp của âm nhạc cổ điển và hiện đại, cũng nói về tạo hình mới của
mình, nghe nói trang phục tơ viền đen này của cô, đã tạo ra một luồng
sóng trong những người ái mộ.
"Đúng rồi, nghe nói thời gian trước Vanesa đến Đài Truyền Hình quay tiết mục thì vừa lúc gặp gỡ hoả hoạn,
còn bị vây ở hiện trường?" Người chủ trì hỏi vấn đề chính, khiến những
người mê nhạc đều nóng lòng muốn nghe.
"Đúng vậy, lần đó thật sự
rất nguy hiểm." Nhớ lại tình cảnh lúc ấy, Hạ Hải Âm vẫn còn sợ hãi. "Bởi vì cái khung ở phim trường bị ngã xuống, nên tôi bị đụng hôn mê, không
thể kịp thời chạy ra khỏi hiện trường, những người khác cũng không chú ý tới tôi còn bị vây ở nơi đó."
"Sau đó làm sao trốn ra được?"
"Thật ra thì tôi cũng không rõ lắm, nghe nói là có một người đàn ông đã cứu tôi, ẵm tôi ra khỏi tòa nhà."
"Oa! Vị anh hùng nào cứu mỹ nhân thế? Mọi người nhất định rất tò mò, đúng không?"
"Đừng nói mọi người tò mò, chính tôi cũng rất tò mò. Nhưng rất đáng tiếc, anh ta không để lại tên họ đã đi mất, chờ tôi tỉnh lại ở bệnh viện, đã
không thấy bóng dáng anh ta nữa."
"Thật sự rất đáng tiếc đó!"
Người chủ trì cảm thán. "Người đàn ông đó cũng thiệt là, sao lại bỏ qua
cơ hội làm quen với Ma Nữ V của chúng ta chứ? Nếu như là uối, ít nhất
phải xin chữ ký rồi mới đi chứ."
Hạ Hải Âm buột miệng cười. "Người ta có ơn cứu mạng với tôi, sao có thể ký cái tên coi như nói cám ơn chứ?"
"Nếu không thì sao? Chẳng lẽ Vanesa muốn tặng nụ hôn? Oa oa ~~" người chủ
trì cố ý thét chói tai và huýt gió, chế tạo không khí sung sướng.
"Tôi thấy tôi hôn cô trước tốt hơn, cám ơn cô mời tôi tham gia tiết mục truyền hình." Hạ Hải Âm rất phối hợp nói giỡn.
Hai cô gái tiếp tục nói giỡn, thời gian tiết mục nhanh chóng hết, Hạ Hải Âm và người chủ trì lại hàn huyên mấy câu rồi đi ra khỏi phòng thu âm.
Phụ tá Tiểu Hương đã chờ cô ngoài cửa, đưa một chai nước suối có nhãn xanh lá lên, cô uống một hớp.
"Chuyện tôi nhờ cô điều tra đã có hồi âm chưa?"
"Dạ, phòng thám tử mới vừa đưa tài liệu tới." Tiểu Hương đưa một phần tài liệu lên.
Hạ Hải Âm nhận lấy, tùy ý xem mấy tờ, ánh mắt lúc sáng lúc tối. "Tôi trở
về rồi xem tiếp." Cô hờ hững đưa tài liệu lại cho Tiểu Hương, đeo mắt
kính lên.
Đúng như cô đoán, vừa rời khỏi đài truyền hình đã thấy
một đám người ái mộ nghe tiếng mà đến đang chờ ngoài cửa rồi, thấy cô ra ngoài, cực kì hưng phấn hô togọi nhỏ, rối rít giơ máy chụp hình lên,
lưu lại bóng hình xinh đẹp của cô.
Cô ưu nhã giơ tay, cười ngọt
ngào với những người ái mộ, sau đó được phụ tá và nhân viên đài truyền
hình hộ tồng,
