nh rất muốn nhìn một chút, cô có phải hay không muốn hạ thủ.
Nhưng trên thực tế, anh đã lường trước được, Dung Ân thật không có lá gan này, cô biết rất rõ ràng một phát này i xuống, ai
cũng cứu không được anh, nhưng cô thật sự không ra tay ! Cô chưa bao giờ giết người, hai tay vẫn cứ run rẩy, ngay cả súng cũng không
cầm được nữa, cô từ từ rũ cánh tay xuống, toàn thân vô lực xụi
lơ ngồi xuống đất, phía sau lưng, mồ hôi lạnh đã tỏa ra.
Tức giận trong mắt Nam Dạ Tước lúc này mới tiêu tán chút
ít, anh cầm súng trong tay Dung Ân, " Tôi là vĩnh viễn sẽ không
đem bóng lưng của mình lưu cho người khác, Ân Ân, em ngay cả tôi
nạp vào mấy viên đạncũng không biết, còn muốn giết tôi?"
Dung Ân ngẩng đầu, ánh mắt mơ màng.
Nam Dạ Tước tháo băng đạn rỗng xuống vứt trước mặt Dung Ân,
"Vừa rồi nếu em ra tay..., tôi thật sẽ không dung túng nữa, tôi
sẽ không bỏ qua cho em."
Dung Ân đôi môi run run, cô vô lực sụp xuống hai vai, suy nghĩ này của cô, sợ là sớm đã bị Nam Dạ Tước nhìn thấu.
Thân thể giống như rơi vào hố sâu lạnh lẽo, bắt đầu run rẩy,
người đàn ông này, cũng không phải là người cô có thể tùy tiện
lừa gạt được, anh lúc này rất giống cô, cho dù là Dung Ân anh
cũng không tin, bởi vì biết oán hận đó vẫn tồn tại trong lòng cô.
Nam Dạ Tước đi tới trước mặt cô, đem súng trong tay ném trên
bàn. Anh ngồi xổm xuống, nâng mặt Dung Ân lên, bắt đầu nhỏ vụn
hôn lên, anh nhẹ nhàng cắn khóe miệng của cô, dường như mang
chút ít trừng phạt, Dung Ân cảm thấy có chút đau, nhưng tránh
né không được, người đàn ông đã có thói quen cầm mặt của cô,
cảm giác nắm trong tay như vậy, tâm tình của anh cũng không tệ
lắm, chỉ vẻn vẹn vì Dung Ân cuối cùng cũng buông tay.
Cô cũng đã nhìn ra, trông nội tâm cô thầm nghĩ, Nam Dạ Tước,
không phải là là tôi không bỏ được, chỉ là bởi vì tôi xuốngtay
không được, trực tiếp giết anh, tôi làm không được, không hơn.
Đến trưa Dung Ân cùng Nam Dạ Tước kiên trì học cho xong dùng
súng, chẳng qua là thương pháp này, không phải chuyện một ngày
hai ngày.
Trở lại Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân dùng điện thoại của Nam Dạ
Tước gọi ẹ, Mẹ Dung lần nữa muốn cô không cần lo lắng trong
nhà, nhắc cô bên ngoài nhớ ăn cơm đầy đủ, còn dặncô chăm sóc tốt
Nam Dạ Tước.
Đảo mắt đã đến ban đêm, lúc Dung Ân xuống lầu, liền thấy A
Nguyên cùng Lý Hàng đang trong phòng bếp nói chuyện, hai người
đàn ông, nhưng khẩu khí hoàn toàn bí bách.
"Nếu không tôi chọn nhé, cậu làm ..."
"Đầu óc cậu phát sốt rồi sao, tôi chưa làm qua loại việc này, nếu không chúng ta ra ngoài mua."
"Không được, đại ca nói làm phải làm..."
"Tại sao anh ta không làm, chúng ta cũng sẽ không, còn có con
cá này, ọe chết tiệt..." A Nguên trực tiếp bắt đầu mắng chửi
người "Tôi tình nguyện không ăn."
Dung Ân đi vào phòng bếp, cô cởi áo lông giắt trên ghế, xắn
tay áo lên, phối hợp lấy nguyên liệu nấu ăn "Các anh ra ngoài đi, để tôi làm."
Lý Hàng như được đại xá, xoay người định đi ra, A Nguyên không
rời mắt khỏi Dung Ân, đứng ở trong phòng bếp vẫn không nhúc
nhích, "Tôi không tin cô, tôi muốn ở lại đây."
Dung Ân cũng không có tức giận, đem món ăn đặt ở trên bàn, Lý
Hàng lôi kéo A Nguyên đi ra ngoài, "Đi thôi, chúng ta đánh bài đi, cậu nói cậu là một người đàn ông, cũng chịu được mùi vị dầu
khói sao."
Phòng bếp ở đây rất lớn, không cần phải nói đến xoay người,
ngay cả ở bên trong khiêu vũ cũng dư dả, Dung Ân thành thạo trộn
rau quả, lúc làm được một nữa, đã nghe được cửa đóng phía sau
lại bị mở ra, cô đem món ăn bỏ vào trong nồi, còn không kịp
xoay người, thắt lưng phía sau đã bị người đàn ông ôm.
Phía sau lưng rõ ràng da thịt dán chặt lấy lòng ngực của
người đàn ông, Dung Ân vốn là trạng thái thoải mái thoáng chốc
trở nên cứng ngắc, Nam Dạ Tước đem cằm khẽ tựa vào vai cô, anh
rất thích hưởng thụ loại cảm giác hạnh phúc này, anh nghiêng
gương mặt tuấn tú môi mỏng khẽ mở, đầu lưỡi nóng bỏng khéo
léo bao lấy vành tai Dung Ân, cô muốn né tránh, nhưng người đàn
ông ôm rất có lực, lưỡi theo sát, giống như là dung nham nóng
chảy.
Trong nồi món ăn phát ra mùi khét, Dung Ân vội lấy cùi chỏ
nhẹ đụng phải bộ ngực Nam Dạ Tước, người đàn ông cũng đã
ngửi thấy mùi,chỉ đành phải tha mà buông tay ra.
Cơm tối là bốn người cùng nhau ăn, thật ra thì A Nguyên đối
với cô thủy chung không có thiện cảm, cho dù Nam Dạ Tước có cưng chiều cô đi nữa, hắn cũng không có chào đón Dung Ân, thậm chí
còn cảm thấy, cô chính là hồ ly tinh , nhưng lời này, hắn ngay
trước mặt Nam Dạ Tước đương nhiên sẽ không nói.
Sau buổi cơm tối