ông có nghe được có động
tĩnh gì, anh mặc dù đề phòng cô, nhưng thực chất bên trong, vẫn là tín
nhiệm.
Mấy ngày kế tiếp, Lý Hàng cùng A Nguyên có đôi khi ban ngày sẽ đi
qua, Dung Ân không thích đi ra ngoài ăn, mỗi lần đều là Nam Dạ Tước đi
ra ngoài mua đồ ăn trở lại, cô tự mình làm.
Năm này thực sự rất nhanh, đến ngày thứ sáu đầu năm, Nam Dạ
Tước muốn đi ra ngoài tham gia dạ tiệc, bộ lễ phục chuẩn bị cho Dung
Ân từ trước đã đặt xong, lúc đưa tới, cô cũng không có ý định đi.
Vương Linh đã trở lại, hết thảy, khôi phục lại quỹ đạo bình thường, anh đã thay y phục đi tới trên ban công, bộ lễ phục đó liền bày ra ở giữa giường lớn.
"Một mình anh đi đi, Nam Dạ Tước, anh cho rằng tôi sẽ có loại tâm tình này sao?"
Nam Dạ Tước ở bên người cô ngồi xuống, kéo qua hai bả vai Dung Ân
làm cho cô dựa sát tại trước ngực mình, "Chỉ là dạ tiệc từ thiện
mà thôi, một lúc sẽ về, lộ cái mặt mà thôi."
"Tôi không có hứng thú. " Dung Ân bỏ tay của anh qua một bên, cầm lấy lược chải chuốt cẩn thận cho Dạ Dạ.
Không khí có chút lúng túng, Nam Dạ Tước sắc mặt hiển nhiên u ám,
nhưng nếu Dung Ân không bận tâm cảm thụ của anh, anh không kiên trì nữa, từ trong tủ quần áo tìm ra cà vạt sau đó tự xuống lầu.
Dung Ân đứng ở trên ban công, nhìn xe Nam Dạ Tước chạy nhanh ra khỏi Ngự Cảnh Uyển, cho đến rất xa sau, cô mới thả Dạ Dạ xuống đứng dậy. Lý
Hàng cùng A Nguyên hẳn là bận rộn công tác, hai ngày này cũng cũng
không đến, Dung Ân đi tới đầu cầu thang, thấy Vương Linh đang ở dưới lau chùi, cô theo hành lang rón ra rón rén đi tới trước thư phòng, mở
cửa đi vào.
Loại dạ tiệc từ thiện này, hàng năm đều có mấy lần như vậy, Nam Dạ Tước cũng rất phiền chán, cho nên đều chỉ có ý đến một chút.
Lúc anh đi vào, vừa vặn, đứng ở trên đài phát biểu chính là Bùi
Lang, đây là chính phủ đứng ra cử hành, cho nên người trình diện đặc
biệt nhiều.
Hạ Phi Vũ mặc lễ phục đến, cô buông cánh tay Hạ Tử Hạo ra, đi
tới bên người Nam Dạ Tước, "Chỉ một mình anh sao? Bạn gái đâu rồi?"
Nam Dạ Tước nhàn nhã đi dạo cầm cốc chân dài đi tới ban công, hai
mắt anh sáng quắc, đưa mắt trông về phía xa, toàn bộ thành phố Bạch Sa thu hết vào trong tầm mắt, "Tôi chỉ là tới đây lộ cái mặt thôi, tí
nữa liền trở về".
Hạ Phi Vũ để tóc rũ xuống, tóc uốn lọn lớn vừa khéo che kín hai bên, Nam Dạ Tước nghiêng đầu, thấy vẻ mặt cô ta hiện lên ai oán, anh
không khỏi giơ tay lên, muốn vén lên tóc dài hai bên của cô.
Hạ Phi Vũ cả kinh lui về, Nam Dạ Tước biết trong bóng ma lòng cô còn chưa tản đi, tay anh cũng không có thu hồi, "Tôi chỉ muốn xem một
chút".
Con người đen láy trên mặt liền nổi lên tầng nước, về sau do dự
một chút, đem mặt của mình dán vào lòng bàn tay Nam Dạ Tước, ngón cái
của anh vuốt ve trên mặt non mịn của cô ta, đem một ít tóc gạt ra.
Vết sẹo kia, đã không có như ban đầu đập vào mắt kinh sợ, nhưng vẫn
còn một vệt hồng tồn tại, muốn nó nhạt đi, e rằng còn cần chút thời
gian.
Nam Dạ Tước ngón cái ở phía trên xẹt qua, áy náy trong lòng thản
nhiên dựng lên, cái xúc giác dữ tợn khi sờ vào đó, gợi lại trí
nhớ đêm đó. Hạ Phi Vũ chớp hàng mi dày, nước mắt rớt xuống trên mu bàn tay anh, cô nhìn thấy trong mắt buông lỏng cùng với mềm mại, cô tự
nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, thân thể từ từ nghiêng qua, bước qua
hai bước, dựa vào trên đầu vai anh.
"Hai vị thật là có nhã hứng, ở nơi này đón gió ngắm trăng sao? " Bùi
Lang khóe miệng chứa ý cười đi qua, quần áo cắt may vừa vặn toả
ra khí chất bất phàm, Hạ Phi Vũ khẽ nhíu mày, không để lại dấu vết
từ trước người Nam Dạ Tước rút ra, "Thì ra là Bùi công tử."
"Giới thiệu bạn gái của tôi, Tiêu tiểu thư. " Bùi Lang đem tay phải
đưa về phía sau, hai người chỉ thấy một đôi tay tách ra khỏi bức rèm
che, cô gái đi tới có vóc người duyên dáng, lễ phục màu đen bao toả
ra tư thái gợi cảm xinh đẹp, cô gái đem tay phải để trong lòng bàn
tay Bùi Lang, cả khuôn mặt theo ánh đèn sáng ngời hiện lên hiện trước
mặt người khác, "Tước, đã lâu không gặp."
Hạ Phi Vũ sắc mặt cứng đờ, trên mặt nụ cười thiếu chút nữa khó có
thể duy trì. Nam Dạ Tước nhận ra người phụ nữ này, cô là người mẫu
Tiêu Hinh, cô đã từng được anh bao nuôi qua, chỉ là không phải ở Ngự
Cảnh Uyển.
Cô gái đã sớm không phải còn bộ dáng ngây ngô ban đầu, cô đưa tay
ra, hướng về phía Hạ Phi Vũ, "Hạ tiểu thư, đã lâu không gặp."
Ngại đang trước mặt người khác, Hạ Phi Vũ phải cùng cô nắm tay, "Đúng vậy , đã lâu không gặp."
"Các người biết nhau sao? " Bùi Lang tay trái theo thói quen liền ôm eo Tiêu Hinh, "Hẳn là, còn là quen biết đã lâu?"
"Xem như thế đi. " Tiêu Hinh khóe miệng câu khởi cười nhạt, ngay cả Nam Dạ Tước cũng kinh ngạc, "Các người làm sao sẽ biết?"
Sắc mặt Hạ Phi Vũ ngẩng lên đang vui vẻ từ từ lộ ra âm trầm cùng
với bất an, cô tay trái nắm chặt chén rượu trong tay, thần sắc thấp
thỏm, trước tiên mở miệng nói, "Tước, anh quên sao, chỗ anh ở trước
kia, anh thường xuyên để cho em đi qua