ng.
"Em quả nhiên ở nhà".
Dung Ân còn không có mở cửa, phía sau mẹ Dung liền đã đi tới trước
mặt hai người, "Là A Lang à, đến đây đi, vào trong nhà ngồi".
Nghe xưng hô này, mẹ khi nào cùng Bùi Lang thân quen như vậy rồi?
"Ân Ân, con không ở nhà mấy ngày này, A Lang chiếu cố mẹ không ít, lần trước trong phòng ngủ đèn hư cũng là A Lang cho đổi lại đấy".
Bùi Lang đi vào nhà, cầm rất nhiều lễ vật, Dung Ân ngượng ngùng nói, "Làm cho anh tốn kém rồi, mua nhiều đồ như vậy".
"Lễ mừng năm mới mà", người đàn ông đem đồ thả vào trên ghế sa lon,
"Cháu vốn cho là Dung Ân không có ở đây, cho nên mới xem một chút". Bùi
Lang tròng mắt sâu thẳm quét về phía Dung Ân, khóe mắt tựa như có thâm ý.
"Ân Ân nhà ta ngày hôm qua trở lại, còn dẫn theo bạn trai về nữa..."
"Mẹ". Dung Ân đúng lúc cắt đứt lời mẹ nói, Bùi Lang tròng mắt đang
lúc lóe lên dưới, đã đoán ra sự việc, thừa dịp khe hở lúc mẹ Dung
đi pha trà, hắn hạ giọng nói, "Chúng ta đi ra ngoài ngồi được không".
Cô cảm giác được hắn như nói ra suy nghĩ của mình, Dung Ân gật đầu,
đi vào nói với mẹ mấy câu sau đó đi ra ngoài, "Đi ra phòng trà
dưới lầu khu dân cư, cũng sẽ không làm cho người ta chú ý."
Bùi Lang đi sau lưng cô đi ra ngoài, hàng xóm vừa lúc đi ra ngoài,
bác Lưu tinh thần hưng phấn, trước sau như một lớn giọng "A Lang
a, ngươi là vội tới chúc Tết mẹ Dung a."
Những bác gái kia đều biết hắn, "Ân Ân, người bà con xa này
thật tốt, bình thường chiếu chiếu cố chuyện trong nhà không ít
đâu..."
Dung Ân lúng túng mà gật đầu, xem ra, Bùi Lang thật thường xuyên tới đây, cô mặt mày nhẹ rủ xuống, càng phát ra cảm giác mình thua thiệt
mẹ rất nhiều rồi, hơn nữa Bùi Lang nói là bà con xa của mình, vì
cái gì, chính là không để cho hàng xóm láng giềng ở giữa truyền ra cái gì lời ong tiếng ve sao? Cô ngước mắt hướng nam nhân lộ ra cảm kích
cười.
"Đúng rồi, Tiểu Nam có ở đây không? Chúng ta vẫn còn muốn tìm hắn chơi mạt chược đây..."
Dung Ân nghe được tiếng gọi này, không biết là nên cười hay là cái
gì, cô nâng lên khóe miệng, "Hắn sáng sớm đã đi, công ty có việc."
"A a, ra thế, chúng ta là đi tìm mẹ của cháu, có lẽ các cháu có việc đi ra ngoài, mau đi đi..."
Dung Ân theo thang lầu đi xuống, gió lạnh không kiêng sợ mà thổi vào tới, cô kéo chặt cổ áo lông đi ra ngoài, phía ngoài trắng xoá một mảnh, mấy đường bánh xe hiện lên rõ rang dẫn vào tiểu khu.
Xe Bùi Lang cũng dừng ở dưới lầu, màu đen nồng đậm, cùng tấm tuyết
trắng xoá kia hình thành nên cảnh đẹp tươi sáng rõ nét không
bì được, "Cảm ơn anh, luôn luôn chiếu cố mẹ của tôi".
"Không cần khách khí". Bùi Lang đi ở phía sau, Dung Ân mặc áo màu
nâu đậm giày tuyết mặc dù cồng kềnh, nhưng rất ấm áp, người đàn ông giẫm lên vết chân của cô đi về phía trước, cùng đi vào phòng trà kia
theo lời Dung Ân nói.
Bên trong quang cảnh thanh nhã, mấu chốt là mới đầu năm mới, không có người nào, rất là vắng lạnh.
Dung Ân rót cho Bùi Lang chén trà, cô không biết như thế nào mở
miệng, nam nhân liền dẫn hỏi trước, "Thật lâu không có gặp cô, cuộc sống tốt chứ?"
"Không tốt". Dung Ân dựa vào ghế dựa sau lưng, "Anh nên biết tôi là cùng ai ở chung một chỗ".
"Thật xin lỗi".
Dung Ân sợ run lên, trên mặt do dự, "Tại sao nói như vậy?"
"Tôi đã từng nói qua, tôi sẽ đem cô từ Nam Dạ Tước đưa đi, nhưng đến bây giờ, tôi không có làm được..."
Dung Ân sắc mặt nới lỏng trì hoãn, cầm lấy chén nhẹ nhẹ uống một hớp, "Hắn ở thành phố Bạch Sa đã ăn sâu rồi, muốn vặn ngã hắn, nào có dễ dàng như vậy? Cho dù đưa hắn vào tù, tôi nghĩ cũng giam không được
hắn".
Bùi Lang rõ ràng từ trong mắt cô nhìn thấu bất đồng, dĩ vãng, cô mặc
dù chỉ muốn thoát khỏi Nam Dạ Tước, nhưng cũng không có cừu hận hắn,
"Đúng, Tước Thức của hắn, thật ra thì chính là bia đở đạn che dấu tội ác tốt nhất, rõ ràng, hắn là đang lúc làm ăn nên, hàng năm còn có thể
quyên ra khoản tiền lớn, nhưng mặc dù viện kiểm sát ngầm không chỉ một
lần âm thầm lập án, nhưng là không có cách nào..."
Dung Ân nắm chặt trong tay chén trà, Nam Dạ Tước nói không sai, ngay
cả Bùi Lang cũng không có cách nào bắt hắn, một cái Diêm Thủ Nghị,
ông ấy làm sao lại có năng lực như thế nào?
"Chẳng lẽ, thật chỉ có thể nhìn hắn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật sao?"
Chẳng lẽ, Diêm Việt chết đi cũng chỉ có thể làm như vậy thôi, mặc dù
chứng cớ vô cùng xác thực, không phải muốn chết vô ích không thể sao?
"Dung Ân", Bùi Lang đặt chén trà xuống, hai con mắt lộ ra thâm
thuý nhìn thẳng cô, hắn mấp máy khóe miệng, tựa như đang do dự mở
miệng như thế nào, "Cô sống ở bên cạnh Nam Dạ Tước lâu như vậy, có
nghe qua chuyện hắn có một giương CD-ROM không?"
CD? Dung Ân ngẫm nghĩ xong, lắc đầu, "Đó là cái gì?"
"Nghe nói, bên trong CD cất giấu toàn bộ xuất thân Nam Dạ Tước,
nói cách khác, là bằng chứng phạm tội của hắn, bên trong có giao dịch
trước đâycùng tài liệu về thời gian và địa điểm sắp tiến hành giao dịch trong tương
