Ring ring
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218521

Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.

ột nhiên nghe thấy tiếng động, trong tay run

lên, vài cuốn sách trên giá sách rơi xuống trên mặt đất, phát

ra riếng vang kịch liệt.

Người đàn ông thẳng lưng lên, Dung Ân đi vào bên trong thư phòng, bên trong có một loại hương vị nguyên thủy của cây Đàn hương,

thưởng thức của Nam Dạ Tước vĩnh viễn là những thứ hào hoa xa

xỉ, một chỗ làm việc cũng trang trí rất xa hoa .

"Anhđang tìm cái gì?"

Khuôn mặt Dung Ân lạnh lẽo, ánh mắt quét qua đống hỗn độn trên mặt đất.

Lý Hàng đưa đôi mắt tối tăm phiền muộn hướng về phía cô,

Dung Ân cách hắn rất gần, chỉ thấy người đàn ông quét mắt về

phía cửa, về liền đè thấp tiếng nói, " Tôi đang tìm đồ mà cô

muốn tìm"

Dung Ân trợn tròn hai mắt, trên mặt lộ ra vẻ khó tin, cô kinh

ngạc liếc nhìn bên mặt của người đàn ông, bỗng nhiên khóe miệng liền gợi lên giễu cợt, Nam Dạ Tước, anh đã thấy chưa, ngay cả

người mà anh tín nhiệmcũng muốn đưa anhvào chỗ chết, "Làm sao

anh biết tôi muốn tìm thứ gì?"

"Bùi Lang nói cho tôi biết."

Dung Ân sáng tỏ, cuộc sống của mình, thực giống nhưlà một bộ

phim truyền hình trầm bỗng chập chùng, "Anh là cảnh sát ngầm?"

Lý Hàng không nói gì, bởi vì cầu thang dưới lầu đã truyền đến tiếng bước chân.

Nam Dạ Tước đối với hắn và A Nguyên rất tin tưởng không có

nghi ngờ, nhưng chuyện CD, chẳng bao giờ tiết lộ cho bọn họ,

tiếng bước chân đến gần hơn, lúc người đàn ông tiến vào thư

phòng, chỉ thấy Dung Ân đang ngồi xổm trên mặt đất nhặt đồ, còn Lý Hàng thì đứng ở trước bàn đọc sách.

"Các người tại sao lại ở đây?" tiếng nói Nam Dạ Tước để lộ hung ác nham hiểm.

Lý Hàng đang tính toán tìm cái gì lấy cớ, liền thấy Dung

Ân đem sách trên mặt đất nhặt lên mới vươn người lên, hướng về

phía anh nói "Tôi bất quá chỉ muốn tìm quyển sách xem một

chút, anh tại sao lại quản tôi?"

Lý Hàng sợ run lên, nhưng phản ứng cực kỳ nhanh "Đây là thư phòng của đại ca, cô không thể tùy tiện vào."

Dung Ân đem sách thả lại trên giá sách, Nam Dạ Tước không có

kéo cô lại, cho đến khi Dung Ân đi xa, lúc này mới hướng về bên

cạnh Lý Hàng "Ngươi cũng ra ngoài đi."

Dung Ân trở lại phòng ngủ, đi tới trên ban công, tim cô không

ngừng đập bùm bụp, cảm giác như sắp nhảy ra ngoài, cực kỳ khẩn

trương. Cô thở hổn hển, ngay cả Nam Dạ Tước đi tới gần cũng

không phát hiện, người đàn ông cầm lấy hai quyển sách lúc

trước đưa tới trước mặt cô, "Cầm lấy xem đi."

Dung Ân nhận lấy, vừa vặn, là về nội dung thiết kế kiến trúc, sẽ không làm lộ tẩy.

"Nam Dạ Tước, thư phòng của anh cất giấu thứ gì, tại sao ngay cả đi vào cũng không được?"

"Đây là quy tắc của tôi tôi định ra" Nam Dạ Tước ngồi vào bên

cạnh Dung Ân, tay phải tự nhiên ôm bả vai của cô, "Tôi không thích người khác làm loạn ở chỗ của tôi, nhưng em thì khác, sau này

em muốn vào thì cứ vào."

Lá gan Lý Hàng thật ghê gớm, cũng khó trách, cơ hội như vậy

bình thường rất khó gặp, hắn đi theo bên cạnh Nam Dạ Tước lâu

như vậy cũng không có tìm ra được CD, đến tột cùng có thể

giấu ở nơi nào chứ?

Người đàn ông dường như nhìn thấy bộ dạng thất thần cô, cũng

không biết cô đang tìm cách đưa anh đi vào địa ngục, anh vỗ vỗ

bả vai Dung Ân, "Có muốn đi ngủ không?"

"Không cần, tôi muốn ở đây một chút."

Nam Dạ Tước gật đầu, ở trên mặt cô khẽ hôn sau đó liền đóng cửa phòng rời đi, Dung Ân cong hai chân lên uốn lại tại trên

ghế, thật ra thì, cô ngây người một khắc cũng không muốn ở nơi

này , Ngự Cảnh Uyển phòng ốc rộng rãi sáng ngời, nhưng lại

trống rỗng không có ai, hơn nữa cô ngày ngày phải đối mặt với

khuôn mặt kia, cô chỉ sợ chính mình chịu không nổi.

Tựa như cô lúc trước muốn rời khỏi đây, khi đó, cô phải giả

vờ náo loạn, làm như vậy để cho Nam Dạ Tước chán nản, mà hiện

tại, cô phải giả vờ như từ từ buông xuống thù hận, làm cho anh

lơ là tư tưởng, để cho anh một kích trí mạng.

Nam Dạ Tước hẳn là đi ra ngoài cùng Lý Hàng bọn họ đang

thương lượng chuyện gì đó, lúc trở lại, liền thấy Dung Ân vẫn

ngồi trên ban công, anh nắm lấy tay cô, nói muốn mang cô đi đâu đó.

Đi ô-tô ra ngoài, mới biết được anh muốn dẫn cô đi đâu, là trường tập bắn

Nơi này tựa hồ rất bí hiểm, lúc đến, gió lạnh âm u kéo tới, hơn nữa bên trong không có người nào, Dung Ân giẫm trên mặt đất trơn

bóng đi theo bước chân Nam Dạ Tước, từng tiếng giày nện xuống mặt đất

nghe cực kì chói tai.

Một cánh tay khác của Dung Ân kéo cổ tay Nam Dạ Tước, "Anh, anh muốn dẫn tôi đi đâu?"

"Sao thế, sợ à?" Nam Dạ Tước nghiêng đầu, Dung Ân ngẩn đầu nhìn mặt của anh, lần đầu tiên phát hiện làn danhẵn nhụi tinh tế,

đườn